Nụ cười trên mặt lão càng thêm đon đả:
"Cậu em mắt tinh đấy, nhìn thế này là biết chắc chắn sẽ nổ ra phỉ thúy cao cấp rồi!"
"Hì hì, mượn lời chúc của ông chủ!"
Trương Dương cười đáp.
...
"Tổng cộng 25,2 ký, tính tròn cho cậu 12 vạn 5 ngàn, được chứ?"
Lão chủ vừa bấm máy tính vừa cười tít mắt.
Cái con số này làm Trương Dương thấy nhói ở tim.
Lần trước kiếm được bộn tiền nhưng cũng tiêu xài không ít, bây giờ trong người chỉ còn nghìn tệ tiền mặt, trong thẻ cũng chỉ còn hơn 13 vạn lẻ một chút.
Nếu mua đống đá này mà không ra cái vẹo gì thì coi như trắng tay!
Trương Dương dù rất tin tưởng vào Hệ thống trao đổi năng lượng, nhưng lỡ nó "chập mạch" một lần thì sao?
Kệ đi! Được ăn cả ngã về không, dù sao tiền lần trước cũng là của trời cho.
Trương Dương hỏi:
"Ông chủ, quẹt thẻ được không?"
Nói đoạn đưa thẻ qua.
"Được chứ, được chứ! ... Xong rồi, chú em kiểm tra lại xem đúng không?"
Trương Dương nhận lại thẻ, một lát sau tin nhắn ngân hàng báo về.
Nhìn số dư quay về hàng bốn chữ số mà Trương Dương thấy đau thắt lòng.
Không nghĩ nhiều nữa, hắn theo chân chủ tiệm ra sân sau.
Tiệm này lớn hơn tiệm trước nhiều, trong sân đã có kha khá người đang đứng chờ cắt đá.
Trương Dương dùng hệ thống quét sơ qua đá của những người xung quanh.
Đúng là hàng xịn có khác, đá trên một nghìn năng lượng không dưới 5 khối, thậm chí còn có một khối năng lượng vọt lên hơn một vạn!
Trong sân có ba máy cắt, hai máy đang chạy nên tốc độ cũng khá nhanh.
Chưa đầy nửa tiếng sau, mấy người phía trước đã cắt xong.
Trong đó có hai người nổ được phỉ thúy giá trị hơn 30 vạn, lập tức được đại diện các công ty trang sức đứng chờ sẵn thu mua ngay tại chỗ.
Đến lượt Trương Dương, đám đông xung quanh bắt đầu xì xào:
"Kia chẳng phải là mấy khối đá 'hàng thải' của lão Hoàng sao? Dù là mỏ cũ nhưng biểu hiện tệ quá!"
"Đúng đấy, hôm nọ lão Hoàng cứ gạ tôi mua, tôi còn lâu mới mắc lừa lão!"
Thợ cắt đá nhận lấy khối đá nhỏ nhất của Trương Dương rồi bắt đầu làm việc.
Chưa đầy 5 phút, khối đá đã chính thức gia nhập đội ngũ rác thải bên cạnh máy!
Trương Dương đã biết trước kết quả, mặt giả vờ đau xót nhưng tâm thì tĩnh lặng như nước.
Tiếp theo, khối đá thứ hai được xẻ ra, bên trong nổ ra một miếng phỉ thúy Đậu Thanh chủng to bằng bàn tay.
Vì là loại cấp thấp nên cũng chẳng ai thèm hỏi giá.
Trương Dương nhận lấy miếng phỉ thúy, tiện tay nhét vào túi quần.
Sau đó, hắn đưa khối đá cuối cùng ra, lúc này tim hắn cũng bắt đầu nhảy lô tô trong lồng ngực!
Đây là khối đá hơn một vạn năng lượng, có đổi đời được hay không là nhờ cả vào phát này đây.
Thợ cắt đá thấy Trương Dương căng thẳng, tưởng hắn lo lắng vì hai phát đầu "xịt", bèn cười trấn an:
"Chàng trai, yên tâm đi! Tôi làm nghề này mười mấy năm rồi, nếu có phỉ thúy bên trong, tôi thề không bao giờ cắt hỏng của cậu đâu."
Trương Dương gật đầu, không nói nên lời. Bác thợ bắt đầu hạ lưỡi dao.
Ngay phát đầu tiên, tiếng hô hoán kinh ngạc đã vang lên khắp sân:
"Lên xanh rồi!"
"Vãi thật, lên xanh rồi kìa! Nhìn như Băng chủng ấy!"
"Không thể tin được! Cái loại đá thải đó mà cũng nổ ra phỉ thúy cao cấp sao?!"
Một mảng xanh mướt dưới ánh mặt trời phản xạ ra ánh sáng lấp lánh, hút hồn tất cả mọi người có mặt tại đó!
……………….
Màu xanh trước mắt giống như dòng suối mát lành chảy thẳng vào lòng Trương Dương.
Kết quả quét hình đúng là không làm hắn thất vọng!
Mấy ông bụng phệ, veston chỉnh tề đứng cạnh máy cắt cũng không kìm được mà xúm lại xem.
Ngay lập tức, có người nhảy vào hỏi Trương Dương có bán hay không.
Người đầu tiên tiếp cận lại chính là "khách quen" – Trương Đại Phú, giám đốc thu mua của Trang sức Lạc Phúc.
"Trương lão đệ, không ngờ lại gặp cậu sớm thế này, đúng là tuổi trẻ tài cao! Sao, có định cắt tiếp không? Nếu không cắt nữa, tôi trả 30 vạn, thấy thế nào?"
Trương Đại Phú vừa nói vừa vỗ vai Trương Dương đầy thân thiết.
"Lão Trương, ông làm thế là không đẹp nhé! Trương tiểu đệ, tôi trả 50 vạn! Bây giờ mới chỉ là mảng xanh lộ ra, bên trong thế nào chưa ai dám chắc, giá này của tôi là cực kỳ sát rồi!"
Một giọng nói dõng dạc của một vị đại gia khác vang lên từ phía sau.
"Hắc hắc, đúng là Dương tổng có khác, vung tiền không ghê tay! Thôi tôi cũng không làm màu nữa, 55 vạn! Trương lão đệ, nếu cậu đồng ý, tôi chuyển khoản ngay và luôn!"
Trương Đại Phú chẳng thèm đỏ mặt. Dân kinh doanh mà, tiêu chí là mua thấp bán cao, vả lại ông ta cũng mới gặp Trương Dương có một lần, ép giá là chuyện bình thường.
Thấy còn có người định nhảy vào đấu giá, Trương Dương vội vàng ngắt lời:
"Các vị sếp, cứ để thợ cắt hết ra đã rồi tính sau! Cắt sạch sẽ ra thì các vị cũng đỡ rủi ro hơn mà, đúng không?"
"Đúng là có khí phách! Được, vậy chờ cắt xong!"
Trương Đại Phú tiên phong hưởng ứng, những người khác cũng gật đầu tán thành.
Bác thợ thợ cắt đá nghe vậy liền tăng tốc. Vừa cắt vừa mài, ròng rã nửa tiếng đồng hồ mới giải phóng hoàn toàn khối phỉ thúy ra khỏi lớp vỏ đá thô.
Trương Dương nhìn khối phỉ thúy Băng chủng mướt xanh trên tay, khối lượng này dư sức tạc ra vài đôi vòng tay xịn.
Dù cơ thể đã cường hóa vượt xa người thường, hắn vẫn cảm thấy hơi váng đầu vì sướng!
"Tuyệt! Lão đệ, Băng chủng phiêu lục nhé! Hai trăm hai mươi vạn!"
"Hai trăm hai mươi lăm vạn!"
...
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận