Thái Bình Dương, một hòn đảo vô danh.
Dưới mặt nước biển sâu thẳm bao quanh hòn đảo, hàng chục thiết bị nhiễu sóng công suất lớn đang âm thầm hoạt động.
Dù là vệ tinh gián điệp tối tân nhất cũng đừng hòng đánh hơi được sự tồn tại của nơi này.
Phía sau lớp ngụy trang hoàn hảo của đá tảng và rừng rậm là một tổ hợp kiến trúc ngầm quy mô.
Ngoại trừ một vài khu văn phòng, phần lớn không gian đều dành cho việc huấn luyện.
Ở đó, những kẻ mang đủ loại màu da, lứa tuổi đang đổ mồ hôi như mưa dưới ánh mắt lạnh như băng của đám giáo quan.
Uỳnh...!!!
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Lửa cháy ngút trời nhuộm đỏ cả một vùng biển.
Tiếp sau đó là một chuỗi nổ liên hoàn còn dữ dội hơn thế.
Toàn bộ căn cứ ngầm dưới đảo đá bị hất tung lên trời. Không một tiếng thét thê lương nào kịp cất lên, bởi tử thần đến quá nhanh, nhanh đến mức con người ta còn chưa kịp cảm nhận được nỗi sợ.
Cả hòn đảo gần như bị san bằng thành bình địa.
Nửa giờ sau, từ đống đổ nát ở góc Đông Nam, một bóng người lồm cồm bò ra, miệng không ngừng chửi thề:
— Không cho lão tử tự do hả? Vậy thì nổ tung hết đi cho rảnh nợ!
...
Cuối cùng, đôi chân cũng chạm vào mảnh đất quê hương bấy lâu xa cách.
Trong lòng Tần Phong không khỏi trào dâng một cảm xúc khó tả, dù cảnh tượng này đã lặp đi lặp lại trong tâm trí hắn hàng vạn lần.
Năm lên năm tuổi, ngay trong ngày sinh nhật, hắn bị một đám người áo đen bắt cóc tại công viên giải trí.
Đến nay, chớp mắt đã mười lăm năm ròng rã.
Đứa trẻ năm nào bị đưa tới "Đảo Tử Thần", trải qua mười mấy năm huấn luyện dưới địa ngục để trở thành một cỗ máy giết người máu lạnh.
Năm mười tám tuổi "xuất sư", chỉ trong vòng hai năm ngắn ngủi, hắn liên tục hoàn thành ba nhiệm vụ cấp SSS, khiến giới sát thủ vừa nghe danh đã run rẩy khiếp sợ, tôn sùng hắn là Phong Ma.
Thế nhưng, ngay khi đặt chân lại cố hương, hắn nhận ra rằng việc tìm lại ngôi nhà cũ dựa trên ký ức tuổi thơ là chuyện "nhiệm vụ bất khả thi".
Thay đổi quá lớn!
Trong ký ức của hắn, Trung Nguyên chỉ là một tỉnh lẻ nghèo nàn, cũ kỹ. Còn giờ đây, trước mắt hắn là một siêu đô thị phồn hoa. Nhà cao tầng mọc lên như nấm, đường xá đan xen chằng chịt, dòng người và xe cộ hối hả minh chứng cho một nhịp sống hiện đại đầy hối hả.
Hai năm làm sát thủ, dù đã có chút tự do cá nhân, nhưng hắn vẫn không dám liên lạc với người thân. Bởi hắn hiểu rõ, ngay cả khi đi làm nhiệm vụ, tổ chức vẫn luôn có tai mắt theo dõi gắt gao.
Chỉ cần một cuộc gọi, hay thậm chí là lên mạng tìm kiếm thông tin về gia đình, cũng đủ để mang đến tai ương diệt môn cho họ. Về khoản này, quy định của tổ chức cực kỳ khắc nghiệt.
Dựa vào chút ký ức sót lại cùng vài lần hỏi đường, Tần Phong leo lên một chiếc xe buýt hướng về mục đích.
Hắn chọn xe buýt, đơn giản là muốn tìm lại chút cảm giác thân thuộc giữa những điều xa lạ này.
Trên xe khá đông, hắn lách người đi về phía cuối toa.
Bỗng nhiên, một "cực phẩm" lọt vào tầm mắt khiến hắn không nhịn được mà đánh giá thêm vài lần.
Đó là một cô nàng công sở chính hiệu: áo sơ mi trắng thắt nơ điệu đà, chân váy ngắn màu cà phê để lộ đôi chân dài miên man trong lớp tất đen mỏng manh gợi cảm. Dưới chân là đôi scandal pha lê cao gót đầy tinh tế.
Cô nàng buộc tóc đuôi ngựa năng động, dưới vầng trán thanh tú là đôi mắt to tròn trong veo như nước hồ thu.
Sống mũi cao thẳng, khuôn miệng nhỏ nhắn như cánh hoa đào, gương mặt thanh khiết chuẩn "nữ thần thanh xuân", rõ ràng là một sinh viên mới ra trường chưa bị bụi trần xã hội vấy bẩn.
Đi cùng đợt lên xe với Tần Phong còn có một gã trung niên tầm bốn mươi tuổi. Vừa nhìn thấy mỹ nhân, đôi mắt gian tà của lão ta lập tức phát sáng như đèn pha.
Dù tự nhận mình cũng thuộc hàng "sói xám", nhưng Tần Phong tự tin vỗ ngực rằng mình nhìn mỹ nhân bằng ánh mắt thưởng thức nghệ thuật, còn lão già kia thì rõ ràng là hạng "dê xồm" hạ cấp.
Lão ta chen lấn lên trước Tần Phong, cố tình đứng sát rạt cạnh cô gái, tay bám vào cột trụ nhưng người thì cứ hâm he tiến lại gần.
"Yêu cái đẹp là bản năng, ai mà chẳng muốn gần gũi mỹ nhân, chuyện nhỏ ấy mà"
Tần Phong thầm nghĩ.
Xe bắt đầu chuyển bánh.
Lợi dụng sự rung lắc của xe, lão già kia nâng cánh tay lên, "vô tình" cọ vào đôi gò bồng đảo căng tròn của cô gái.
Cô gái giật mình, vội vàng dịch ra phía sau lão ta.
Thông thường, đến nước này thì kẻ biến thái nên biết đường mà dừng lại.
Nhưng không, lão già này đúng là hạng "cáo già" mặt dày tâm đen.
Lão cũng nhích theo, chống tay ngang hông, thực chất là cố ý đặt cùi chỏ ngang tầm ngực cô gái.
Xe vừa xóc một cái, lão lại tiếp tục tranh thủ "húp đậu hũ".
Mẹ kiếp, đúng là bậc thầy biến thái, Tần Phong suýt thì muốn giơ ngón tay cái bái phục!
Gặp kẻ non tay thì đã sợ mà dừng, còn lão già này vị trí và góc độ đều căn chuẩn xác đến từng milimet, nhìn là biết lão làng trong giới "xe buýt tặc".
Cô gái khó chịu ra mặt nhưng lại không đủ can đảm phản kháng. Cô đã lùi đến mức không còn đường lui, đôi mắt rưng rưng chực trào nước mắt vì uất ức.
Xung quanh, vài hành khách đã phát hiện ra nhưng đều đồng loạt quay mặt đi, giả vờ như không thấy.
Có người thì tặc lưỡi tiếc cho cô gái xinh đẹp bị bắt nạt, nhưng chẳng một ai dám đứng ra "anh hùng cứu mỹ nhân".
Mẹ kiếp, Tần Phong bốc hỏa thật sự!
Hắn cứ ngỡ dân mình thanh lịch, không giống đám "biến thái tàu điện" bên Nhật.
Ai dè loại chuyện bẩn thỉu này lại ngang nhiên diễn ra trước mắt hắn.
Một người ôm mộng hồi hương suốt mười lăm năm, vừa đặt chân xuống đã gặp cảnh chướng tai gai mắt này, bảo sao không giận cho được?
Đặc biệt là khi nhìn thấy đôi mắt ngấn lệ của cô gái, cơn thịnh nộ trong lòng Phong Ma lập tức chạm đỉnh.
Hắn sấn tới hai bước, vung rộng cánh tay.
Chát...!!!
Một cái vả nảy lửa giáng thẳng vào mặt lão già.
Gương mặt nham nhở của lão biến dạng trong tích tắc, bàn tay đang định chiếm tiện nghi cũng theo phản xạ mà rụt ngay lại.
Lão không ngờ lại có kẻ dám bao đồng.
Chính sự thờ ơ của đám đông xung quanh đã tiếp thêm gan cho lão hành động, vậy mà nửa đường lại lòi đâu ra thằng "trẻ trâu" này.
Lão già trợn ngược mắt, gầm gừ:
— Thằng ranh, mày dựa vào cái gì mà đánh tao?
Nói đoạn, lão còn xắn tay áo, bày ra bộ dạng muốn ăn tươi nuốt sống đối phương.
Đúng là loại người không có tự giác, đã làm chuyện bẩn thỉu còn thích lên giọng đạo đức.
Xem ra một vả chưa đủ để làm lão tỉnh ngộ.
Tần Phong không buồn phí lời, trực tiếp dùng một cú đá thay cho câu trả lời.
Bộp!
Lão già bị đá văng ra sau mấy bước, nếu không có hành khách hàng ghế sau đẩy lại thì chắc chắn đã đo sàn.
Tần Phong nhướng mày, giọng lạnh căm:
— Còn câu hỏi nào nữa không?
Lão già biết mình đụng phải "hàng cứng", nếu còn lôi thôi thì chỉ có nước nhập viện.
Lão im bặt, lủi thủi quay lưng lại, ôm bụng đau đớn không dám ho một tiếng.
Cô gái nhìn Tần Phong bằng ánh mắt đầy cảm kích, khẽ mỉm cười:
— Cảm ơn anh rất nhiều!
— Khách sáo làm gì, đây là việc mà bất cứ người đàn ông bản lĩnh nào cũng nên làm!
Tần Phong vừa nói, vừa ném ánh mắt khinh bỉ về phía đám hành khách đang cúi gầm mặt vì hổ thẹn lúc nãy.
Dàn cực phẩm quanh mình còn chưa đủ, vừa về nước đã gặp ngay một đóa hoa lê trong mưa thế này, vận đào hoa của anh đây đúng là... vô song!
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận