Dù đế quốc đã sụp đổ nhiều năm, song tàn dư của cỗ máy khổng lồ ấy vẫn chưa hề phai nhạt.
Các thế lực quân phiệt hoành hành khắp nơi ngày nay phần lớn đều xuất thân từ các Tiết độ sứ nắm giữ binh quyền của triều đại trước.
Thể chế của họ hiện giờ vẫn gần như noi theo tiền triều, cùng lắm chỉ thay đổi một vài chức danh quan lại, nhiều quy chế trong đời sống thường nhật vẫn chưa bị xóa bỏ hoàn toàn.
Vùng đất Thanh Châu tự nhận trung thành với di sản của triều Lý lại càng như vậy.
Vào giờ này, tiếng trống canh đã ngừng, cổng thành khóa chặt, lệnh giới nghiêm trong thành chính thức bắt đầu.
Cách cổng thành còn mười mấy trượng, Thôi Trọng Yến đã hạ lệnh cho Thôi Trung cưỡi ngựa phi nhanh tới gọi cửa, cốt để cổng thành mở sớm, đoàn xe khỏi phải chịu cảnh chờ chực đêm hôm.
Thôi Trung thúc ngựa đến gần, chợt thấy ngoài cửa thành đã có một đội nhân mã đứng sẵn, dáng vẻ như vừa trở về sau một buổi săn đêm.
Kẻ dẫn đầu gương mặt đỏ phừng phừng, xem chừng đã say chuếnh choáng.
Thấy bị chặn ngoài cổng, gã nổi trận lôi đình, vừa ngẩng đầu mắng chửi quân lính trên thành, dọa sẽ lấy mạng họ, vừa tuốt kiếm chém loạn vào cánh cửa gỗ dày nặng.
Người gác cổng thành hoảng sợ khôn xiết, song vẫn không dám mở cửa, chỉ liên tục xin tha, năn nỉ gã ráng chờ thêm một lát.
Thôi Trung đương nhiên nhận ra kẻ say mồi đang điên cuồng chém cửa này, chính là Thế tử Tề Vương, Phi Long Tả tướng quân Thôi Hủ.
Thôi Hủ tuy dũng mãnh thiện chiến nhưng lại vô cùng ham mê săn bắn và rượu chè.
Nửa năm trước, gã đi săn ngoài thành, say túy lúy rồi ngủ lại trong biệt viện của một vị quan chức.
Tại đây gã đã cưỡng đoạt người thiếp yêu của vị quan kia, khi người phụ nữ liều chết chống cự, vô tình làm gã bị thương, liền bị gã vung dao đâm chết.
Chuyện này ban đầu bị thuộc hạ giấu nhẹm không cho Thôi Côn biết, song chẳng rõ bằng cách nào vẫn lọt đến tai ông ta.
Thôi Côn vốn xưa nay cai trị bằng đức trị nhân nghĩa, làm sao dung thứ cho hành vi bạo ngược này, ông nổi trận lôi đình trừng phạt nặng nề Thôi Hủ, đồng thời hạ mình an ủi quyến thuộc người bị hại.
Sau đó, ông hạ nghiêm lệnh, nếu sau này Thôi Hủ về muộn vào ban đêm thì tuyệt đối không được mở cửa cho vào, mà phải cử người về bẩm báo với ông trước.
Thôi Trung ghìm cương dừng ngựa.
Đây là gia sự của cha con Tề Vương, đừng nói là gã, ngay cả Hữu tướng quân e rằng cũng không tiện nhúng tay vào.
Gã đang định âm thầm quay đầu xe, báo trước cho Thôi Trọng Yến một tiếng, thì không ngờ người gác cổng trên thành đã tinh mắt nhìn thấy gã, cao giọng hỏi:
"Có phải Hữu tướng quân đã về không ạ?"
Thôi Trung đành bất đắc dĩ gật đầu.
Người gác cổng mừng rỡ ra mặt.
Ai nấy đều rõ tính khí Thế tử hung bạo, lại có thói quen lấy việc gt người làm trò tiêu khiển.
Tin tức từ Tề Vương vẫn chưa truyền đến, nếu không cho kẻ say rượu này vào thành, chỉ sợ Tề Vương chưa kịp trị tội, thì cái đầu trên cổ mình đã rơi xuống đất trước rồi.
Người gác cổng không dám chậm trễ hai lời, lập tức ra lệnh cho binh lính dưới quyền mở cửa đón Thôi Hữu tướng quân.
Thôi Trung đành ngậm bồ hòn làm ngọt.
Gã liếc mắt nhìn Thôi Hủ, ngỡ rằng Thế tử sẽ thúc ngựa vào trong, nào ngờ gã lại từ từ thu kiếm, ngoảnh đầu lạnh lùng nhìn sang.
Thôi Trung chỉ đành xuống ngựa, chắp tay hành lễ: "Thế tử."
Song gã chẳng thèm đoái hoài, ánh mắt lạnh lẽo chỉ đăm đăm nhìn về phía sau lưng Thôi Trung.
Thôi Trọng Yến dắt đoàn xe vừa tiến đến gần, thực chất hắn đã nhìn thấy Thôi Hủ từ sớm.
Hắn tiếp tục thúc ngựa tiến lại, chắp tay chào một tiếng: "Thế tử."
Thấy Thôi Hủ vẫn đứng bất động, hắn lờ đi, tiếp tục dẫn đoàn xe thản nhiên đi qua trước mặt gã.
Chiếc xe ngựa của Lý Nghê Thường và Sắt Sắt đi ở vị trí tiên phong.
Người phu xe đang chuẩn bị thúc ngựa tiến vào cổng thành thì từ phía sau bên lề đường bỗng vang lên tiếng vó ngựa lộn xộn, dồn dập, tựa như có mãnh thú xông tới, muốn giành đường vào thành trước.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận