Cũng may, thanh niên kia nhận ra sự lúng túng của Bùi Kiêu.
Hắn mỉm cười giúp giải vây.
Nhưng sau đó, thanh niên kia lại chìa tay ra...
Trong lòng Bùi Kiêu xoắn xuýt.
Hắn ngưỡng mộ Cung Diệp Vũ.
Làm mọi thứ theo bản tâm, đó là một năng lực tuyệt vời.
Hắn không làm được.
Rõ ràng không muốn tiếp xúc với gã kia, nhưng nhìn thấy nụ cười lịch sự đó, hắn không thể làm giống Cung Diệp Vũ: đẩy tay đối phương ra rồi từ chối bắt tay.
Hắn đành nhẫn nại bắt tay một cái, rồi lùi lại phía sau.
Thanh niên này có tính cách rất tốt.
Hắn tự nhiên cười nói:
“Ngươi là Cao Đẳng Tránh Thoát Giả thứ chín đúng không?”
“Tốt lắm.”
“Lực lượng chúng ta lại được tăng cường.”
“Nhưng ngươi cần nhanh chóng mạnh mẽ lên.”
“Chúng ta không còn nhiều thời gian.”
“Nói với Cung Diệp Vũ, đừng để bụng chuyện lần trước.”
“Hắn theo đuổi bản tâm.”
“Làm trái bản tâm, thực lực hắn sẽ giảm sút.”
“Là người đàn ông mạnh nhất thế giới, nếu thực lực giảm sút, chiến đấu sau này sẽ rất khó khăn.”
“Bảo hắn, lần sau cứ đánh ta một quyền thật mạnh.”
Nói xong, gã quay người đi thẳng.
Phong thái tiêu sái cùng trang phục cha sứ tạo nên một vẻ mị lực khác thường.
Hai gã Cao Đẳng Tránh Thoát Giả rời đi.
Bùi Kiêu vẫn đứng đó bị vây xem.
Nhiều tự do linh hồn tới hỏi hắn có đoàn thể chưa.
Có muốn tham gia chuyến thám hiểm tới không?
May là cuộc vây xem kết thúc nhanh.
Nhân viên Trung Quốc giải vây giúp, Bùi Kiêu tiến vào biệt thự.
Hắn giải thích chi tiết về chuyến đi Nam Bắc Chiến Trường.
Ghi chép hồ sơ, đo đạc thông số súng.
Tên súng là Anh Dũng, dung lượng 850.
Tư liệu này được chia sẻ trên mạng internet của Tổ Chức Linh hồn cho tất cả mọi người.
Làm xong mọi việc, hắn định gặp Jenny.
Mấy tên quan chức Trung Quốc lại vây lấy hắn.
Mời đi nói chuyện.
Bùi Kiêu không tiện từ chối.
Hắn nhất định sẽ về Trung Quốc.
Thân nhân hắn còn ở đó.
Hắn muốn làm việc cho Tổ chức Linh hồn Trung Quốc.
Phải nể mặt chính phủ.
Hắn nhận lời.
Kẻ dẫn đầu là một gã trung niên gầy gò.
Tư thế đi đứng cho thấy gã là quân nhân.
Hắn không nói lời chào hỏi mềm mỏng.
Vừa ngồi xuống, hắn đọc ngay:
“Bùi Kiêu, nam, người Hán, sinh ngày 31 tháng 3 năm 1983.”
“Năm nay 26 tuổi.”
“Cha là Bùi Hưng Quốc...”
Bùi Kiêu thấy rất phiền lòng.
Hồ sơ này không phải mật.
Chính phủ muốn điều tra thì nhẹ nhàng tìm ra cả tông ti họ hàng.
Nhưng mở màn đã đọc tư liệu về thân nhân như vậy là cố ý hạ uy phong.
Liên hệ việc Tổ chức Linh hồn Trung Quốc phái Cao Đẳng Tránh Thoát Giả duy nhất đi cùng, hành động này càng khó giải thích.
Bọn hắn lấy thế đè người.
Có cả ý định uy hiếp.
Bùi Kiêu đang ở Mỹ, khảo nghiệm thân phận ở Mỹ.
Ai biết hắn có muốn ở lại Mỹ không?
Dụ dỗ vật chất hay lời nói, Trung Quốc kém hơn Mỹ.
Ưu đãi Cao Đẳng Tránh Thoát Giả của Mỹ đủ để thân nhân Bùi Kiêu sống như quý tộc.
Bọn hắn mang Cung Diệp Vũ theo, ẩn ý uy hiếp.
Thân nhân Bùi Kiêu vẫn ở Trung Quốc.
(Không nên như vậy chứ?)
(Ta là Cao Đẳng Tránh Thoát Giả mà?)
(Không thể nào chính phủ và Tổ chức Linh hồn Trung Quốc đều ngu ngốc như vậy.)
(Người chết không thuộc về thế tục.)
(Chỉ có mối liên hệ là thân nhân còn sống.)
(Chẳng lẽ chính phủ không nhận ra?)
(Có kẻ muốn đối phó hoặc áp chế ta?)
(Ta chỉ là viên chức nhỏ, chọc giận chính phủ khi nào?)
Bùi Kiêu không đoán ra.
Hắn không muốn khuất phục.
Lần đầu tiếp xúc với Tổ chức Linh hồn Trung Quốc, giống như phỏng vấn.
Quyết định hình thức đối xử và mức độ bình đẳng.
Khuất phục thì chỉ là công cụ sai bảo.
Hắn không muốn thế!
“Đọc xong chưa?”
Bùi Kiêu cắt ngang lời tên trung niên khi hắn đang đọc về em gái mình.
Hắn mặc kệ sự kinh ngạc của đối phương.
“Ta không thích cách ngươi nói chuyện.”
“Cút ngay.”
“Ta không muốn nhìn thấy ngươi nữa.”
“Phái người khác tới.”
“Nếu không thì khỏi cần nói chuyện.”
Bùi Kiêu cười lạnh.
Hắn đứng dậy.
Xuyên thẳng qua vách tường rời khỏi phòng họp.
Không hề quay đầu lại.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận