"Bồ Tát, con cứ thấy Kim Thiền bản này nó cứ... sai sai thế nào ấy."
Trong một ngôi thiền viện thanh tịnh giữa núi rừng, một vị phu nhân áo trắng toát lên vẻ vừa thoát tục vừa quyến rũ đang ngồi đàm đạo cùng hai gã đàn ông ngoại hình có phần "xúc phạm người nhìn".
"Sai ở đâu?"
Bồ Tát nhẹ nhàng đặt chén trà xuống.
"Tính nết hắn so với chín kiếp trước thay đổi chóng mặt. Không chỉ nóng như kem mà còn cực kỳ hung bạo. Hở tí là muốn đấm người, ra đường thấy con chó nào là đòi đập chết lấy thịt làm mồi ngay."
"Đúng thế ạ! Nghe Pháp Minh ở Kim Sơn Tự báo về, thằng chả còn mê muội võ học, ngày nào cũng 'văn ôn võ luyện' từ sáng sớm tinh mơ đến tận đêm khuya."
"Võ học?"
Bồ Tát nhướng mày.
"Hắn đang bị phong ấn Tinh Cô, thần thức không thể ngự khí, luyện kiểu gì?"
"Dạ, hắn đếch thèm luyện nội gia công phu, toàn chơi ba cái trò xôi thịt, dùng man lực cục súc – loại võ biền hạ đẳng nhất nhân gian ấy ạ. Nghe bảo hắn tự hành xác kinh lắm, nếu một hiệp không hít đất đủ năm trăm cái thì sẽ đấm cọc gỗ ba ngàn lần; đấm không đủ ba ngàn lần thì xách mông chạy bộ mười dặm..."
"..."
Mỹ phụ áo trắng im lặng hồi lâu rồi hỏi: "Vậy cái Tinh Cô trong người hắn có biến động gì không?"
"Vẫn ngon lành ạ. Tháng trước con đi công tác ở Nam Thiểm Bộ Châu, nhân tiện hóa trang thành khách hành hương vào chùa check-in, đã dùng bí pháp của Phật Tổ kiểm tra phong ấn rồi."
"Phong ấn còn thì Cửu Chuyển Bất Tử Thọ Quả vẫn còn. Kim Thiền chuyển thế, thần thức tuy không đổi nhưng thể xác là do cha mẹ ban cho. Giờ hắn mất sạch trí nhớ, chẳng khác gì người phàm, bị thất tình lục dục tác động dẫn đến tính cách 'đột biến' cũng là chuyện thường tình."
"Haizz, con chỉ e với cái nết 'lực điền' này, hắn không hợp đi phượt sang Tây Thiên đâu. Hay là mình 'ship' thẳng hắn sang đó cho nhanh?"
"Không được. Bên Đạo môn đã đánh hơi thấy bí mật này rồi, giờ tin đồn bay tứ tung, bao nhiêu cặp mắt đang đổ dồn vào hắn. Hắn bắt buộc phải tự thân vận động bò sang Tây Thiên. Thời gian gấp rút, tốt nhất là để hắn nhận chỉ thị của Đường Vương mà đi. Hai ngươi mau thu xếp cho hắn nhận tổ quy tông với nhà họ Ân đi. Ở Nam Thiểm Bộ Châu làm việc phải rén một chút, đừng có làm loạn nhân gian."
Hai gã đàn ông nghe lệnh, chắp tay đồng thanh: "Tuân lệnh Bồ Tát!"
...
Kim Sơn Tự, hậu sơn.
Một thiếu niên đầu trọc lốc, mình trần như nhộng, hai tay chống đất, đang hùng hục tập hít đất trồng cây chuối.
Ánh nắng cuối xuân xuyên qua kẽ lá, rọi lên những khối cơ bắp trắng muốt, đẹp đến mức nghẹt thở.
Cái đầu trọc tròn trịa dưới ánh mặt trời trông cứ như có hào quang thần thánh bao phủ.
"Ba trăm hai mươi... ba trăm hai mốt... ba trăm... hai mươi... hai!"
Tiếng đếm trầm đục, đầy nam tính. Cơ bắp cuồn cuộn biểu tình, đặc biệt là những nhóm cơ tham gia phát lực, gân xanh nổi lên như rồng lượn, nhìn thôi cũng thấy "hormone" nổ tung trời.
Dưới bóng cây cách đó không xa, một lão hòa thượng không biết đã đứng đó từ lúc nào, nhìn thằng đệ tử "quái thai" mà cạn lời.
Lão thật sự không hiểu cái thằng đồ đệ lai lịch khủng bố này trong đầu chứa cái giống gì nữa?
Tu hành cốt ở luyện khí dưỡng thần.
Ngay cả võ phu nhân gian cũng phải nằm lòng tám chữ "Luyện tinh hóa khí, luyện khí hóa thần".
Thế mà cái thằng báo đời này ngày nào cũng ở đây luyện "tử kình", nuôi "thớ thịt chết", đốt sạch thận tinh, phí sức hại thần.
Luyện cái đống cơ bắp đó để làm gì?
Để làm cảnh à?
Lỡ mà luyện đến mức kiệt sức, già hóa sớm thì lão biết ăn nói thế nào với các "Sếp" bên Tây Phương đây?
"Ba trăm... năm mươi... Ư... hự... Ố dề!"
Gã hòa thượng trẻ nghiến răng trắc nết, phát ra một tiếng gầm đầy hoang dã, gân tay nổi lên như dây thừng để hoàn thành cái cuối cùng.
"Đm! Phê!"
Gã vọt người đứng dậy như một con linh dương, vừa hú hét cuồng loạn vừa đấm loạn xạ vào không trung, quyền phong xé gió vun vút.
Sau khi làm thêm combo bốn mươi chín cái lộn nhào sau, gã lao đến trước một gốc cổ thụ, bắt đầu thi triển đòn chân.
"..."
Khóe mắt Pháp Minh giật giật, thầm nghĩ thằng này chắc chắn bị chứng cuồng vĩ hoặc dư thừa đạm giai đoạn cuối rồi.
Bỗng nhiên, một con thỏ rừng bị gã dọa cho khiếp vía, từ bụi cỏ phóng ra định chuồn lẹ.
Tai gã thiếu niên khẽ động, ánh mắt sắc lẹm khóa chặt mục tiêu, chẳng thèm suy nghĩ, gã lao vút đi như hổ đói vồ mồi.
Người ta hay nói "nhanh như thỏ", thợ săn bình thường có chạy đứt hơi cũng chẳng đuổi kịp.
Nhưng con thỏ này dù có lạng lách đánh võng kiểu gì cũng không thoát khỏi cái "thằng điên" đang bám đuôi phía sau.
Chỉ trong chớp mắt, gã phi thân vồ trúng, đè nghiến con thỏ xuống đất, xách tai nó lên rồi vả cho mấy phát vào mặt: "Chạy nè! Chạy nè! Chạy nữa đi!"
Gã nắm chặt cái cổ con thỏ đang run bần bật, chuẩn bị vặn một cái "rắc" để làm món thỏ nướng bù đạm.
"HUYỀN TỪ!"
Một tiếng quát vang lên, lão hòa thượng hiện thân ngay phía sau, mắng xối xả: "Mày làm cái gì đấy? Đã bảo bao nhiêu lần rồi, người xuất gia không được sát sinh!"
Gã thiếu niên nhìn sư phụ thần xuất quỷ nhập của mình, nhíu mày vặc lại: "Thế thì thầy cho con hoàn tục đi! Không nạp thêm 'Protein' với 'Nitrogen Pump' (Pre-workout) thì con tập tành cái kiểu gì?"
*Nitrogen Pump là một cách gọi "bình dân học vụ" hay gọi vui là "bơm Nitơ, thực phẩm bổ sung hỗ trợ tăng cường lưu thông máu và sức mạnh.
Pump cái đầu mày ấy!
Pháp Minh suýt chút nữa thì văng tục.
Cái gì mà Nitrogen với chẳng Protein?
Bốn đại nguyên tố Địa, Phong, Thủy, Hỏa cấu tạo nên vạn vật trong kinh Phật là để mày đem ra "mix" bậy bạ thế à?
Pháp hiệu của lão là "Pháp Minh", đại sư đức cao vọng trọng của Kim Sơn Tự, tu vi thâm hậu, tâm tĩnh như mặt hồ.
Thế mà cứ mỗi lần gặp thằng Huyền Từ này là huyết áp lão lại tăng vù vù, có khi tức đến mức phải ngồi thiền cả buổi mới lấy lại bình tĩnh được.
Cũng phải nói thêm, Huyền Từ thuộc chữ "Huyền", lúc đầu đặt tên vốn không định dùng chữ "Từ".
Chỉ tại thằng này từ nhỏ đã quá hung hăng, bặm trợn, nên mới đặt là Huyền Từ để nhắc nhở nó phải "Từ bi hỷ xả".
"Thả nó ra ngay! Không thì ta khóa huyệt đạo, tống mày vào Phật đường sám hối một tháng!"
"Đù..."
Huyền Từ biết mình hiện tại chưa 'đủ trình' solo với lão già này, đành hậm hực vứt con thỏ xuống.
"A Di Đà Phật."
Pháp Minh cố nén giận, thầm thở dài: "Thằng ranh này ngũ độc cụ toàn, lại còn cứng đầu cứng cổ, thế mà Bồ Tát cứ bắt mình dạy nó hướng Phật. Thật không hiểu nó có cái vẹo gì đặc biệt?"
Lão đâu có ngờ, cái "đặc biệt" nhất trên người Huyền Từ, không chỉ lão mà ngay cả Bồ Tát cũng mù tịt.
Trong tam giới này, ngoài chính hắn ra, không ai biết được bí mật động trời: Hắn là một người ngoài hành tinh!
Hắn đến từ một hành tinh nằm rìa dải Ngân Hà.
So với tam giới, quê hương hắn linh khí nghèo nàn, nên văn minh ở đó phát triển công nghệ là chính.
Mãi đến khi đột phá vật lý lượng tử, họ mới phát hiện ra "Huyền kỹ" – một dạng sức mạnh tương đồng với khoa học, tạo nên một cuộc bùng nổ kỹ thuật.
Nhưng đúng lúc đó, họ bị một nền văn minh tu tiên láng giềng phát hiện và xâm lược.
Vũ khí hạng nặng có thể chặn đứng tàu chiến, nhưng không thể ngăn được các tu tiên giả siêu cấp xâm nhập lẻ tẻ.
Thân thể binh sĩ quá yếu ớt, dù có lái robot cũng không chịu nổi dư chấn từ những đòn đánh của đối phương.
Khả năng tác chiến đơn lẻ trở thành điểm yếu chí mạng.
Và thế là, "Dự án Người Tạo Ma Thần" – kết hợp giữa công nghệ cao và huyền kỹ – đã ra đời.
Mà những công nghệ xịn xò nhất, đôi khi lại chỉ cần những cách ứng dụng thô sơ nhất... đó chính là dùng nắm đấm!
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận