Tên tóc vàng cuối cùng vẫn không thoát khỏi đôi thiết quyền của Trương Dương.
Lần này anh ra tay cực nặng, đánh gãy luân cả hai chân gã.
E rằng sau khi bình phục, gã cũng chẳng còn cơ hội mà ra đường tác oai tác quái được nữa.
Mấy tên đàn em bị thương nhẹ hơn vội vàng dìu đại ca biến lẹ khỏi hiện trường.
Nhìn bóng lưng đám tóc vàng khuất dần, trong lòng Trương Dương dâng lên một cảm giác khó tả.
Anh nhận ra tâm tính mình đã cứng rắn hơn nhiều.
Đôi quyền của anh giờ đây là để nhuốm máu chiến trường, chứ không phải dăm ba cái loại "hoa quyền tú cước" múa may quay cuồng để làm cảnh.
Hạ Hinh Vũ và Diêu Phi đứng ngây người ra đó, mãi cho đến khi đám đông tản hết mới sực tỉnh.
Dù sao họ cũng không phải cảnh sát tầm thường, nên cũng chẳng thấy có gì là phạm pháp hay khó chấp nhận trước cảnh tượng vừa rồi.
"Sư phụ! Người nhất định phải dạy con chiêu đó nha! Vừa nãy nhìn sư phụ ngầu lòi luôn ấy. Nếu con mà lợi hại được bằng một góc của người, thì mấy em gái xinh tươi chẳng phải sẽ..."
Diêu Phi bắt đầu rơi vào trạng thái ảo tưởng sức mạnh, nước miếng chực trào ra khiến Trương Dương và Hạ Hinh Vũ nhìn mà phát tởm!
Hạ Hinh Vũ cũng bị thực lực của Trương Dương làm cho choáng váng:
"Trương Dương, sao anh lại lợi hại đến thế này? Có phải lần trước anh cố ý nhường Đội trưởng Lý không? Chắc chắn là vậy rồi, đúng không?"
Trương Dương chẳng lẽ lại bảo với cô là mình có Máy Trao Đổi Năng Lượng giúp đỡ, mỗi ngày đều thăng cấp vù vù?
Anh chỉ đành giữ im lặng, không đáp.
"Trương Dương, anh phải dạy tôi đấy, cái kiểu mà một đấm bay luôn người ta như vừa rồi ấy!"
Hạ Hinh Vũ lộ rõ vẻ khẩn thiết.
Trước đây cô đã thấy Trương Dương giỏi rồi, không ngờ giờ đây anh đã đạt đến trình độ "phi nhân loại" thế này.
“Đấy là một chấp mấy chục người cơ đấy! Đúng rồi, anh ta chắc chắn là một đại cao thủ ẩn dật, hèn gì lúc nào cũng khiêm tốn như thế. Sống ở hầm ngầm chắc cũng là để tránh bị kẻ khác quấy rầy thôi!” Hạ Hinh Vũ tự tìm cho Trương Dương một cái cớ nghe rất hợp lý trong lòng.
"Thực ra tôi cũng không lợi hại như hai người nghĩ đâu. Đám đó chỉ là mấy tên tiểu yêu râu ria thôi, nếu là hai người thì cũng cân được bảy tám đứa mà."
Trương Dương cũng không rõ họ có học được Hồi Long Kình hay Thiết Quyền không, nên không muốn hứa hẹn quá nhiều kẻo sau này họ học không được lại thất vọng tràn trề.
Gác lại sự kỳ vọng của hai người kia, tên tóc vàng sau khi thoát khỏi tầm mắt Trương Dương liền run rẩy lôi điện thoại ra.
"Đại ca, em xong đời rồi, hu hu hu..."
"Cái gì? Nói từ từ thôi!"
Hắc Báo đang định tiễn Lưu Chí Phi thì nhận được điện thoại, giọng có vẻ khó chịu.
Lưu Chí Phi sắp rời đi, tuy trước khi đi gã đã cảnh cáo đám đại ca còn lại ở Nam Thành, nhưng lòng người khó đoán!
Hắc Báo đang định nhân lúc bọn chúng chưa dám động thủ mà ổn định địa bàn và thu phục lòng người.
Nhận được cuộc gọi của tóc vàng, Hắc Báo rất bực mình.
Nếu không phải nể tình anh em cũ, cộng thêm trong tay không còn nhiều người, hắn đã chẳng để gã quản lý ổ cũ.
Không ngờ tên này vô dụng đến thế, dăm ba bữa lại gọi điện báo mấy chuyện tào lao bí đao!
"Đại ca, lần này em tiêu thật rồi, hai chân bị người ta đánh gãy nát, sau này chắc không đứng lên nổi nữa! Hu hu... Đại ca, anh phải báo thù cho em!"
Tóc vàng nghĩ đến cảnh mình vừa phất lên được mấy ngày đã phải ngồi xe lăn cả đời, liền gào khóc thảm thiết qua điện thoại.
Hắc Báo nghe xong sững người lại.
Hắn cứ ngỡ có kẻ muốn tranh địa bàn với mình, nhưng Lưu Chí Phi còn chưa đi mà!
Bọn chúng lấy đâu ra gan lớn thế?
"Chuyện là thế nào? Nói cho rõ xem, là đứa nào làm?"
Hắc Báo hơi ngần ngại liếc nhìn Lưu Chí Phi đang đợi bên cạnh.
Tóc vàng ngừng gào, thuật lại đầu đuôi sự việc hôm nay.
Hắc Báo nghe xong thấy không phải đám đại ca khác kiếm chuyện thì thở phào, nhưng khi nghe đến việc thằng nhóc từng đả thương mình đã quay lại và trở nên lợi hại như vậy, hắn cũng hơi nhíu mày.
Nếu là bình thường, mấy chục người không đánh lại thì hắn gọi vài trăm người tới, không tin không dẹp nổi nó!
Nhưng ngặt nỗi Lưu Chí Phi sắp đi, đám đại ca khác đang chực chờ sơ hở của hắn. Nếu chỉ vì một tên tiểu tốt mà huy động bấy nhiêu người, e là sẽ tự rước lấy phiền phức.
Hắc Báo an ủi tóc vàng vài câu rồi cúp máy, vẻ mặt đầy bực dọc.
Thôi thì cứ để thằng nhóc đó nghênh ngang vài ngày, đợi hắn ổn định chỗ đứng rồi sẽ cho nó biết tay!
"Sao vậy? Có kẻ tìm anh gây hớn à? Xem ra có đứa chán sống rồi, tôi còn chưa đi mà đã có kẻ dám thò đầu ra."
Lưu Chí Phi nói đoạn, để lộ một nụ cười nồng nặc mùi máu lạnh.
Hắc Báo hơi ngạc nhiên nhìn Lưu Chí Phi.
Hắn không biết những năm qua gã đã trải qua những gì, nhưng chỉ nhìn ánh mắt giết người không chớp mắt kia là biết ngay Lưu Chí Phi chẳng phải dân làm ăn lương thiện gì cho cam.
"Không có gì, chỉ là thằng nhóc lần trước khiến tôi phải nằm viện lâu như vậy lại xuất hiện. Vừa rồi tóc vàng dẫn người tới dằn mặt nó, kết quả bị nó đánh cho tàn phế luôn!"
Hắc Báo nói, trong đầu thầm nghĩ: Nếu Lưu Chí Phi chịu ra tay thì...
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận