Trong sảnh đường rộng thênh thang, mùi trầm hương thoang thoảng lan tỏa.
Một bức bình phong vẽ hình mỹ nữ chia không gian thành hai phần trước sau.
Phía sau bình phong, một vị quý phu nhân đang nhâm nhi trà, lắng nghe cô gái trẻ phía trước báo cáo sổ sách.
Vị phu nhân này tuy mặc váy áo thướt tha nhưng dáng ngồi thẳng tắp như trời trồng, sống lưng cứng cỏi, đôi môi mím chặt toát lên vẻ kiên định.
Trên mặt bà có hai vết kiếm chém một dài một ngắn, càng làm tăng thêm khí chất sát phạt lạnh lùng.
Đợi cô gái trẻ nói xong, quý phu nhân thản nhiên lên tiếng:
“Tư Cầm, doanh thu ở đây năm nay sụt giảm khá nhiều so với năm ngoái nhỉ?”
Cô gái tên Tư Cầm lộ vẻ sầu não, cung kính đáp:
“Thưa điện hạ, hoa khôi vốn là độc nhất vô nhị, dù có tìm người thay thế cũng không tài nào hoàn hảo được. Hơn nữa, kỹ viện bên cạnh mới nổi lên một con ‘hàng tuyển’ mới, bao nhiêu đại gia lắm tiền nhiều của đều đổ xô sang đó ném tiền rồi. Bên kia lên thì bên mình xuống, cho nên... Nô tỳ kinh doanh không khéo, xin chịu phạt ạ.”
Quý phu nhân nhàn nhạt nói:
“Bỏ đi, chúng ta tiếp quản nơi này chưa đầy hai năm, cũng chẳng trách ngươi được. Một tòa thanh lâu mỗi năm kiếm được ngàn vàng, còn hái ra tiền hơn cả mấy xưởng gốm, xưởng giấy đầu tư bao công sức, thế là vượt ngoài mong đợi của bản cung rồi. Chỉ là năm nay thiên tai liên miên, lũ thế gia lại vắt cổ chày ra nước, ta vốn định kiếm thêm chút đỉnh để gửi cho Trưởng Tôn hoàng hậu điều phối chi tiêu.”
Tư Cầm nói:
“Nô tỳ nhất định sẽ dốc sức kinh doanh. Đám quan liêu quý tộc ở thành Trường An này mắt tuy cao hơn đầu, nhưng chỉ cần gặp đúng ‘gu’ là vung tiền không tiếc tay. Nếu gặp cảnh tranh phong hạ hỏa, đấu đá vì gái, nô tỳ đứng ngoài nhìn mà còn thấy hãi hùng.”
“Đạo trời là bớt chỗ thừa bù chỗ thiếu.”
Quý phu nhân thở dài:
“Thanh lâu đối với Lý gia chúng ta thực ra là một món hời. Sau này ta sẽ năng ghé qua, cái mỏ dầu Bình Khang phường này không thể để lũ thế gia chiếm sạch được.”
Đúng lúc đó, có tiếng thông báo từ cửa, nói là tú bà có chuyện đại sự cần gặp ông chủ.
Tư Cầm xin chỉ thị rồi gọi tú bà vào.
Bà ta vòng qua bình phong, hớt hải kể về việc có một đại mỹ nam "siêu cấp vô địch" đến xin việc.
Lúc tú bà miêu tả vẻ đẹp của Huyền Từ, ngôn từ còn phóng đại hơn cả gã người hầu lúc nãy, cuối cùng bà ta bổ sung:
“Có điều, hắn bảo không ký văn tự bán thân, chỉ hợp tác treo biển thôi. Lại còn đòi chia chác ba - bảy. Hắn bảy, mình ba. Thế nên tôi mới phải chạy về xin ý kiến ông chủ.”
Tư Cầm đang đầy mặt nghi ngờ, nghe đến câu cuối thì tức đến bật cười:
“Cái thứ đó đang sủa cái đại ngôn gì vậy? Ngươi thấy thế mà cũng nghe được à, còn phải vào đây hỏi ta?”
“Cái này... tôi thấy có thể thương lượng ạ~”
Tú bà cẩn trọng nói:
“Ông chủ à, người chỉ cần nhìn hắn một cái là hiểu ngay. Mấy cái từ như nghiêng nước nghiêng thành, chim sa cá lặn gì đó đặt lên người hắn chỉ có nước xách dép. Nếu lôi kéo được hắn về Vấn Nguyệt Lâu, đảm bảo sau này toàn bộ quý bà, tiểu thư thành Trường An sẽ sướng phát điên mà đâm đầu vào đây!”
Hả? Cái gì cơ?
Tư Cầm im lặng, nhìn bà "quản lý mặt bằng" vốn dĩ rất thạo việc này, cảm thấy bà ta cũng chẳng giống kẻ vừa tu rượu giả, trong lòng bỗng nảy sinh tò mò.
“Hừ, chẳng lẽ tên đó là ‘mị ma’ tái thế chắc? Ta cũng muốn mở mang tầm mắt xem sao, gọi hắn vào đây.”
Tú bà vâng lệnh lui ra.
Tư Cầm vòng lại sau bức bình phong, nét mặt lập tức trở nên cung kính:
“Điện hạ, bà tú này vốn kiến thức rộng rãi, có thể khiến bà ta đánh giá như vậy thì chắc chắn nhan sắc tên kia không tệ đâu. Hay là nô tỳ lấy mũ rèm cho người, dẹp bức bình phong đi để người kiểm chứng xem cái ‘nhan sắc nghiêng thành’ kia có thật hay không?”
Người phụ nữ mặc váy đen lộ vẻ khinh khỉnh:
“Vẽ hổ vẽ da khó vẽ xương, nam nhi quan trọng nhất là dương cương chi khí. Một tên nam kỹ, dù mặt mũi có đẹp đến mấy thì có gì mà hấp dẫn chứ? Kinh doanh thế nào ngươi cứ tự quyết định đi.”
Tư Cầm gật đầu vâng dạ.
Nghe thấy tú bà dẫn người vào, cô nàng không vội vã mà lộ vẻ cao ngạo, lạnh lùng bước ra.
Nhưng khi cô vừa vòng qua bức bình phong, thoáng nhìn thấy gã đàn ông đầu trọc đứng giữa sảnh, lập tức... cũng hóa đá luôn.
Chấn động không nói nên lời, tim hẫng đi một nhịp!
Mãi đến khi tú bà lên tiếng nhắc nhở, cô mới hoàn hồn, nhận ra mình vừa mất phong thái, vội vàng đi tới ghế thái sư ngồi xuống, cố gắng "f5" lại biểu cảm, hỏi:
“Ngươi tên gì?”
“Arthur. Điều kiện lúc nãy tôi đưa ra bà già này nói cho cô chưa? Duyệt hay không thì bảo?”
Chất giọng trầm thấp, đầy nam tính của hắn lại một lần nữa khiến lòng Tư Cầm rung động.
Tuy nhiên, cô không quên mình là bà chủ, lại đang đàm phán, liền nhíu mày:
“Nhóc con, ngươi ngông cuồng quá nhỉ, biết đây là đâu không mà đòi chia chác bảy - ba?”
Huyền Từ đáp:
“Đệt, nhìn cái mặt này của tôi đi, chia cho cô ba phần là hơi bị nhiều rồi đấy. Đừng lôi thôi, chốt lại là có làm hay không? Các người mà có mắt không tròng thì tôi sang Thúy Vi Cư.”
Hả? Có chút "dương cương chi khí" đấy nhỉ.
Tư Cầm nhíu mày nhìn hắn, thầm nghĩ với cái "vốn liếng" này, tên này hoàn toàn có thể khiến đám quý phụ thành Trường An thèm thuồng phát cuồng, tuyệt đối không được để hắn chạy thoát, càng không được để hắn sang tay đối thủ.
Nhưng chia bảy - ba thì cô không đời nào chịu, nghĩ đoạn liền quyết định bới lông tìm vết để ép giá.
“Hừ, nơi này của chúng ta là chốn thanh nhã, không phải chỉ dựa vào cái mặt là khách hài lòng đâu.”
“Thanh nhã cái con khỉ, chẳng phải là biểu diễn tài năng sao?”
Huyền Từ đã hỏi kỹ Trần Tiểu Khả rồi, lúc này cực kỳ tự tin:
“Tôi nghĩ kỹ rồi, đảm bảo lúc đó sẽ ‘on top’ toàn sàn, khiến đám đàn bà muốn ngừng mà không được, thi nhau móc hầu bao.”
Muốn ngừng mà không được?
Tư Cầm vẫn chưa thành thân, nghe thấy cụ từ này lại nhìn vào gương mặt tuấn mỹ kia, không khỏi nghĩ xiên xẹo, mắng:
“Đừng nổ nữa. Chẳng phải tự nhận cầm kỳ thi họa đều thông thạo sao, sở trường nhất là gì, có bản lĩnh thì show ra xem nào.”
Huyền Từ khinh khỉnh:
“Mấy cái đàn hát vẽ vời đó có gì vui, chẳng kích thích tí nào. So với tuyệt kỹ của tôi thì chỉ là tôm tép thôi.”
“Ngươi có tuyệt kỹ gì?”
Tư Cầm chẳng biết sao tim bỗng đập nhanh một nhịp.
Huyền Từ nắm chặt bàn tay ngọc với những ngón tay thuôn dài lại thành nắm đấm:
“Lập đài, đấm bốc.”
“Cái gì?”
Tư Cầm câm nín, lườm hắn một cái, khinh bỉ nói:
“Cái đó mà gọi là tuyệt kỹ? Khách khứa nếu muốn xem mấy thứ này thì đi sòng bạc xem võ đấu thực thụ không sướng hơn sao, việc gì phải đến xem ngươi múa may quay cuồng?”
Huyền Từ thấy cô nàng dám nghi ngờ "big idea" của mình, liền cao giọng:
“Mấy lão già xấu xí đó có đẹp trai bằng tôi không? Múa may cái gì? Lão tử chơi là chơi hàng thật. Đến lúc đó, tôi cho phép mấy bà phú bà dẫn người đến đấm tôi, chỉ cần đấm gục được tôi là có thể lôi tôi vào phòng riêng ‘tâm sự mỏng’, cô nói xem có kích thích không?”
Nói thật, Huyền Từ cảm thấy ý tưởng này của mình đúng là thiên tài, vừa kiếm được tiền, vừa có thể phô diễn cơ bắp trước mặt các phú bà, lại có nguồn "bao cát" võ giả liên miên không dứt để luyện tập, xong xuôi còn được "chọn phi"...
Một mũi tên trúng bốn con nhạn!
Tuy nhiên, những người khác đều bị cái ý tưởng "hổ báo cáo chồn" này làm cho choáng váng.
Ngay cả vị quý phu nhân ngồi sau bình phong cũng suýt chút nữa phun sạch ngụm trà trong miệng ra ngoài.
Tư Cầm và tú bà nhìn nhau, không tự chủ được mà não bổ ra cảnh Huyền Từ bị người ta lôi vào phòng trong...
Đừng nói nha, thật sự đừng nói nha, nghĩ thôi đã thấy kích thích rồi.
Nhưng mà, thấp kém quá, cách làm mất giá thế này kiếm bạc lẻ thì được, chứ đòi làm giàu thì nghe hơi ảo.
Tư Cầm thở dài, mỉa mai:
“Ngươi thế này chẳng phải là dâng mỡ tới miệng mèo sao, mất giá quá thể. E là lúc đó tiền chưa kiếm được mấy đồng, ngươi đã bị người ta đấm chết rồi, lại còn làm cho Vấn Nguyệt Lâu chúng ta thành trò cười cho thiên hạ.”
“Tôi? Bị đấm chết?”
Huyền Từ cười khẩy:
“Đến đây, giờ gọi sạch đám bảo kê của các người ra đây, tôi cho cô mở mang tầm mắt thế nào là sức mạnh cơ bắp.”
Tư Cầm nhìn bộ dạng trương cuồng của hắn, thật không hiểu tên tiểu bạch kiểm này lấy đâu ra tự tin như thế, nhíu mày:
“Ngươi chắc chứ? Ta mà gọi người đến thật, bọn họ sẽ không phối hợp diễn kịch với ngươi đâu. Đến lúc ngươi bị đấm chết, ta còn chẳng thèm chôn hộ đâu đấy.”
“Nhanh, nhanh lên!”
Huyền Từ nóng lòng:
“Cô gọi nhanh đi, gọi bốn mươi thằng ra đây được không, tôi đợi!”
Lần này, không chỉ Tư Cầm và tú bà, mà ngay cả vị phu nhân váy đen ngồi sau bình phong cũng thấy thú vị, hơi hối hận vì lúc nãy không dẹp quách bức bình phong đi cho rồi.
“Được, được, được, đã muốn ăn đòn thì ta thành toàn cho ngươi~”
Tư Cầm lập tức bảo tú bà ra ngoài gọi hai gã hộ viện vào.
Một tên nặng 80 cân (kg).
Một tên nặng 90 cân (kg).
Nhìn qua thì cao to lừng lững, mặt mũi đầy hung tợn.
Khi hai tên nghe nói gã tiểu bạch kiểm trước mặt muốn tỉ thí võ nghệ với mình, lại còn là đấu thật, mặt đứa nào đứa nấy đều lộ vẻ quái dị, hỏi lại cho chắc:
“Ông chủ, đánh thật ạ?”
“Vạn nhất đánh hỏng tên mặt trắng này, chúng tôi đền không nổi đâu nha, hô hô hô~”
Huyền Từ liếc xéo bọn chúng một cái, khinh khỉnh nói:
“Hai cái thứ phế vật này mà đòi đánh với tôi á? Gọi thêm mấy thằng nữa đi, lão tử muốn chấp mười thằng!”
Trán Tư Cầm nổi đầy vạch đen, thầm nghĩ tên này đúng là đẹp mã thật nhưng ngông quá xá, phải dạy cho một bài học mới được, liền hạ lệnh:
“Hắn đã sỉ nhục các ngươi thế rồi còn đợi gì nữa? Cho hắn một trận ra trò đi, nhớ đừng đánh vào mặt là được.”
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận