Ăn sáng xong, Trương Dương đưa em gái Trương Hân đến trường.
Trước khi đi, hắn dúi vào tay cô bé ba nghìn tệ, dặn em đừng có ngược đãi bản thân, thiếu gì cứ mua nấy. Không phải hắn tiếc tiền, mà là sợ đưa nhiều quá Trương Hân lại không dám nhận.
Trương Dương dự định chờ vết thương lành hẳn sẽ chọn một môn nội công để tu luyện.
Hiện tại đang rảnh rỗi, hắn thơ thẩn dạo bước trên phố huyện.
Đã lâu lắm rồi hắn mới có cảm giác thư thái như thế này.
Trước đây, nếu không bận tối mắt tối mũi kiếm tiền thì cũng đầu tắt mặt tối luyện công, lấy đâu ra thời gian mà bát phố.
Ở Nam Thành, vài lần hiếm hoi ra ngoài thì không phải đi ăn thì cũng là đi đổ thạch, chẳng bao giờ được thong dong.
Đường phố huyện lẻ tẻ vài bóng người.
Trương Dương đang đi không mục đích thì bỗng nghe thấy một tiếng gọi từ phía sau: "Trương Dương?"
Hắn quay đầu lại, hóa ra là cô bạn cùng lớp thời cấp ba – Đường Hiểu Lộ.
Thấy cô, Trương Dương có chút lúng túng.
Thời học trò, đại mỹ nhân này vốn là "người trong mộng" của hắn, nhưng vì bản tính tự ti nên hắn chưa từng hé môi với ai nửa lời.
"Đúng là cậu rồi, Trương Dương! Tớ cứ tưởng nhìn nhầm cơ đấy! Cậu không ở Nam Thành à? Sao lại về đây thế?"
Đường Hiểu Lộ vui mừng hỏi.
Cô vốn cũng chỉ gọi đại một tiếng thử xem sao, không ngờ lại đúng là hắn.
Trương Dương thời cấp ba không có gì nổi bật, cũng chỉ có lớp trưởng như cô mới để ý đến tình hình của từng thành viên trong lớp.
Vừa nãy thấy một người đàn ông mang khí chất đặc biệt đi phía trước, cô cũng không dám tin đó là Trương Dương.
"Ừ, chào lớp trưởng, lâu rồi không gặp! Nghe nói cậu đang học thạc sĩ ở Bắc Kinh mà? Về đây có việc gì sao?"
Trương Dương hỏi ngược lại.
"Sắp đến lễ Quốc khánh rồi mà, tớ dẫn mấy người bạn về nhà chơi thôi. Mà cậu vẫn chưa nói sao cậu lại ở nhà đấy?"
Đường Hiểu Lộ hờn dỗi nói.
"À, tớ về quê xử lý chút việc, vài ngày nữa lại đi ngay."
Trương Dương nhìn nụ cười của Đường Hiểu Lộ, trong lòng bỗng thấy có chút râm ran, ngưa ngứa.
"Trương Dương, cậu thay đổi nhiều quá! Vừa nãy tớ còn chẳng dám lại gần, lăn lộn ở Nam Thành mấy năm có khác, khí thế mạnh gớm nhỉ!"
Đường Hiểu Lộ hớn hở.
Gặp lại bạn cũ cô rất vui, hơn nữa quan hệ của cô và Trương Dương ngày xưa cũng khá tốt.
"Lớp trưởng cứ đùa, tớ chỉ đi làm thuê kiếm miếng cơm thôi, phát đạt gì đâu."
Trương Dương cười đáp.
Hắn thầm nghĩ, có lẽ mình nên tìm một cô bạn gái thôi, giờ cứ nhìn thấy mỹ nữ là lòng dạ lại không yên thế này!
"Trương Dương, đi uống tách trà đi, tớ giới thiệu mấy mỹ nhân cho cậu làm quen!"
Đường Hiểu Lộ nhiệt tình mời mọc.
"Thôi, phiền lắm, các cậu là bạn học đi chơi với nhau, tớ không làm bóng đèn đâu."
Trương Dương lắc đầu từ chối.
Dù rất muốn trò chuyện thêm với mỹ nữ, nhưng xen vào cuộc vui của người ta thì không hay lắm.
"Đi đi mà, lâu lắm mới gặp. Mấy lần họp lớp trước chẳng thấy cậu đâu, khó khăn lắm mới đụng mặt một lần, cùng tán dóc tí đi."
Chẳng thể từ chối được sự nhiệt tình của Đường Hiểu Lộ, Trương Dương đành ngậm ngùi để cô kéo vào một nhà hàng trà ngay bên cạnh.
"Tiểu Lộ, đây không phải là 'nửa kia' của cậu đấy chứ? Thế mà cứ lừa bọn này là chưa có bạn trai!"
Vừa bước vào, mấy cô nàng dáng chuẩn như siêu mẫu đã bắt đầu trêu chọc.
"Đi chỗ khác chơi, mấy cái cô này chắc lại đang 'vã' rồi phải không? Đây là Trương Dương, bạn cấp ba của tớ. Trương Dương, đây là Vương Mộng Hàm, Lý Ngọc Hồng, còn cái cô đang 'động đực' này là Hàn Tuyết Kiều."
Đường Hiểu Lộ lần lượt giới thiệu.
Trong số đó, Hàn Tuyết Kiều là người có ngoại hình bốc lửa nhất, đặc biệt là "cặp thỏ trắng" đồ sộ trước ngực khiến mấy gã đàn ông trong nhà hàng thi thoảng lại liếc trộm một cái.
"Chào các cô, tôi là Trương Dương, bạn cũ của Hiểu Lộ."
Trương Dương cười nói.
Hắn nhận ra cứ ở cạnh mỹ nữ là tâm trạng tự nhiên yêu đời hẳn lên.
"Chỉ là bạn cũ thật không đấy? Hay là người tình cũ? Hì hì hì..."
Hàn Tuyết Kiều cười duyên, "cặp sóng thần" trước ngực rung rinh như muốn trào ra ngoài.
Trương Dương gào thét trong lòng:
"Để anh giữ hộ cho, chứ cứ để nó rớt lên rớt xuống thế kia thì hỏng hết!"
Dĩ nhiên, hắn đời nào dám nói ra miệng, không thì Hàn Tuyết Kiều chắc chắn sẽ bóp chết cái gã "đạo mạo" đang đứng trước mặt này ngay tức khắc.
-----

Đường Hiểu Lộ

Hàn Tuyết Kiều
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận