Hạ Vân Kiệt rửa tay xong, quay lại hẹn với Trình Sính lúc 5 giờ chiều gặp nhau tại quán bar Blue Night, sau đó cả hai chia tay trước cửa tiệm KFC.
Công việc coi như đã có hy vọng, anh cũng chẳng còn hứng thú đi dạo phố nữa.
Dù sao cũng là mùa hè, dù tu vi của anh đã đạt tới cảnh giới "hàn thử bất xâm" (không sợ nóng lạnh), nhưng cảm giác nóng nực ngoài đường vẫn chẳng dễ chịu gì.
Anh đi tới trạm xe buýt gần đó, đợi vài phút rồi lên chuyến xe số 35.
Khi Hạ Vân Kiệt lên xe, ở một bóng cây đằng xa, tên cướp giật lúc trưa đang gục đầu trên chiếc mô tô, nhìn theo chiếc xe buýt với nụ cười lạnh lùng.
Ngay khi xe khởi hành, gã cũng nổ máy lặng lẽ bám theo.
Đồ khốn, đừng tưởng phá hỏng chuyện tốt của ông đây, cướp lại tiền của ông là có thể vỗ mông đi thẳng nhé! Chuyện này chưa xong đâu!
Hạ Vân Kiệt xuống xe ở khu chung cư Đức Nhã, rồi đeo ba lô lững thững đi vào trong.
Tên cướp thấy anh tiến về phía cổng khu nhà, ánh mắt bắn ra tia thù hận, tay đã rút chiếc điện thoại Motorola ra bấm số.
Khu chung cư Đức Nhã là một khu nhà cũ nằm gần sông Thắng Lợi. Tuy nhà hơi cũ và không thuộc trung tâm hạng nhất, nhưng bù lại môi trường yên tĩnh và giá thuê rẻ.
Lúc mới tới Giang Châu, trong túi Hạ Vân Kiệt còn khoảng hai nghìn tệ, cộng thêm việc tu luyện có nhiều điều bất tiện nên anh không chọn ở ký túc xá hay nhà trọ ngoại ô mà tìm căn hộ chung cư.
Dù vậy, ở một thành phố kinh tế mạnh như Giang Châu, giá thuê chung cư vẫn rất chát.
Một căn phòng đơn cũng mất sáu trăm, còn căn hai phòng ngủ phải trên chín trăm tệ.
Thường người ta bắt đóng tiền theo quý hoặc nửa năm.
May mắn là anh tìm được người ở ghép trên mạng, căn hộ hai phòng ngủ một phòng khách giá chín trăm, chia ra mỗi người bốn trăm năm mươi tệ.
Hạ Vân Kiệt nhẩm tính, đóng xong một quý vẫn còn dư sáu trăm năm mươi tệ, tiết kiệm một chút là đủ sống đến khi tìm được việc.
Thấy môi trường ở đây yên tĩnh, anh đã hẹn gặp người đăng tin – một thanh niên khá sảng khoái tên là Trương Văn Bân – rồi quyết định ở cùng.
Đi giữa khu chung cư quen thuộc, nghĩ đến việc sau một tháng rưỡi sống ở đây cuối cùng cũng thấy ánh sáng công việc, Hạ Vân Kiệt cảm thấy nhẹ nhõm như "vén mây mù thấy ánh mặt trời".
Không còn giống như trước, mỗi lần đi dưới bóng cây lại thấy mình như một gã bốc vác đang "vung tay quá trán" khi thuê chung cư sang trọng.
Người bạn cùng phòng Trương Văn Bân vốn là nhân viên kinh doanh của một công ty bia, tuần trước đột nhiên bị điều đi công tác ở tỉnh Giang Bắc, nên mấy ngày nay Hạ Vân Kiệt độc chiếm căn "hào trạch" này, cuộc sống khá là thoải mái.
Về đến phòng, anh rửa mặt rồi cầm cuốn "Nguyên lý Quản trị học" nằm lên giường xem.
Trước kia vì mải mê tu luyện Vu thuật mà anh bỏ bê học hành, chỉ tốt nghiệp trung cấp ở huyện.
Giờ ra đời lăn lộn mới thấy bằng cấp là một rào cản quá lớn.
Sau nửa tháng vô vọng ở chợ lao động, anh đã mua sách về tự học, dự định năm sau thi liên thông lên đại học.
Khu Đức Nhã cách đường Nam Sơn khá xa, đọc sách đến 4 giờ 15 phút, Hạ Vân Kiệt chuẩn bị xuất phát.
Lúc này trời vẫn nắng như đổ lửa, phố xá ngoài dòng xe cộ tấp nập thì chẳng có mấy bóng người.
Hạ Vân Kiệt vừa ra khỏi cổng khu chung cư vài chục mét, cửa chiếc xe bánh mì Kim Bôi bên đường đột ngột mở toang.
Bốn gã đàn ông vạm vỡ tay cầm tuýp sắt lao xuống, trong đó có một kẻ chính là tên cướp giật lúc trưa.
Tuy nhiên, tên cướp đó rõ ràng không phải đại ca. Kẻ cầm đầu là một gã trọc đầu, mặt đầy thịt ngang ngược.
Cái đầu gã bóng loáng dưới ánh mặt trời, một vết sẹo dài từ trán chạy dọc ra giữa đỉnh đầu trông như một con rết hung tợn đang bò, nhìn thôi đã thấy lạnh tóc gáy.
"Lên xe ngay cho ông, không ông đập nát gáo bây giờ!"
Gã trọc gõ gõ thanh sắt vào lòng bàn tay, nhe hàm răng trắng ởn ra đe dọa.
Hạ Vân Kiệt nhìn thanh tuýp sắt trên tay gã, chẳng nói chẳng rằng, lẳng lặng chui tọt vào xe.
"Mẹ kiếp, thằng ranh này cũng biết điều đấy!"
Thấy Hạ Vân Kiệt ngoan ngoãn lên xe, gã trọc nhổ một bãi đờm xuống đất, chửi thề một tiếng nhưng trong lòng cũng thầm thở phào.
Dù đường vắng, dù dân mình hay có thói "mũ ni che tai", nhưng đánh người giữa thanh thiên bạch nhật vẫn có rủi ro, không phải động thủ ngoài đường là tốt nhất.
Vừa lên xe, tên cướp và một gã khác đã kẹp chặt Hạ Vân Kiệt ở giữa.
Tên cướp trừng mắt nhìn anh, nhe răng cười đắc ý:
"Ba mươi năm hà đông, ba mươi năm hà tây. Không ngờ phải không nhóc con, chúng ta lại gặp nhau rồi!"
"Đúng là không ngờ thật. Lúc trưa tôi đã tốt bụng tha cho anh một đường rồi, anh lại còn khổ sở làm gì thế này? Anh làm thế không chỉ hại mình mà còn liên lụy đến cả đồng bọn nữa đấy!"
Hạ Vân Kiệt nhìn gã cướp, vẻ mặt đầy tiếc nuối lắc đầu thở dài.
"Mẹ kiếp, mắt mày mọc ở mông à? Giờ này còn không phân biệt được tình hình sao? Xem ra không cho mày nếm mùi đau khổ, mày chưa biết tại sao hoa lại đỏ thế đâu!"
Tên cướp vốn đang nghẹn một bụng tức, thấy Hạ Vân Kiệt đến nước này còn dám huênh hoang, gã điên tiết vung thanh tuýp sắt đập thẳng xuống đầu anh...
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận