Những ngày kế tiếp, mối quan hệ giữa Trương Dương và Đường Hiểu Lộ tiến triển thần tốc, xem như đã chính thức xác định chuyện tình cảm.
Trong khi đó, việc chuẩn bị chuyển nhà của bố mẹ Trương Dương cũng đã hòm hòm, chỉ chờ hai ngày nữa là có thể dọn sang tổ ấm mới.
Hôm nay, Đường Hiểu Lộ đành phải tạm gác chuyện yêu đương sang một bên để dành trọn một ngày bù đắp cho đám bạn thân, vì ngày mai hội chị em của cô sẽ phải bay về Kinh Thành rồi.
"Trương Dương, hay là anh cùng em tới Kinh Thành đi! Dù sao hiện tại anh ở Nam Thành cũng đang thất nghiệp mà."
Đường Hiểu Lộ nhìn Trương Dương với ánh mắt đầy mong đợi.
Cô chẳng muốn đôi trẻ vừa mới mặn nồng đã phải chịu cảnh "người Nam kẻ Bắc".
Trương Dương im lặng.
Kinh Thành ư?
Hắn chắc chắn sẽ đi, nhưng không phải lúc này!
Hắn còn quá nhiều việc chưa giải quyết xong: Đám đồng bọn của tên Nhị ca vẫn còn đó, võ công của hắn cũng chưa luyện tới nơi tới chốn.
Hơn nữa, với số vốn vẻn vẹn hơn một triệu tệ trong tay, lên đất Kinh Thành hào hoa đó chắc chắn không đủ để trụ vững, hắn cần phải "cày" thêm tiền mới được!
Trận chiến với tên Nhị ca vừa rồi đã thức tỉnh hắn: Hắn chưa phải là vô địch!
Chỉ một băng nhóm buôn ma túy cỏn con mà đã xuất hiện những cao thủ ngang tầm với hắn, thậm chí có thể còn có những kẻ mạnh hơn đang ẩn mình.
Nam Thành mới chỉ là một góc nhỏ của vùng Hoa Hạ rộng lớn mà thôi.
Vậy còn Kinh Thành thì sao?
Nơi đó là trung tâm của cả đất nước, từ xưa đã có câu "học thành văn võ nghệ, bán cho nhà đế vương".
Ở nơi tụ hội của giới quan trường quyền quý và các hào môn thế gia như Kinh Thành, lẽ nào lại thiếu vắng những cao thủ tuyệt đỉnh?
Đến lúc này Trương Dương mới ngộ ra rằng, trong cái thế giới mà người bình thường không nhìn thấy được, vẫn luôn tồn tại một nhóm người đang điên cuồng theo đuổi sức mạnh giống như hắn.
Con đường này, hắn không hề đơn độc.
Hiện tại hắn vẫn chưa là gì cả. Ít nhất phải đợi đến khi học được Nội công, lực chiến đột phá lên cảnh giới tiếp theo, hắn mới tính chuyện Bắc thượng.
Lúc đó, hắn sẽ đi thách thức từng kẻ được gọi là cao thủ ẩn thế kia!
"Hiểu Lộ, cho anh thêm chút thời gian nhé. Sẽ không lâu đâu, nhất định anh sẽ tới đó để chiêm ngưỡng sự phồn hoa và cường đại của Kinh Thành."
Cái sự "cường đại" mà Trương Dương nói là về võ đạo, tiếc là Đường Hiểu Lộ không thể hiểu hết hàm ý trong lời nói của hắn.
Cô nàng có chút thất vọng nhưng vẫn thấu hiểu cho lựa chọn của bạn trai. Dẫu sao bảo Trương Dương rời bỏ mảnh đất Nam Thành quen thuộc để tới một nơi xa lạ như Kinh Thành cũng là hơi quá đáng.
"Trương Dương, vậy anh nhất định phải tới thăm em đấy! Hừ, nếu không thì em sẽ..."
Nói đoạn, đôi mắt cô nàng đỏ hoe, chẳng thể nói tiếp.
Dù mới quen nhau vài ngày nhưng cô gái lần đầu biết yêu này đã đặt hết tâm trí vào người đàn ông trước mặt, cô không muốn làm hắn khó xử.
Trương Dương đưa tay vén lọn tóc mây của cô, dịu dàng nói:
"Yên tâm đi Hiểu Lộ, chờ em tốt nghiệp, chúng ta sẽ được ở bên nhau mãi mãi. Mai mọi người đi rồi, hôm nay anh mời cả hội đi ăn một bữa thật ngon nhé!"
"Được thôi, nhớ lời anh đấy nhé!"
...
Tại khách sạn nơi đám người Hàn Tuyết Kiều đang ở, đại mỹ nhân họ Hàn dường như vừa mới ngủ dậy, trên người chỉ diện bộ nội y gợi cảm đã ra mở cửa.
"Á! Đồ râu xanh! Biến thái!"
Vừa thấy một gã đàn ông đứng lù lù trước cửa, Hàn Tuyết Kiều thét lên một tiếng chói tai rồi "rầm" một cái, cánh cửa đóng sầm lại trước mũi Trương Dương.
Ngay sau đó là tiếng mắng mỏ đầy bất lực của Đường Hiểu Lộ:
"Biến cái đầu cậu ấy! Ai bảo cậu không mặc đồ mà chạy lung tung làm gì! Mấy giờ rồi mà còn làm con sâu ngủ hả? Mau mở cửa!"
Trương Dương đứng ngoài cũng ngượng chín mặt.
Đã hơn mười giờ sáng, hắn cũng chẳng ngờ Hàn Tuyết Kiều giờ này mới chịu lết ra khỏi giường.
Biết người đứng ngoài là Trương Dương, cô nàng họ Hàn cũng không còn hoảng hốt nữa, mở cửa cười duyên:
"Anh Dương à, anh nhìn xem dáng em có đẹp hơn Hiểu Lộ nhà anh không?"
Nói đoạn còn cố tình rung lắc cặp tuyết lê cỡ 34D căng tròn.
Trương Dương chỉ biết cười khổ, đưa tay gãi mũi không dám đáp lời.
"Hừ! Chẳng qua là hai tảng thịt thôi mà, to thế không sợ mệt chết cậu à!"
Đường Hiểu Lộ nhìn đôi "thỏ trắng" của bạn thân với ánh mắt vừa ghen tị vừa bực bội, đẩy phắt cô nàng ra rồi bước vào phòng.
Trương Dương lúng túng đi theo.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận