Sau khi trò chuyện một hồi, thấy cha mẹ đã thấm mệt sau ngày dài lao động, Trương Dương giục họ đi nghỉ.
Anh đuổi khéo "cái đuôi" Trương Xuân về phòng rồi nhanh chóng trở về căn phòng cũ của mình, chuẩn bị đưa Thiết Quyền tiến vào cảnh giới Tiểu Thành.
Căn phòng sạch sẽ không một hạt bụi, chắc hẳn em gái và mẹ vẫn thường xuyên lau dọn.
Ngửi mùi hương quen thuộc, Trương Dương ngồi xếp bằng, tập trung toàn bộ tâm trí vào cảm giác đột phá vừa rồi.
Vài giờ sau, trong căn phòng vang lên một tiếng quát khẽ: "Phá!"
Chỉ thấy cánh tay Trương Dương bỗng chốc sưng to gấp đôi, gân xanh nổi lên cuồn cuộn như những con rồng nhỏ.
Một cú đấm tung ra, kình lực mãnh liệt oanh kích xuống nền đất nện cứng ngắc, tạo thành một hố sâu hoắm!
Lúc này, Trương Dương cảm thấy đầu óc minh mẫn lạ thường, mọi cử động trong vòng bán kính mười mét đều hiện rõ mồn một trong tâm trí như một bản quét hình 3D.
Anh lắc đầu xua đi những suy nghĩ tản mát, gọi bảng thuộc tính ra xem:
"Trương Dương: Thể năng 25, Tinh thần 15, Võ lực 20. Thiết Quyền (Sơ cấp Tiểu Thành)."
Phía sau còn hiện thêm một dòng giải thích về mối quan hệ giữa võ lực, thể năng và tinh thần.
Hóa ra võ lực dựa trên chỉ số cao nhất của thể năng hoặc tinh thần.
Thể năng của anh là 25, lẽ ra võ lực phải là 25, nhưng vì mới đột phá nên anh chưa hoàn toàn kiểm soát được sức mạnh để chuyển hóa hết thành lực chiến, hiện tại chỉ đạt mức 20.
"Phải rèn luyện khả năng kiểm soát cơ thể trước khi học môn võ mới mới được."
Trương Dương thầm nhủ.
Vừa rồi anh cảm nhận được một luồng khí yếu ớt chạy qua cánh tay, nhưng khi định thần nhìn kỹ lại thì chẳng thấy gì.
Anh không hề biết rằng, mình đã chạm đến cảnh giới Luyện Kình Nhập Thể của giới tu hành.
Và càng không thể ngờ rằng, cuộc đời mình từ đây sẽ gắn liền với những ân oán tình thù trong võ lâm truyền thuyết!
Cảm thấy sảng khoái tột độ, Trương Dương muốn tìm một nơi vắng vẻ để thực hành chiêu thức. Chờ khi Thiết Quyền ổn định, anh sẽ mở thêm một môn nội công.
Nhìn điện thoại đã gần 12 giờ đêm, anh rón rén lẻn ra ngoài.
Phòng cha mẹ đã tắt đèn, tiếng ngáy của cha vang lên đều đều. Phòng Trương Xuân vẫn sáng, chắc con bé đang ôn thi đại học.
Vừa ra khỏi cổng, Trương Dương chạy nước rút một mạch.
Đón luồng gió đêm lành lạnh, anh chỉ muốn hú vang vài tiếng cho thỏa lòng!
Dưới màn đêm, anh kinh ngạc nhận ra mình có thể nhìn rõ mọi thứ—đây chính là lợi ích của việc thể năng tăng cao, tiến tới cấp độ "dạ thị" (nhìn xuyên đêm) như ban ngày.
Sợ tập quyền làm ồn đến dân làng, anh chạy thẳng về phía núi Long Sơn sau nhà.
Ở lưng chừng núi có một khoảng đất bằng phẳng, hồi nhỏ anh và em gái vẫn thường lên đó chơi.
Với thể năng 25, tốc độ của Trương Dương cực kỳ đáng kinh ngạc, chỉ mất năm phút anh đã tìm thấy bãi đất trong ký ức.
Nhìn bãi đất bằng phẳng đến lạ lùng, anh thoáng nghi ngờ không biết trước đây có cao nhân nào từng luyện võ ở đây không, giữa chốn hoang vu này lại có một "võ đài" tự nhiên thế này?
Không nghĩ nhiều, anh cởi áo ngoài, bắt đầu triển khai quyền pháp.
Từng chiêu Thiết Quyền đánh ra hổ hổ sinh phong, mạnh mẽ và dứt khoát.
Trương Dương một lần nữa chìm đắm hoàn toàn vào thế giới của sức mạnh.
Cho đến khi tia nắng đầu tiên chiếu lên mặt, Trương Dương mới choàng tỉnh.
Anh xách áo, xuống núi rửa mặt ở con suối nhỏ rồi về nhà.
Từ xa, anh đã thấy cha mẹ bắt đầu làm việc.
Cha cầm cuốc chuẩn bị ra đồng, mẹ thì lúi húi nấu bữa sáng.
"Sáng ra sớm thế làm gì! Không ngủ thêm tí đi còn chạy lung tung!"
Mẹ Trương trách yêu.
"Mẹ ơi, không khí ở quê trong lành lắm, thành phố đào đâu ra. Dậy sớm tập tành chút cho khỏe người ạ!"
Trương Dương cười hì hì rồi lẻn vào nhà.
Anh thay quần áo, rửa ráy xong thì vào bếp.
Đúng lúc này Trương Xuân cũng vừa ngủ dậy, vừa thấy anh đã la toáng lên:
"Anh ơi, đêm qua anh gào rú cái gì đấy! Làm em tính sai mất một bài toán đây này!"
Trương Dương cứ ngỡ em gái không nghe thấy động tĩnh lúc mình đột phá, cũng may con bé không vào phòng anh, nếu không thấy cái hố dưới nền đất thì chẳng biết giải thích sao cho xuôi!
"Không có gì đâu, chắc anh ngủ mơ thôi, không làm em sợ chứ? Ha ha..."
Trương Dương bưng bát cháo trắng, húp một hơi cạn sạch.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận