Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Đô thị
  3. Đô Thị Vô Thượng Tiên Y (Dịch)
  4. Chương 3: Ngoại hình cậu khá ổn đấy 1

Đô Thị Vô Thượng Tiên Y (Dịch)

  • 6 lượt xem
  • 1153 chữ
  • 2026-03-08 22:03:46

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Hạ Vân Kiệt vốn định bụng giúp cô gái nọ xử lý vết trật khớp, nhưng bị cô trêu chọc một câu khiến hắn không khỏi lúng túng.

Hắn khẽ ho khan định giải thích, nhưng thấy gương mặt hắn đỏ bừng vẻ thật thà, cô gái đã che miệng cười khúc khích, liếc xéo hắn một cái đầy duyên dáng:

"Này cậu em đẹp trai, chị đùa chút thôi mà. Cảm ơn cậu đã giúp chị lấy lại túi xách nhé."

Hạ Vân Kiệt tuy ẩn giấu thân phận là một Vu sư, nhưng dù sao cũng chỉ là một cậu sinh viên trung cấp vừa mới rời ghế nhà trường, năm nay mới tròn hai mươi tuổi.

Đến tận bây giờ, hắn còn chưa từng có một mảnh tình vắt vai, nói gì đến việc đối mặt với những lời đùa cợt bạo dạn từ một người phụ nữ quyến rũ thế này.

Nghe vậy, hắn càng thêm phần ngượng nghịu, vội vã khiêm tốn đáp:

"Dạ không có gì đâu, chỉ là tiện tay thôi ạ."

"Tiện tay gì mà tiện tay, đây là ơn lớn đấy. Nếu không có cậu thì coi như tháng này chị làm không công rồi."

Cô gái phản bác lại ngay.

Hạ Vân Kiệt chỉ biết cười trừ đầy vẻ hiền lành, không dám khách sáo thêm nữa.

"Này cậu em, đằng trước có tiệm KFC, hay là chị mời cậu một bữa để tạ ơn nhé? Dù sao cũng đến giờ cơm trưa rồi."

 Cô gái nhìn hắn, mỉm cười đề nghị.

"Dạ thôi, thật sự chỉ là chuyện nhỏ..."

Hạ Vân Kiệt thấy mình vừa mới tiện tay lấy lại cái túi, không những kiếm trắng được 50 tệ từ tên cướp mà giờ lại còn được người đẹp mời đi ăn, trong lòng thật sự thấy hơi ngại.

"Cậu định không nể mặt chị đấy à? Vả lại, cậu nỡ lòng nào bỏ mặc một người thương tật như chị đứng phơi nắng gắt thế này sao?"

Thấy hắn từ chối, ánh mắt cô gái thoáng qua vẻ ngạc nhiên, rồi cô khẽ bĩu môi, đôi môi đỏ mọng gợi cảm lộ ra vẻ ai oán đầy nũng nịu.

Dù sao mình cũng là một mỹ nữ cơ mà!

Lúc này Hạ Vân Kiệt mới sực nhớ ra chân cô ấy đang bị thương, nếu mình cứ thế bỏ đi thì cô ấy đúng là đi lại khó khăn.

Tất nhiên, chút vết thương cỏn con này chẳng làm khó được hắn, nhưng vì ban nãy vừa bị cô trêu nên hắn không dám nhắc đến chuyện chữa chân nữa.

Nghe cô nói vậy, hắn đành gật đầu:

"Vậy được rồi, mình cùng đi ăn KFC."

Nói đoạn, Hạ Vân Kiệt một tay che ô, tay kia nhẹ nhàng dìu lấy cánh tay cô gái.

Lúc nãy kéo cô đứng dậy hắn không cảm thấy gì, nhưng giờ đây khi tay chạm vào làn da trần trên cánh tay cô, thỉnh thoảng thân hình mềm mại của cô lại va chạm nhẹ vào người, ngăn cách qua lớp áo mỏng mùa hè, hắn có thể cảm nhận rõ sự mịn màng, thanh tân bên trong.

 Hạ Vân Kiệt bất giác trở nên căng thẳng. Đây là lần đầu tiên trong đời hắn có sự tiếp xúc thân mật như thế với một người phụ nữ lạ mặt.

Cô gái thấy Hạ Vân Kiệt có vẻ căng thẳng thì trong lòng thầm buồn cười. Đã bao nhiêu năm rồi cô chưa gặp một chàng trai đơn thuần như thế này.

"Đúng rồi, cậu em này, chị tên Trình Sính, còn cậu tên gì?"

"Hạ Vân Kiệt."

Hắn trả lời ngắn gọn.

"Chị thấy trên tay cậu hình như là hồ sơ xin việc? Sao thế, năm nay vừa tốt nghiệp, đang đi tìm việc à?"

 Trình Sính thấy Hạ Vân Kiệt ít nói, không hề vì thấy cô xinh đẹp mà ba hoa chích chòe nên lại càng thấy thú vị, cô ngước lên nhìn hắn đầy tò mò.

"Dạ đúng vậy."

Hạ Vân Kiệt gật đầu, thở dài một tiếng cảm thán.

Hồi mới ra trường, hắn cứ ngỡ sống cuộc đời của một người bình thường, kiếm chén cơm ăn là chuyện đơn giản.

Nhưng sau hơn một tháng va vấp, hắn mới thực sự thấm thía rằng làm người bình thường chẳng dễ chút nào.

Giống như tên cướp lúc nãy bảo "trên có già dưới có trẻ" chắc là bốc phét, nhưng câu "đều do cái cuộc đời chó chết này ép uổng" thì Hạ Vân Kiệt tin chắc đó là lời tận đáy lòng.

"Thế nào rồi? Có chỗ nào nhận chưa?"

Trình Sính thấy mình đoán trúng, liền hỏi tiếp.

"Bây giờ sinh viên đại học nhiều như lông tơ trên người bò vậy, em chỉ là dân trung cấp, khó lắm chị ạ!"

Hạ Vân Kiệt lắc đầu cười khổ.

"Cũng đúng thôi, bây giờ nhiều doanh nghiệp chỉ nhìn bằng cấp chứ chẳng hỏi đến năng lực."

Trình Sính dường như cũng có cùng tâm trạng.

"Haha, cũng dễ hiểu thôi mà chị. Thời buổi này thừa mứa sinh viên, cùng một mức lương thì tội gì người ta không thuê đại học mà lại đi thuê trung cấp làm gì!"

Hạ Vân Kiệt tự giễu.

"Cậu lại còn nói tốt cho họ nữa chứ. À mà, quán bar của chị cũng đang tuyển người đấy, hay là để chị giới thiệu cậu vào làm nhé? Ngoài việc giờ giấc ngày đêm đảo lộn, môi trường hơi ồn ào một chút thì lương lậu không hề thua kém mấy đơn vị nhà nước đâu."

Trình Sính bỗng nhớ ra quán bar Blue Night nơi mình làm việc vừa có một nhân viên phục vụ nghỉ, đang cần người mới, đôi mắt cô chợt sáng lên.

Hạ Vân Kiệt lớn ngần này tuổi đầu vẫn chưa từng đặt chân vào quán bar, tất nhiên hắn cũng chẳng có tiền mà vào đó tiêu xài.

Trong ấn tượng của hắn, quán bar là nơi đèn xanh đèn đỏ, nam nữ ăn chơi hưởng lạc.

Nếu là trước kia, chắc chắn hắn sẽ không đời nào cân nhắc việc vào đó làm thuê.

Nhưng đúng như tên cướp đã nói, "tất cả đều do cuộc đời ép uổng", gia tài của Hạ Vân Kiệt hiện giờ cộng cả 50 tệ vừa "hắc ăn hắc" được cũng chỉ vỏn vẹn 150 tệ.

Nếu không tìm được việc, có lẽ tháng sau hắn phải ra đường mà ở.

Vì vậy, Hạ Vân Kiệt không từ chối ngay mà bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ.

Thực ra hắn có thể đi bốc vác ở công trường, sức hắn rất lớn, cai thầu chắc chắn sẽ thích. Nhưng Hạ Vân Kiệt cực kỳ ghét nơi khói bụi mù mịt đó.

Hắn là người ưa sạch sẽ, so với công trường thì quán bar hiển nhiên là sạch hơn nhiều.

"Chào mừng quý khách đến với KFC."

Trong lúc Hạ Vân Kiệt còn đang cân nhắc, hai người đã đẩy cửa bước vào tiệm.

Tiếng chào hỏi rập khuôn vang lên bên tai.

 Một hàng nhân viên mặc đồng phục đứng sau quầy, trên tường phía sau họ hiển thị đầy đủ hình ảnh các món ăn kèm mức giá.

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top