Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Dị năng
  3. Đào Vận Vô Song (Dịch)
  4. Chương 2: Tái ngộ cự phẩm

Đào Vận Vô Song (Dịch)

  • 22 lượt xem
  • 1561 chữ
  • 2025-12-25 09:01:52

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Đợi đến lúc mỹ nhân thanh thuần kia khuất bóng sau làn xe, Tần Phong mới vỡ lẽ mình vừa phạm phải một sai lầm chết người: Quên béng mất việc xin số điện thoại.

Cay đắng hơn là "Phong Ma" lừng lẫy thiên hạ lại phát hiện mình ngồi quá trạm. Thôi thì xuống xe vậy.

Cảnh vật trước mắt so với mười lăm năm trước quả là một trời một vực.

Những dãy nhà tập thể thấp bé lụp xụp đã bay màu, thay vào đó là những tòa cao ốc chọc trời đúng chuẩn khu tài phiệt.

Dựa vào những mảnh ký ức vụn vặn thời thơ ấu, hắn dám chắc nơi mình đang đứng chính là vị trí ngôi nhà năm xưa.

Có điều, hiện tại hắn đang đứng dưới chân một tòa tháp cao hơn ba mươi tầng.

Phía dưới kia, một con phố nhỏ hẹp lọt thỏm giữa rừng bê tông, kiến trúc cũ kỹ lỗi thời tỏ ra lạc quẻ hoàn toàn với sự xa hoa xung quanh.

Tần Phong nheo mắt, trong đầu nảy ra một cái tên: "Phố Lão Tam!"

Hai mươi phút sau, hắn đã có mặt tại đầu phố. Giữa nơi đất khách quê người này, cuối cùng hắn cũng tìm thấy chút dư vị quen thuộc.

Cứ mỗi độ hè về, Phố Lão Tam lại biến thành thiên đường của những quán nhậu vỉa hè.

Mới sáu rưỡi tối mà bàn ghế đã bày la liệt dọc hai bên đường.

Xem ra cái thói quen nhậu nhẹt mười mấy năm nay vẫn chưa hề thay đổi. Đã là phố cổ thì ắt có hàng xóm cũ, cứ la cà ở đây thế nào cũng dò hỏi được chút tin tức.

Phía đối diện, bóng dáng một cô gái đeo tạp dề đang lúi húi dọn dẹp nguyên liệu lọt vào tầm mắt hắn.

Ơ kìa, chẳng phải là "em gái thanh thuần" vừa chạm mặt trên xe buýt đó sao?

Đúng là nàng rồi!

Dù đã trút bỏ bộ đồ công sở, khoác lên mình bộ quần áo giản dị cùng chiếc tạp dề xám xịt, nhưng khí chất "cực phẩm" thiên bẩm của nàng vẫn không cách nào che giấu nổi.

Vừa mới tiếc hùi hụi vì chưa kịp hỏi tên, giờ đã va vào nhau ngay giữa phố. Lẽ nào đây chính là cái gọi là duyên phận trong truyền thuyết?

"Khụ khụ!"

Tần Phong thu lại vẻ mặt có chút "gian tà", hiên ngang sải bước về phía quán nhỏ.

"Chủ quán, ở đây có món gì đặc sắc không... Ơ? Sao lại là em, trùng hợp thế này?"

Mỗ nam trưng ra bộ mặt ngạc nhiên như thật.

*Mỗ nam: anh chàng nọ, hắn ta, cách viết muốn kể về một anh chàng nào đó với thái độ hơi xa cách hoặc tạo sự hài hước.

Phương Phương giật mình, rồi nở một nụ cười khiến mùa xuân như bừng sáng:

"Ơ, trùng hợp quá! Anh đến ăn cơm à? Mau ngồi đi, lúc nãy trên xe thật sự cảm ơn anh nhiều nhé!"

"Hì hì, chuyện nhỏ như con thỏ ấy mà. Anh đã bảo rồi, thấy chuyện bất bình thì ra tay, đó là việc mà thanh niên chuẩn mực nào cũng nên làm."

Ai đó vẫn đang không ngừng nỗ lực đánh bóng hình ảnh "người hùng công lý" của mình.

Mỹ nhân mặt mộc nghiêm túc đáp lại:

"Em nhất định phải cảm ơn anh. Đã đến quán nhà em rồi thì hôm nay em bao! Đúng rồi, anh đi một mình hay có bạn theo cùng?"

"Anh đi lẻ."

Tần Phong tự nhủ trong lòng: Lão tử thề là không phải đến đây để ăn chực, mục đích chính là hỏi thăm tin tức, tiện thể "làm quen" mỹ nhân thôi.

Thực đơn quán vỉa hè chẳng có gì cầu kỳ, loanh quanh mấy món tôm hùm đất cay, ốc mút, đầu cá sốt cay và vài đĩa rau xanh mướt. Sau khi yên vị, hắn liền tung ra nụ cười mà hắn tự tin là có thể "sát gái" hàng loạt: "Đúng rồi, an

h vẫn chưa biết tên em. Anh tên Tần Phong. Tần trong Tần Thủy Hoàng, Phong trong đỉnh phong."

Nàng thẹn thùng đỏ mặt:

"Em tên Phương Phương. Phương trong phương hướng, Phương trong cỏ thơm."

Tần Phong gật gù ra vẻ tài tử:

"Phương Phương, tên hay! Rất hợp với người."

Phương Phương trở vào bếp, nàng gợi ý cho Tần Phong món đầu cá sốt cay "vô đối" do chính tay ba nàng đứng bếp.

Trong gian nhà trong, đôi vợ chồng trung niên nghe con gái kể lại sự tình, người mẹ - Lý Như khẽ nhíu mày:

"Phương Phương, không lẽ thằng nhóc đó cố tình bám đuôi con về tận đây?"

"Chắc chắn là không ạ! Lúc con xuống xe anh ấy vẫn còn ngồi đó mà."

 Phương Phương đỏ mặt thanh minh,

"Con còn đi đường tắt về nhà, dù anh ấy có xuống ở trạm kế tiếp cũng không tài nào đuổi kịp được."

Ba nàng, ông Phương Viện – một người đàn ông chất phác, thật thà liền lên tiếng:

"Bà nó cứ hay đa nghi như tào tháo. Người ta vừa giúp con gái mình, sao bà lại nghi ngờ người ta thế?"

Lý Như không phục:

"Ai bảo hai đứa con gái nhà mình xinh quá làm chi, bọn đàn ông dòm ngó không ít đâu! Ông không thấy từ hồi Phương Phương ra phụ quán, khách khứa cứ gọi là nườm nượp à?"

"Mẹ này, nói thế hóa ra con là 'Tây Thi đậu phụ' để lôi kéo khách à?"

 Phương Phương nũng nịu.

Lý Như cười hì hì:

"Tất nhiên là không phải, mẹ cũng chỉ muốn tốt cho con thôi. Con gái con lứa phải biết giữ kẽ, đừng để mấy gã đàn ông lẻo mép nó lừa!"

Nói đoạn, bà còn cố ý liếc xéo ông chồng hiền lành một cái, nồng nặc mùi "chỉ dâu mắng hòe". Phương Viện thấy "biến" sắp vận vào người, liền xách chảo chuồn lẹ ra ngoài.

Lát sau, một đĩa đầu cá sốt cay bốc khói nghi ngút, thơm nức mũi được đặt trước mặt Tần Phong.

Phương Phương thân chinh đưa đũa tận tay cho hắn:

"Anh nếm thử xem, đảm bảo chuẩn vị nhà làm!"

"He he, vậy thì anh không khách sáo đâu nhé!"

Tần Phong đón lấy đôi đũa, gắp một miếng thịt cá trắng ngần đưa vào miệng.

Vị cay, tê, tươi, thơm đồng loạt bùng nổ, khiêu khích mọi tế bào vị giác.

Hắn giơ ngón tay cái tán thưởng ngay lập tức:

"Đỉnh của chóp! Đây là lần đầu tiên anh được ăn món đầu cá phê đến thế này!"

Dứt lời, hắn còn không quên giơ ngón cái về phía ông Phương Viện đang cười hiền hậu.

Hai năm qua chinh chiến khắp thế giới thực hiện nhiệm vụ, hắn chưa một lần đặt chân về đất mẹ, nói gì đến việc thưởng thức phong vị quê hương.

"Anh chỉ giỏi nịnh, ở cái phố Lão Tam này ai mà chẳng biết đầu cá nhà họ Phương là số một."

Câu nói của Phương Phương mang chút ý vị dò xét.

Sau khi nghe mẹ nói, nàng cũng hơi phân vân không biết Tần Phong có "diễn kịch" để theo đuôi mình không.

Tần Phong xua tay:

"Thật sự là lần đầu anh ăn mà, cũng là lần đầu đến đây... À không, phải nói là mười lăm năm rồi mới quay lại phố Lão Tam, lần cuối là hồi anh năm tuổi."

Sự phong lưu, hoạt bát và cách nói chuyện cực "cuốn" của hắn nhanh chóng khiến ba con nhà họ Phương mở lòng.

Ngay cả bà Lý Như vốn đa nghi cũng bắt đầu cảm thấy cậu thanh niên này trông cũng "ra gì và này nọ".

Khách bắt đầu đông dần, quán nhà họ Phương quả nhiên là "trùm" của con phố này.

Trời chưa kịp tối hẳn mà bàn ghế đã không còn chỗ trống.

Tần Phong thi thoảng lại đưa mắt ngắm nhìn bóng dáng bận rộn của Phương Phương, thầm nghĩ đúng là một cô gái tốt, ngày đi làm, tối về lại gánh vác việc kinh doanh giúp gia đình.

Đúng lúc này, bàn bên cạnh có mấy gã trông chẳng phải hạng hiền lành gì.

Sau khi nốc hết cả két bia, một gã để tóc kiểu Punk gào toáng lên:

"Chủ quán, cho thêm két bia nữa coi!"

"Có ngay ạ!"

Phương Phương đáp lời.

Ba nàng đang bận đứng bếp không dứt ra được, mẹ nàng thì đang loay hoay tính tiền, nhiệm vụ bê bia dĩ nhiên thuộc về nàng.

Phương Phương hơi chật vật bê két bia bước tới, mồ hôi lấm tấm trên trán làm tăng thêm vẻ kiều diễm động lòng người.

Nàng cúi người đặt bia xuống rồi nhẹ nhàng nói:

"Bia của các anh đây, chúc mọi người dùng ngon miệng."

Dứt lời, nàng định quay lưng rời đi thì gã tóc Punk bất ngờ chộp lấy cổ tay nàng:

"Ấy, đi đâu mà vội. Ngồi xuống đây uống với anh vài ly đã nào."

"Em còn nhiều việc phải làm lắm ạ."

Phương Phương cố sức rút tay ra.

Gã tóc Punk lại càng siết chặt hơn, nụ cười trên mặt hiện rõ vẻ biến thái:

"Đừng có rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt. Ngồi xuống uống vài ly chỉ có lợi cho em thôi. Nói cho em biết, anh đây là em trai của đại ca Hổ, nhà em muốn yên ổn làm ăn ở cái phố Lão Tam này thì tốt nhất là nên nể mặt anh một chút."

Choảng!

Tiếng ly thủy tinh vỡ vụn khô khốc vang lên.

Tần Phong từ từ đứng dậy khỏi chỗ ngồi.

Ánh mắt vốn dĩ đang cợt nhả bỗng chốc trở nên lạnh lẽo như dao cạo.

"Phong Ma" đã vào chế độ... chuẩn bị "vả mặt"!

 

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top