Trong bóng tối, nhịp thở của mọi người bắt đầu trở nên dồn dập.
Họ không ngờ rằng, hôm nay lại có thể nhìn thấy một đại nhân vật cấp bậc Hồng Y Chủ Giáo bằng xương bằng thịt.
Lão giả áo đỏ xuyên qua đám đông, đi tới trước mặt ba người Hồ Liệt Na, sau đó đảo mắt nhìn quanh gằn giọng: “Các ngươi có biết mình đang nghi ngờ ai không?”
“Vị thiếu nữ này chính là đệ tử thân truyền của Giáo Hoàng Miện Hạ!”
“Các ngươi thử nghĩ xem, đây là thân phận tôn quý đến nhường nào, lẽ nào cô ấy lại đi phối hợp với một gian hàng nhỏ để lừa đảo các ngươi sao?”
Lời này vừa thốt ra.
Không khí lại càng thêm tĩnh mịch, chẳng còn ai dám thốt ra lời nghi ngờ nào nữa.
Bốn chữ ‘Giáo Hoàng Miện Hạ’ sức nặng thực sự quá lớn.
Vị Giáo Hoàng Miện Hạ ung dung cao quý kia, trong lòng đại đa số Hồn Sư tại Võ Hồn Thành chẳng khác nào thần minh, tuyệt đối không thể xúc phạm.
Đệ tử của ngài, đương nhiên cũng tôn quý vô cùng, không dung nghi ngại!
“Xin lỗi, vừa rồi ta không cố ý mạn phép!”
“Xin ngài hãy rộng lượng tha thứ cho những lời mạo phạm vô lễ của ta...”
Những người cất tiếng nghi ngờ lúc trước lập tức rối rít lên tiếng xin lỗi. Họ thực sự thành tâm cầu xin sự tha thứ.
“Bỏ đi, người không biết không có tội.”
Hồ Liệt Na nhẹ nhàng lắc đầu, rồi nói tiếp: “Chúng ta đi thôi. Ta phải lập tức đến Giáo Hoàng Điện kiến diện sư phụ, đem toàn bộ chuyện ở đây tấu trình lại với ngài. Căn tiệm nhỏ này, đối với Võ Hồn Điện chúng ta... không, phải là đối với toàn bộ giới Hồn Sư mà nói, đều quá mức quan trọng rồi!”
Hồ Liệt Na nói xong liền dẫn Tà Nguyệt và Diễm đi thẳng ra ngoài đám đông.
Cô phải gặp Giáo Hoàng để báo cáo lại trải nghiệm ngày hôm nay. Không một ai có thể ngăn cản.
“Một lát nữa dù các ngươi có muốn vào tiệm mua hũ, cũng phải tự giác chấp hành quy tắc, cấm được ồn ào!”
“Bằng không, hậu quả tự chịu!”
Lão giả áo đỏ bỏ lại một câu như vậy rồi cũng rời khỏi nơi này.
Mục đao chứng kiến mọi người rời đi, áp lực trong sân liền giảm đi trông thấy, bầu không khí lại một lần nữa trở nên sục sôi náo nhiệt.
Có người đưa tay lau mồ hôi trên trán, trầm ồ cảm thán: “Trời ạ, thật không thể tin nổi đây là sự thật, cường hóa Hồn Hoàn không giới hạn, thế chẳng phải bảo Hồn Hoàn mười vạn năm dễ như trở bàn tay sao?”
“Ngươi nghĩ hay lắm, tưởng chủ tiệm làm từ thiện chắc? Vừa rồi đệ tử của Giáo Hoàng Miện Hạ cũng đã nói rồi, cái hũ mười vạn Kim Hồn Tệ này đầy sự hên xui. Nhân phẩm không tốt thì tốt nhất đừng có đâm đầu vào mở!”
“Đúng vậy đấy, ai có ý định mở hũ thì cân nhắc cho kỹ đi. Mười vạn Kim Hồn Tệ chứ có phải giấy đâu, Hồn Sư cấp thấp tích góp mấy năm trời chưa chắc đã có chừng đó, nhỡ đâu nhân phẩm kém một phát là công sức mấy năm coi như cúng cho hà bá đấy!”
Dần dần, có người từ bồng bột đã lấy lại được sự bình tĩnh.
Nhưng số lượng người kéo đến trước cửa tiệm lại càng lúc càng đông hơn. Họ xếp thành một hàng dài vô cùng ngăn nắp.
Họ vẫn chưa quên những lời vị đại nhân Hồng Y Chủ Giáo vừa dặn dò. Đồng thời, cũng có người từng chứng kiến cảnh chủ tiệm quăng mấy tên Hồn Sư ra ngoài như ném rác. Họ đoán rằng, bản thân vị chủ tiệm này chắc chắn cũng là một Hồn Sư với thực lực vô cùng đáng sợ.
Trong tiệm.
Lâm Tiêu nhìn hàng dài ngoằn ngoèo xếp ở ngoài cửa, khóe miệng khẽ nhếch lên tạo thành một nụ cười thong dong.
Cứ theo cái đà này, hôm nay bán ngót ngét trăm cái hũ chắc chẳng có gì khó khăn.
Nghĩ đến phần thưởng mình sắp nhận được, trong lòng hắn liền hiện lên một câu: Hôm nay lại là một ngày tràn ngập hy vọng rồi.
Lúc này, vị Hồn Sư xếp vị trí đầu tiên đã bước vào cửa. Trên mặt hắn tràn ngập vẻ kích động phấn hưng.
Dưới góc nhìn của Lâm Tiêu, vị Hồn Sư gia này trông không giống tới đây để tiêu tiền, mà giống như tới để nhặt tiền hơn.
Gõ bộp!
Vừa tiến đến trước quầy, vị Hồn Sư đó liền đem cái bao tải đang vác trên lưng vứt chễm chệ lên quầy, sốt sắng lên tiếng: “Nhanh lên ông chủ, phang cho ta một cái hũ ra đây mở coi!”
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận