- Trang Chủ
- Đồng nhân
- Đấu La: Ta Bán Hũ May Mắn Thành Thần (Dịch)
- Chương 18: Gian thương Lâm Tiêu và màn "tẩy não" khách hàng đỉnh cao
Nói thật, Lâm Tiêu chỉ mong ai đến đập hũ cũng nổ ra Hồn Cốt hay đồ ngon.
Nhờ thế mới kích cầu doanh thu cho cái tiệm này chứ.
Hũ bán càng nhiều, húp lợi ích càng lớn.
Nhưng đời không như là mơ.
Đột nhiên, vị Hồn Sư nhíu mày, có chút nghi ngờ nói:
"Chủ tiệm, ngài không phải là loại trông mặt bắt hình dong đấy chứ? Biết thiếu nữ lúc trước là đệ tử của Giáo Hoàng Miện Hạ nên mới cố tình đưa hũ có đồ ngon. Còn bọn tôi tới mở thì toàn ra mấy thứ kém xa lắc xa lơ."
Gian thương, đúng là gian thương, không gian thì sao làm thương nhân được.
Hắn tin đệ tử Giáo Hoàng không thông đồng với chủ tiệm, nhưng ai mà biết được chủ tiệm có tranh thủ mượn danh tiếng của họ để tạo chút fame cho tiệm mình hay không?
Lặng lẽ nghe xong, Lâm Tiêu nhếch môi cười nhạt:
"Haha, bổn tiệm kinh doanh uy tín, hũ để sẵn ở kia, là do ông tự mình chọn, đập ra cái gì hoàn toàn dựa vào nhân phẩm của ông."
"Với lại, cái hũ đầu tiên ra Hồn Cốt đúng là do vận khí bọn họ tốt. Nhưng về sau họ cũng phải xì ra tận năm mươi vạn Kim Hồn Tệ, đập liền tù tì năm cái hũ mới ra được cái Máy Cường Hóa đấy. Bây giờ ông vẫn thấy có vấn đề à?"
"Không... không có vấn đề gì nữa."
Vị Hồn Sư không tranh luận nữa.
Có điều mười vạn Kim Hồn Tệ coi như ném xuống sông xuống biển, ba chữ "không vui vẻ" vẫn hiện rõ mồn một trên mặt hắn.
Thấy vậy, Lâm Tiêu từ tốn phán một câu:
"Trước khi vào tiệm, chắc ông cũng thấy rõ mấy chữ hai bên cửa rồi. Đúng vậy, dùng tiền tạo niềm vui mới là tiêu chí hàng đầu của bổn tiệm. Ông thử ngẫm lại xem, rốt cuộc tại sao mình lại không vui..."
Giọng hắn nhẹ nhàng thong dong nhưng lại đánh thẳng vào tâm lý, rất dễ khiến người ta phải suy ngẫm.
Một lúc sau.
Mắt vị Hồn Sư bỗng sáng lên: "Tôi... tôi hiểu rồi! Hay là... tôi làm thêm cái nữa nhỉ?"
Nghe xong lời Lâm Tiêu, hắn đã thông suốt rồi.
Lý do không vui là vì chưa đập ra đồ ngon, trong lòng không cay cú mới lạ!
Chỉ có tiếp tục đập hũ mới giải quyết được cái vấn đề này!
"Đúng là trẻ nhỏ dễ dạy."
Lâm Tiêu thầm gật đầu.
Ngay khi vị Hồn Sư trước mắt trả tiền xong, Lâm Tiêu cũng mang chiếc hũ hắn ưng ý đặt lên quầy.
Rắc!
Cùng với tiếng hũ vỡ tan, trái tim của vị Hồn Sư kia cũng vỡ vụn theo.
"Sao... sao vẫn là ánh sáng trắng thế này?"
Lâm Tiêu nhìn rõ vật phẩm bên trong, trên mặt nở nụ cười:
"Cũng khá đấy chứ, lần này đập ra Viên Năng Lượng Kinh Nghiệm, ông nuốt vào sẽ giúp tu vi tiến triển không ít đâu."
"Thật sao? Nói vậy là cái này cũng có chút tác dụng?"
Vị Hồn Sư bán tin bán nghi.
"Thật hay giả, tự mình cắn thử một viên là biết ngay chứ gì."
"Được! Để tôi thử."
Nói xong, vị Hồn Sư ném thẳng Viên Năng Lượng Kinh Nghiệm vào miệng.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, mặt hắn chợt đỏ bừng lên.
Chỉ sau khoảng ba đến năm nhịp thở, một luồng hồn lực dao động mạnh mẽ từ trên người hắn bùng nổ ra!
"Là thật! Mẹ kiếp là thật này!"
"Một viên năng lượng kinh nghiệm bé tẹo này lại giúp hồn lực của ta trực tiếp đột phá lên cấp 60, tiết kiệm hẳn hai năm khổ luyện! Chỉ cần nhận thêm Hồn Hoàn nữa là ta thành Hồn Đế rồi!"
"Chủ tiệm, cảm ơn ngài nhé, ngài đúng là đại thần tiên mà!"
Người kia kích động đến mức nói năng lộn xộn cả lên.
"Thấy chưa, chỉ cần tiền tiêu đúng tầm thì làm gì có chuyện không vui. Dùng tiền tạo niềm vui, ta làm việc luôn có tâm mà."
Lâm Tiêu cười nhẹ:
"Ta thấy ông đang bắt đầu vận đỏ rồi đấy, hay là đập thêm hai cái nữa góp vui đi?"
Cùng lúc đó.
Hồ Liệt Na, Tà Nguyệt cùng Diễm ba người đã tới trước Giáo Hoàng Điện.
Nhưng lại nhận được thông báo rằng Giáo Hoàng Miện Hạ đang cùng mấy vị trưởng lão bàn bạc việc lớn.
Thị vệ tiến lên nói:
"Đại nhân, hay là ngài quay về đợi trước đi, thuộc hạ sẽ bẩm báo lại với Giáo Hoàng Miện Hạ là ngài đã tới."
"Không, ta sẽ đợi ở đây."
Hồ Liệt Na kiên định lắc đầu:
"Chuyện ta cần bẩm báo quá mức quan trọng. Đợi thầy có thời gian rảnh ta phải lập tức diện kiến, không thể chậm trễ dù chỉ một khắc."
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận