*Phú nhị đại: Thế hệ giàu có thứ 2
Vẫn giống như lúc trên xe buýt, dù vài kẻ thấy ngứa mắt khi mỹ nhân bị sàm sỡ, nhưng phần lớn đều chọn cách "mắt không thấy tâm không phiền", giữ thái độ thờ ơ theo kiểu chuyện nhà ai nấy lo.
Thấy con gái bị đám du côn trêu chọc, Phương Viện định vác luôn chiếc muôi lớn xông ra, nhưng Lý Như đã kịp thời giữ ông lại, thì thầm:
"Đám người của Hổ Bang đấy, cứ từ từ nói chuyện với chúng. Giữa thanh thiên bạch nhật, chúng không dám làm gì quá đáng đâu."
Giữa lúc hai người còn đang loay hoay, Tần Phong đã sải bước đi tới.
Anh kéo Phương Phương ra sau lưng mình, hỏi bằng giọng quan tâm:
"Phương Phương, em không sao chứ?"
Phương Phương lí nhí đáp:
"Em không sao."
Tần Phong chỉ thẳng tay vào mũi gã thanh niên tóc Punk:
"Bọn chúng vừa bắt nạt em đúng không?"
Phương Phương vì sợ phiền phức nên nói dối:
"Không có, không có đâu. Đều là khách quen hay tới ăn thôi, họ chỉ đùa chút ấy mà."
Sự nhẫn nhịn của Phương Phương càng khiến gã tóc Punk thêm đắc ý.
Hắn thô lỗ gạt tay Tần Phong ra, hừ lạnh:
"Thằng ranh, khôn hồn thì cút ngay. Báo ca đây có thể coi như chưa có chuyện gì, bằng không mày sẽ phải... Á!"
Uỵch!
Gã tự xưng là Báo ca nằm ngửa chổng vó ra giữa phố, mặt mũi méo xệch.
Ngay chính hắn cũng chẳng hiểu chuyện quái quái gì vừa xảy ra.
Tần Phong lúc này mới từ từ hạ cái chân phải vừa tung cước thần sầu xuống.
Mấy gã choai choai còn lại mắt trợn ngược như mắt trâu, hoàn toàn bị cú đá "ảo ma" của anh làm cho đứng hình.
Một cước đá bay người? Trình độ này, bọn chúng tự biết mình không có cửa.
"Đã đến ăn thì ăn cho tử tế."
Tần Phong tỏa ra khí thế ngạo nghễ của một kẻ đứng trên đỉnh cao, anh liếc xéo mấy gã đang đờ người ra kia, lạnh giọng:
"Đừng có tự tìm lấy sự không thoải mái. Thanh toán tiền rồi biến ngay lập tức cho anh đây!"
"Mày dám đụng vào Báo ca? Mày tiêu đời rồi! Biết đại ca của bọn tao là ai không? Là Hổ ca đấy, Báo ca là em trai ruột của đại ca... Á!"
Uỵch!
Kẻ vừa mở mồm phun ra lời vàng ý ngọc liền bay thẳng tới, đè bẹp lên người gã tóc Punk. Cả hai cùng phát ra những tiếng la hét thảm thiết như lợn bị chọc tiết.
Vẫn không một ai nhìn rõ Tần Phong ra đòn lúc nào. Đơn giản vì tốc độ của anh quá nhanh.
Mấy gã còn lại biết mình đã đụng phải "thứ dữ", không ai dám ho gà một tiếng. Bọn chúng cuống cuồng bò lê bò càng ra đường, vực hai kẻ vừa ăn đòn dậy.
"Đứng lại, định ăn quỵt à?"
Tần Phong gầm nhẹ một tiếng.
Mấy gã nọ sợ đến mức bủn rủn chân tay, vội vàng móc túi lấy ra ba bốn tờ "polyme" mệnh giá một trăm tệ, run rẩy đặt lên cái bàn ngoài cùng.
"Thằng chó, có giỏi thì đừng có chạy! Hôm nay nếu không xử đẹp mày, không đập nát cái quán này thì lão tử không phải họ Trần!"
Gã tóc Punk ném lại một câu dọa dẫm rồi chuồn thẳng.
Đã là đàn ông thì dùng nắm đấm mà nói chuyện.
Chạy trối chết như chó nhà có tang đã là mất mặt rồi, lại còn thích tung "vibe" hung dữ lúc rời đi, đúng là hạng vô dụng.
*vibe: thái độ, khí thế, "vibe" hung dữ : cố tỏ ra hung dữ
Thực khách xung quanh người thì ngưỡng mộ, tiếc là mình không có bản lĩnh "anh hùng cứu mỹ nhân" như Tần Phong; kẻ lại thở dài ngao ngán.
Khu này vốn là địa bàn của Hổ Bang, chọc vào Trần Báo – em trai Trần Hổ, e là lành ít dữ nhiều.
Nhìn vẻ mặt lo sốt vó của Lý Như là đủ hiểu.
Đây là khu phố cổ, trái ngược với sự hào nhoáng bên ngoài, nơi này chẳng khác nào "hang ổ" chứa chấp đủ hạng người.
Ngoài đám "con cháu" khó chiều bên đô thị, trật tự, thì bang hội đen bành trướng ở đây cũng chẳng phải chuyện ngày một ngày hai.
Lấy nhà họ Phương làm ví dụ, dù buôn bán rất khấm khá, nhưng sau khi bị đám "hắc bạch lưỡng đạo" bào mòn mấy lượt, số tiền còn lại cũng chỉ đủ trang trải cuộc sống.
Nếu không, hai vợ chồng cũng chẳng đến mức "kẹo kéo" tới nỗi không dám thuê nổi một nhân viên phục vụ.
Lý Như đi tới, giọng trách móc:
"Bọn nó chỉ đùa với Phương Phương chút thôi mà. Giờ hay rồi, cậu đánh em trai Trần Hổ, hắn ta làm sao để yên được? Lại còn liên lụy đến cả nhà tôi nữa, sau này chúng tôi làm ăn kiểu gì đây? Cậu đúng là cái đồ hại người không nông sâu mà."
Phương Phương lập tức không vui:
"Mẹ, người ta vì con mà ra mặt, sao mẹ lại nói như thế?"
Đúng là "con gái lớn đã biết hướng ra ngoài", Lý Như lườm con gái một cái:
"Thế cũng đâu cần phải đánh người? Trần Hổ mà kéo cả bang hội tới tìm chuyện thì tính sao?"
Phương Phương tiếp tục bật lại mẹ mình:
"Thì báo cảnh sát! Chẳng lẽ không có pháp luật sao?"
Lý Như nhìn con gái với ánh mắt "vô phương cứu chữa":
"Cảnh sát mà quản được thì Hổ Bang đã bay màu từ lâu rồi. Mẹ con mình mỗi tháng vẫn phải đóng cho chúng ba ngàn tệ tiền bảo kê, chuyện này con còn không biết sao?"
Phương Viện thật thà cũng lộ rõ vẻ sầu lo.
Thực khách xung quanh nghe thấy vậy, ai nấy đều vội vàng đứng dậy tính tiền rồi "chuồn" lẹ, tránh để lát nữa trâu bò húc nhau ruồi muỗi chết oan.
Tần Phong cười, vỗ vỗ vào lồng ngực mình, dõng dạc nói:
"Chú Phương, dì Như, hai người cứ yên tâm đi. Đám rác rưởi đó nếu dám đến gây sự, anh đây cân tất!"
Vợ chồng họ Phương thở dài, chuyện đã lỡ rồi, giờ chỉ mong có thể hòa giải êm đẹp với Hổ Bang.
Dù có phải "đứt ruột" chi ra một khoản tiền, cũng không thể để mất cái cần câu cơm này, nếu không cả nhà chỉ có nước hít khí trời mà sống.
Sự tự tin của Tần Phong chẳng truyền được mấy phần niềm tin cho gia đình ba người họ.
Phương Phương thậm chí còn liên tục khuyên anh mau rời đi trước khi người của Hổ Bang kéo đến.
"Phương Phương, lúc nãy em bảo đã ở đây hơn hai mươi năm, vậy anh hỏi thăm em chút chuyện nhé."
Tần Phong bắt đầu đánh trống lảng:
"Mười mấy năm trước, khu chung cư phía Bắc có một nhà họ Tần. Người chồng từng là quán quân quyền anh, vợ là giáo viên tiểu học, em có ấn tượng gì không?"
Lão già nhà Tần Phong – Tần Uy, từng là một vận động viên boxing, từng đoạt giải quán quân toàn quốc, quanh vùng này cũng có chút danh tiếng.
Thực ra nếu năm xưa ông ấy chịu chơi, giật cái giải quán quân thế giới hạng nhẹ cũng không phải vấn đề gì lớn.
Phương Viện lên tiếng hỏi:
"Người cậu nói, có phải tên là Tần Uy không?"
Tần Phong không để ý đến sự thay đổi trên nét mặt Lý Như.
Nếu không phải Phương Viện hỏi trước, bà cũng đã thốt ra cái tên đó rồi.
Tần Phong phấn khích:
"Đúng đúng đúng, chính là Tần Uy!"
Lý Như nhanh nhảu cướp lời chồng:
"Cậu tìm Tần Uy làm gì? Ông ấy là đại phú hào số một ở vùng này đấy. Mười mấy năm trước xuống biển làm kinh doanh, sáng lập tập đoàn Tần Thị, tài sản hàng tỷ tệ. Ngay cả Phương Phương cũng đang làm việc tại một công ty con dưới trướng Tần Thị đấy thôi."
Cái gì cơ?
Tần Phong đứng hình.
Trong ký ức của anh, ông già chỉ biết chạy bộ và đấm bốc, vậy mà giờ lại phất lên thành "đại gia" rồi?
Thế có nghĩa là, anh đây vừa vô tình... biến thành Phú nhị đại!
Đúng là niềm vui đến quá nhanh, suýt chút nữa là đỡ không kịp.
Nói về tiền, trong tài khoản của anh thời đỉnh cao từng có hơn sáu mươi triệu Euro. Tất nhiên, khi Đảo Tử Thần sụp đổ, số tiền đó cũng "bay màu" theo khói lửa rồi.
Anh cố nén sự kích động trong lòng, hỏi tiếp:
"Nhà họ Tần giờ ở đâu?"
Sắc mặt hai vợ chồng thay đổi, Phương Viện thở dài:
"Cái đó thì chúng tôi không biết. Tần Uy đối xử với xóm giềng cũ rất tốt, như Phương Phương đây này, mới tốt nghiệp đại học chưa có kinh nghiệm vẫn được vào Tần Thị làm việc. Nhưng đúng là người tốt không sống thọ, ông ấy mất nửa năm trước rồi."
Cái gì, chết rồi?
Phú đời đầu thăng rồi, vậy cái thân Phú đời hai này phải tính sao đây?
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận