Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Khoa Huyễn
  3. Độc Tài Chi Kiếm (Dịch)
  4. Chương 6: Châm cứu 2

Độc Tài Chi Kiếm (Dịch)

  • 441 lượt xem
  • 671 chữ
  • 2021-12-06 09:40:20

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Tay phải anh đỡ lấy phần mông tròn trịa của cô, cảm nhận được sự đàn hồi rõ rệt.

Một ý nghĩ thoáng qua: Không ngờ con bé này cũng "có hàng" đấy chứ.

Nhưng ý nghĩ đó nhanh chóng bị gạt đi.

Nhớ đến những lời Lâm Quyền nói ban sáng, tâm trí anh lạnh lùng trở lại.

Nhiếp Phàm à Nhiếp Phàm, đừng có những suy nghĩ không thực tế đó.

Anh cười tự giễu, đặt cô xuống giường.

"Vết bầm không đáng ngại, thoa chút rượu thuốc là được. Hộp y tế nhà cô để đâu?"

"Cái tủ cạnh phòng khách."

Lâm Hân Nghiên cúi đầu, không dám nhìn thẳng anh.

Nhiếp Phàm mang hộp thuốc lại, đổ rượu thuốc ra tay xoa cho nóng lên:

"Sẽ hơi đau đấy, nhịn một chút."

Lâm Hân Nghiên nhăn mặt sợ hãi nhưng rồi nghiến răng gật đầu.

Nhiếp Phàm bật cười, đôi tay bắt đầu xoa nắn lên vết bầm ở đầu gối cô.

Da dẻ mịn màng như lụa thượng hạng, dù định lực phi phàm nhưng anh cũng không tránh khỏi tâm thần xao động.

Anh lập tức "mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm", tập trung vào chuyên môn.

Lâm Hân Nghiên cắn chặt môi dưới, thi thoảng vẫn bật ra vài tiếng rên rỉ nhỏ vụn.

Thấy Nhiếp Phàm vẫn bình thản tập trung làm việc, cô mới nhẹ lòng.

"Xong rồi, mai mốt xoa thêm hai lần nữa là ổn."

Nhiếp Phàm lau tay, lấy ra một chiếc túi vải cổ xưa từ phòng mình.

"Cái gì đây?"

"Kim."

Nhiếp Phàm cười, mở túi vải.

Bên trong là vô số những cây Kim Châm lớn nhỏ, hình thù kỳ quái.

"Anh định châm tôi bằng đống này hả?"

Lâm Hân Nghiên tái mặt.

Nhìn đống kim này thật sự rất kinh dị.

"Cô có quyền từ chối. Nhưng cái bệnh này để lâu sẽ tích tụ thành đại họa, lúc đó vào bệnh viện tiêm thuốc cũng vô dụng thôi."

"Nghiêm trọng thế sao?"

Nhiếp Phàm nhún vai:

"Người bình thường tôi còn chẳng buồn ra tay đâu. Có dám thử không?"

Lâm Hân Nghiên chần chừ rồi gật đầu:

"Nhiếp Phàm, sao anh biết mấy thứ kỳ quái này?"

"Gia truyền thôi. Lâm thúc chắc cũng biết, cha tôi rất có nghiên cứu về Hoàng Đế Nội Kinh. Trong đó chia làm ba phần: Trung y, Châm cứu và Đạo dẫn thuật..."

"Đạo dẫn thuật là gì?"

"Một loại cổ khí công để cường thân kiện thể, sắp thất truyền rồi."

Nhiếp Phàm vừa nói vừa rút ra ba cây Kim Châm, thao tác thuần thục đâm vào bắp chân và đầu gối cô.

Lâm Hân Nghiên nín thở chờ đợi cơn đau, nhưng hóa ra chẳng đau chút nào, chỉ hơi tê rần như bị sợi tóc chạm vào.

"Thấy thế nào?"

"Không đau... hơi tê, hơi lạnh. Đợi đã... chân có cảm giác rồi! Giống như có đàn kiến nhỏ đang bò lên, tôi cử động được rồi!"

Cô kinh ngạc thốt lên.

Thật không thể tin nổi ba cây kim nhỏ xíu lại có hiệu quả thần kỳ đến vậy.

Lát sau, Nhiếp Phàm thu kim:

"Ba mũi này chỉ là tạm thời, muốn trị dứt điểm thì..."

Anh nhìn cô.

"Thì sao?"

"Gốc bệnh nằm ở xương chậu, kinh mạch không thông, hàn khí uất kết."

"Xương chậu?"

Lâm Hân Nghiên đờ người, mặt đỏ như gấc chín, lắc đầu nguầy nguậy:

"Thế thì không được!"

Châm cứu ở vị trí đó chẳng phải là bị anh nhìn sạch sao?

Tuy vừa rồi là tai nạn, nhưng bảo cô cởi đồ cho anh châm cứu thì tuyệt đối không thể.

Nhiếp Phàm cười nhạt, cất kim vào túi:

"Tôi chỉ nói vậy thôi. Tối nay ổn rồi, cô nghỉ ngơi đi. Mai có thể vận động nhẹ nhưng cấm nhảy múa hay tập Taekwondo."

"Nhiếp Phàm..."

Khi anh định bước ra, cô gọi giật lại.

"Cảm ơn anh."

"Không khách khí, việc nên làm thôi."

Anh thản nhiên đáp rồi đóng cửa lại.

Nằm trong chăn, Lâm Hân Nghiên thử cử động đôi chân.

Mọi thứ đã tốt hơn nhiều.

Cô bắt đầu tò mò, Nhiếp Phàm rốt cuộc là hạng người gì?

Trên người anh ẩn chứa quá nhiều bí mật.

Lúc châm cứu, ánh mắt anh tĩnh lặng như mặt hồ, không một chút gợn sóng, sự trấn định đó khiến cô cảm thấy vừa lạ lẫm, vừa có chút thán phục.

 

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top