Cứ ngỡ phố đồ cổ đã đủ náo nhiệt, ai dè khi đặt chân tới phố Đổ Thạch, Trương Dương mới biết thế nào là "vỡ trận".
Dù chẳng phải ngày nghỉ nhưng dòng người vẫn chen chúc như nêm, tiếng hò hét, tiếng huyên náo dội vào tai khiến Trương Dương muốn nổ tung đầu não.
Cậy vào thân hình vốn đã rắn chắc sẵn, gã dùng sức lách người, ra sức chen vào một cửa tiệm đang vây kín khách.
Mặc kệ vô số lời chửi bới "văng tứ tung", cuối cùng gã cũng chiếm được một chỗ đứng đẹp phía trong.
"Ha ha, vào được rồi! Đúng là cơ thể khỏe mạnh có khác, trâu thật đấy!"
Trương Dương đắc ý cười thầm.
Có Hệ thống bảo kê đúng là "ngon lành cành đào".
Hóa ra bên trong đang có người giải thạch (cắt đá), hèn gì dân tình lại hóng hóc đông đến vậy.
Trên máy cắt ngay cửa tiệm là một khối đá to cỡ cái chậu rửa mặt. Gã thợ đang mướt mải mồ hôi vận hành máy, xem chừng sắp đến đoạn quyết định rồi.
Trương Dương im lặng, bí mật kích hoạt chức năng quét hình.
Luồng sáng vô hình lướt qua khối đá đang được cắt dở, trong mắt gã bỗng hiện lên hai dòng giá trị năng lượng!
Tim gã đập liên hồi vì kích động.
Gã đoán chỉ số 0.x kia chắc là năng lượng của lớp vỏ ngoài. Dù sao cũng nằm dưới lòng đất hàng triệu năm, đá và ngọc đã hòa quyện vào nhau, có chút năng lượng cũng là lẽ thường tình.
Ngày hôm qua khi thử nghiệm, gã phát hiện đất đá thông thường chẳng có tí năng lượng nào.
Còn con số thứ hai hiển thị là 30, đây chắc chắn là năng lượng của phỉ thúy rồi!
"Phen này mình phất thật rồi! Ông trời ơi, sao Ngài lại tốt với con thế này!"
Trương Dương gào thét trong lòng, hoàn toàn quên sạch sành sanh việc mình từng chửi trời không biết bao nhiêu lần trước đó.
Theo suy đoán của gã, khối đá này có chứa phỉ thúy, giá trị tầm khoảng 3000 tệ.
Chẳng biết lão béo – chủ nhân khối đá – đã bỏ ra bao nhiêu, nhưng nhìn qua thì lớp vỏ này cũng phải ngốn vài vạn tệ chứ chẳng chơi.
Gã nhìn ông chú béo đang mặt mày hớn hở mong chờ kia với ánh mắt đầy đồng cảm.
Chẳng biết tí nữa "đổ sập" (thua trắng), ông chú này có tức đến mức về nhà nhịn ăn giảm cân luôn không.
Dĩ nhiên Trương Dương biết kẻ dám bỏ vài vạn ra chơi thì cũng chẳng nghèo gì, nhưng với một gã từng "nhẵn túi" như gã, vài vạn tệ vẫn là một con số cực lớn.
"Chậc, thà đem tiền đó cho mình còn hơn. Mình làm cả năm chắc gì đã mua nổi cục đá này, đúng là đời!"
Trương Dương mặc niệm cho quá khứ nghèo khổ của mình vài giây rồi tập trung vào màn giải thạch.
Xoạch!
Khối đá tách hẳn ra, bên trong là một mẩu phỉ thúy chủng Ô Thanh bé tẹo.
Ông chú béo vẫn cười nói hỉ hả, chẳng chút thất vọng, rõ ràng vài vạn tệ đối với ông ta chỉ là "muỗi".
Cuối cùng, chủ tiệm thu mua lại mẩu phỉ thúy đó với giá 2700 tệ.
Chủ yếu là vì thị trường trang sức hiện nay chỉ chuộng hàng cao cấp, còn hàng bình dân này quá phổ biến nên giá chẳng nhích lên nổi.
Kết quả này sát sạt với ước tính của Trương Dương.
Gã bắt đầu tiến sâu vào trong tiệm, đồng thời bật chế độ quét hình.
Ngay lập tức, một rừng con số chằng chịt phủ kín tầm mắt khiến gã hoa cả mắt.
Lúc này Trương Dương mới để ý thấy bên cạnh nút quét có thêm tùy chọn phạm vi, gã liền chọn lọc bỏ qua tất cả những mục dưới 10 điểm năng lượng.
Đúng là "mười kèo đổ thì chín kèo thua", Trương Dương giật mình nhận ra gần 90% nguyên thạch ở đây hoàn toàn không có hiển thị năng lượng, còn loại trên 100 điểm thì chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Gã bước tới những khối đá có năng lượng trên 100.
Cả cửa tiệm to đùng cũng chỉ có tầm mười khối như vậy, còn loại trên 1000 điểm thì duy nhất chỉ có một khối.
"Xem ra hàng của lão chủ này cũng thường thôi."
Trương Dương nghĩ bụng, dù sao chuyện này cũng chẳng liên quan gì đến gã.
Gã dừng chân trước khối đá có chỉ số 1285.
Nó nặng chừng mười ký, lớp vỏ đen bóng, sâu thẳm.
Trương Dương gọi với lão chủ đang bận tiếp khách:
"Chủ quán, đống nguyên thạch này bán thế nào?"
"Đống kia cứ đồng giá 500 tệ một cục. Còn lại thì cân ký, 1000 tệ một ký. Mấy khối đã 'mở cửa sổ' (cắt thử một góc) phía trong kia thì giá riêng!"
Lão chủ chỉ tay vào đống đá nằm góc cửa.
Trương Dương nghe xong là thấy "no hope" ngay.
Khối đá hơn 1000 điểm kia nặng ít nhất mười ký, dù là hàng "toàn đổ" (chưa cắt) thì gã cũng đào đâu ra mười mấy vạn, trong khi túi chỉ còn vẻn vẹn ba ngàn tệ!
Thế là gã chuyển hướng sang đống đá 500 tệ.
Nhìn qua thì lớp vỏ của chúng thật sự... xúc phạm người nhìn.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận