Chẳng cần biết nó hoạt động thế nào, chỉ nghe qua giới thiệu là anh đã sáng rực mắt: Năng lượng có thể tạo ra mỹ nữ không? Có thể biến ra tiền không?
"Hệ thống, nghe thấy không? Đổi cho tôi vài triệu tiêu chơi coi!"
Trương Dương phấn khởi hô to, trong đầu đã vẽ ra cảnh ngồi nhà đếm tiền thay vì đi xin việc.
Nhưng thực tế đã tạt gáo nước lạnh vào giấc mộng của anh.
Hệ thống im lìm, chẳng có lấy một tiếng động.
"Cái đồ rác rưởi, dùng kiểu gì đây? Đến cái hướng dẫn sử dụng cũng không có."
Anh nản lòng, hay là mình lại đang nằm mơ?
"Oái!"
Trương Dương tự nhéo mình một cái thật đau, nước mắt suýt trào ra.
Không phải mơ!
Anh nhớ lại mấy cuốn tiểu thuyết từng đọc, nhân vật chính thường giao tiếp bằng ý niệm.
Chẳng lẽ thứ này cũng dùng như vậy?
Quả nhiên, khi anh tập trung tưởng tượng, một bảng thuộc tính giống như trong game hiện ra trước mắt.
Trên đó hiển thị dữ liệu cơ thể và các nút chức năng, nhưng hiện tại hầu hết đều xám xịt do thiếu năng lượng.
Chỉ có duy nhất nút [Quét hình] là sáng lên, kèm theo phạm vi (5x5).
"Haha, tiền bạc, mỹ nữ, chờ anh nhé!"
Không dám nán lại nhà vệ sinh thêm giây nào, Trương Dương lâng lâng trở về phòng.
Nhìn căn phòng trống hoác, anh mới tỉnh táo lại một chút. Giờ cơm còn chẳng có mà ăn, vui mừng cái nỗi gì!
Thử nhấn nút [Quét hình], tầm mắt Trương Dương bỗng thay đổi, anh nhìn thấy chỉ số năng lượng của mọi vật trong phòng.
Chiếc laptop cũ dùng từ hồi đại học có năng lượng cao nhất: 8 điểm.
Các vật dụng kim loại khác chỉ khoảng 1, 2 điểm, đồ gỗ thì chưa đến 1 điểm.
Vì hệ thống đang ngủ đông do thiếu năng lượng, Trương Dương nhìn cái chậu sắt cũ, lẩm nhẩm: "Thu hồi".
Vèo một cái, cái chậu biến mất không tăm hơi khiến anh giật thót.
[Thu hồi thành công, nhận được 2 điểm năng lượng.]
Vẫn không thấy có gì biến chuyển, anh cắn răng: "Chắc là chưa đủ, thêm lần nữa!"
Anh bước tới trước bàn học, nhìn chiếc laptop rồi hạ quyết tâm: "Thu hồi máy tính!"
[Thu hồi thành công, nhận được 8 điểm năng lượng. Tổng năng lượng đạt 10 điểm. Mở khóa chức năng sơ cấp: Võ học (Sơ cấp), Kỹ năng sống (Sơ cấp), Tạp mục (Sơ cấp)...]
Mấy nút xám xịt lập tức sáng bừng lên.
Trương Dương nín thở nhìn vào mục Võ học.
Mỗi đàn ông đều có một giấc mộng kiếm hiệp, cầm kiếm đi khắp thế gian, ân oán phân minh.
Anh cũng không ngoại lệ.
Hơn nữa, nhìn cái chỉ số thể năng "4 điểm" yếu sên của mình, anh cảm thấy ngay cả hệ thống cũng đang khinh bỉ mình.
Không chần chừ thêm, anh nhấn vào mục Võ học, rồi chọn [Ngẫu nhiên].
Vòng quay bắt đầu quay tít.
Vài giây sau, mũi tên dừng lại ở một cuốn sách xám: [Thiết Quyền (Sơ cấp) - Ngoại công].
Trương Dương lập tức chọn học.
Đột nhiên, toàn thân anh run lên bần bật.
Hai tay đỏ rực, gân xanh nổi cuồn cuộn trên cánh tay nhìn vô cùng đáng sợ.
Mồ hôi vã ra như tắm. Sau vài phút chịu đựng cơn đau xé thịt, anh mới dần bình phục.
"Hộc... hộc... biết đau thế này thì để lúc ngủ rồi học cho xong, mệt chết đi được!"
Trong đầu Trương Dương hiện lên hình ảnh một đôi quyền đầu đang không ngừng múa may.
Khoảnh khắc này, anh cảm thấy đôi tay mình như chứa đựng sức mạnh vô hạn, cực kỳ sảng khoái!
Anh kiểm tra lại thuộc tính: Thể năng: 8; Tinh thần: 6; Vũ lực: 5; Kỹ năng: Thiết Quyền (Nhập môn).
"Không ngờ chỉ tăng có 4 điểm thể năng mà cảm giác như mình đã thiên hạ vô địch thế này."
Anh lẩm bẩm, giờ mình có thành siêu nhân không nhỉ? Có đi đánh quái vật được không?
Nén lại ý định đi tìm người đánh nhau, anh tắm rửa một cái rồi mới thấy đói cồn cào.
Đã cả ngày chưa ăn gì, lại còn tiêu tốn thể lực vào việc tiếp nhận võ công.
Khu anh ở tuy cũ nhưng khá nhộn nhịp, gần đó có phố ăn vặt.
Anh tấp vào một quán mì bò, vừa chờ mì vừa bật hệ thống quét thử những người xung quanh.
"Lý Quốc Minh, thể năng 5, vũ lực 1... Vương Mẫn, thể năng 4, vũ lực 1..."
Xem ra người trưởng thành bình thường chỉ có thể năng là 5.
Anh liếc nhìn gã đô con ở góc tường: [Trương Bưu, thể năng 7, tinh thần 5, vũ lực 2].
Trương Dương đắc ý, mình thể năng 8, vũ lực 5, chắc chắn là nhờ cái chiêu Thiết Quyền này rồi!
Ăn xong tô mì, anh thong thả đi dạo đến một công viên nhỏ.
Tìm một góc khuất không người, anh bắt đầu luyện tập Thiết Quyền.
Lúc đầu còn chậm, sau đó nhanh dần, nhanh dần.
Mỗi cú đấm tung ra đều mang theo tiếng gió rít "vù vù" xé rách không gian, nghe vô cùng đanh thép.
Luyện đến lần thứ mười, Trương Dương quát lớn một tiếng: "Hả!", một quyền oanh kích thẳng vào thân cây to bằng bắp đùi bên cạnh.
"Rắc!"
Trên thân cây cứng cáp để lại một dấu quyền sâu hoắm, rõ mồn một.
Trương Dương sững sờ, tay đau điếng nhưng lòng thì nóng như lửa đốt.
Đây chính là võ thuật sao?
Sức mạnh này là thật! Anh không nằm mơ!
Nhìn quanh không thấy ai, Trương Dương lập tức "vắt chân lên cổ" chạy biến về hầm trọ, kẻo lát nữa có người đến bắt đền cái cây thì khổ!
Về đến phòng, anh thở hổn hển nhưng nụ cười không dứt trên môi.
Cú đấm vừa rồi đã chứng minh tất cả.
Đêm đó, nằm trên chiếc giường cũ kỹ, Trương Dương ôm lấy giấc mộng về một tương lai bá đạo, dần dần chìm vào giấc ngủ sâu...
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận