Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Dị năng
  3. Đại Vương Tha Mạng (Dịch)
  4. Chương 9: Ăn vạ

Đại Vương Tha Mạng (Dịch)

  • 15 lượt xem
  • 1497 chữ
  • 2026-01-20 22:34:36

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Nhiệt độ ngoài trời lúc này chắc phải âm bốn, năm độ C.

Cái lão này mà cứ nằm lỳ giữa đống tuyết cả đêm thì xác định là tàn đời, khéo còn thăng thiên luôn không chừng!

"Em ở yên trong nhà, để anh ra xem tình hình thế nào"

Lữ Thụ hạ thấp giọng dặn dò Lữ Tiểu Ngư.

Kết quả là vừa dứt lời, gấu áo cậu đã bị Lữ Tiểu Ngư túm chặt lấy.

Con bé chẳng thèm nói nửa lời, chỉ dùng ánh mắt "đóng băng" nhìn chằm chằm vào cậu.

"Buông ra, buông ra mau!"

Lữ Thụ gầm gừ khe khẽ.

"Điểm phẫn nộ từ Lữ Tiểu Ngư, +50..."

Xì, lại giở quẻ gì nữa đây?

Ngoài kia đang nguy hiểm lắm biết không hả.

Lữ Thụ ngẫm nghĩ một hồi: "Thôi được rồi, đi theo sau anh nhưng cấm có được ho he gì đấy, nghe chưa?"

Lữ Tiểu Ngư gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, cái đầu nhỏ nhắn trông cũng ra dáng đáng yêu phết...

Hai anh em lén lút mở cửa lẻn ra ngoài.

Lữ Thụ ngay lập tức soi xét kỹ diện mạo của kẻ lạ mặt.

 Kết quả là vừa nhìn một cái, tim cậu suýt nhảy ra khỏi lồng ngực: đây chẳng phải là tay ảo thuật gia bị đám "đồ đen" bế đi ở hậu đài chiều nay sao!

Chuyện này bắt đầu thấy mùi kịch tính rồi đây.

Hai cái gã áo đen vừa mới lướt qua, thì gã này lại đổ gục ngay trước cửa nhà mình.

 Lữ Thụ nhận thấy mặt mũi tên này trắng bệch như tờ giấy, trông có vẻ suy kiệt lắm rồi.

Giờ tính sao?

Hắn chẳng phải bị bắt đi rồi à, sao trốn thoát được hay vậy?

Lữ Thụ dám cá là cái đám tự xưng "đội phòng cháy chữa cháy" kia chắc chắn không tốt tính đến mức thả không cho lão này ra đâu.

Lúc này, cậu hoàn toàn chắc chắn vụ hỏa hoạn phía xa kia mười mươi có liên quan đến gã này, vì năng lực của hắn rõ ràng là hệ Hỏa.

Giữa đêm mồng ba Tết, tự dưng có một trận hỏa hoạn rực trời, còn gã ảo thuật gia này thì vừa đào tẩu từ một xó xỉnh nào đó ra.

Cậu thậm chí còn đoán rằng, gã này có lẽ đã phóng hỏa ngay giữa trung tâm thành phố để tạo hiện trường giả mà tẩu thoát, còn hai gã áo đen lúc nãy chính là đang đi lùng sục hắn.

Lão này ra tay tàn nhẫn thật đấy, vì để giữ mạng mà dám phóng hỏa quy mô lớn thế kia, chẳng biết có ai đen đủi bỏ mạng trong đám cháy không nữa?

Tất nhiên, Lữ Thụ biết tất cả cũng chỉ là phán đoán của mình thôi.

Nhưng vấn đề ở chỗ, điều cậu lo nhất là dây dưa vào đám người này.

Người ta hay bảo "năng lực càng lớn, trách nhiệm càng cao", nhưng Lữ Thụ thấy cái quan niệm đó cứ điêu điêu kiểu gì ấy.

Thân mình còn lo chưa xong thì quản chuyện thiên hạ làm gì cho mệt, làm người thì đôi khi cũng phải sống ích kỷ một tí.

Cứ vô tư đến mức hiến dâng cả mạng mình thì cũng chẳng ai cấp tiền tuất cho đâu.

Thế giới vận chuyển, anh hùng này xuất hiện rồi anh hùng kia lại biến mất để người khác thay thế, nghe thì có vẻ vinh quang lắm.

Nhưng thực tế, chẳng có ai có thể thay thế vị trí của người khác cả.

Cái gọi là "thay thế" chẳng qua chỉ là người cũ đã bị lãng quên mà thôi.

Lúc này, nếu đám người áo đen kia mà quay xe lại thì Lữ Thụ đúng là "ăn đủ".

"Giờ sao anh? Cứu không?"

Lữ Tiểu Ngư ngước lên hỏi.

"Anh cũng có biết hô hấp nhân tạo đâu, mà có biết thì dùng vào ca này cũng thấy sai sai"

Lữ Thụ nhìn gã dưới đất với ánh mắt đầy sầu não:

 "Hay là gọi 120 (cấp cứu) đi, em vào nấu bát nước gừng chắc cũng giúp được tí đỉnh. Mà nghe nói gọi 120 mỗi lần là tốn tiền lắm đấy, mình đừng có dại mà trả, cứ bảo là người dưng nước lã hoàn toàn không quen, đợi lão tỉnh lại thì tự mà móc túi..."

Đối với cái loại người như Lữ Thụ, 120 tệ là làm được khối việc rồi, đời nào lại đem ném qua cửa sổ cho người đi đường. Gọi hộ cuộc điện thoại cấp cứu, khuyến mãi thêm bát nước gừng là đã nhân chí nghĩa tận lắm rồi nhé.

"Điểm phẫn nộ từ Lương Triệt, +70..."

Lữ Thụ khựng lại một nhịp khi thấy thông báo cộng điểm hiện lên trong đầu.

Lúc này, kẻ khả nghi nhất có thể "cống nạp" điểm phẫn nộ cho cậu chẳng phải là cái gã đang nằm bẹp dưới đất kia sao?

Nhưng mà, một kẻ đang ngất xỉu mà cũng sinh ra được cảm xúc tiêu cực à?

À há, thì ra là đồ giả chết!

Mặt Lữ Thụ tối sầm lại ngay lập tức.

Cái thói ăn vạ bây giờ đã lan tận vào sân nhà mình rồi cơ à?

Có thể nhịn được không cơ chứ, đây rõ ràng là đang lợi dụng lòng tốt của cậu mà!

Dù rằng cậu cũng chẳng có mấy lòng tốt...

"Phụ anh một tay, nhấc lão lên"

Lữ Thụ khẽ nói với Lữ Tiểu Ngư.

Lữ Tiểu Ngư hỏi: "Khiêng vào trong nhà hả anh?"

Lữ Thụ ngẫm nghĩ rồi chốt hạ: "Khiêng ra ngoài cổng viện, mặc xác lão."

Lữ Tiểu Ngư: ???

"Điểm phẫn nộ từ Lương Triệt, +470..."

Lữ Thụ suýt thì hét lên "vãi chưởng" trong lòng.

Phen này trúng mánh rồi!

Đây là lần đầu tiên có người cống hiến cho cậu nhiều điểm phẫn nộ đến thế!

Lúc này, Lương Triệt đang nằm dưới đất buộc phải "vờ vịt" tỉnh lại: "Nước... cho tôi xin tí nước..."

Ôi giồi ôi, Lữ Thụ suýt phì cười, diễn sâu phết nhỉ.

Đối phương có vẻ yếu thật, cái này không giả được, nhưng chắc chắn là chưa đến mức "liệm" luôn như lão đang diễn.

Lữ Thụ nhiệt tình cúi xuống: "Không có nước đâu, mời bác xơi tạm tí tuyết cho mát."

"Điểm phẫn nộ từ Lương Triệt, +170..."

Lương Triệt nằm dưới đất mà đờ người ra luôn.

Từ bao giờ mà dân phong lại trở nên "không thuần khiết" thế này?

Xin hớp nước vào nhà mà cũng khó như lên trời vậy sao?

Hắn cố gắng gượng dậy: "Có thể... dìu tôi vào nhà được không..."

Lương Triệt tự nhủ chắc là do thằng nhóc này chưa gặp cảnh này bao giờ nên không hiểu ý mình, thôi thì cứ huých toẹt ra cho xong.

Thế nhưng, hắn mới nhổm dậy được một nửa thì Lữ Thụ đã vươn tay... ấn cái "bộp" một phát khiến hắn nằm lại xuống đất, rồi nhẹ nhàng từ chối: "Không được."

"Điểm phẫn nộ từ Lương Triệt, +800..."

Trời đất ơi!

Lữ Thụ sướng đến phát điên luôn.

Không ngờ chỉ một người mà có thể nổ nhiều điểm phẫn nộ đến thế!

Thú vị thật đấy!

Kiểu này thì tiền mua quả Tinh Thần đầu tiên là trong tầm tay rồi.

Lúc này Lương Triệt cuối cùng cũng ngộ ra một điều...

Cái thằng nhóc trước mặt này đâu có phải không hiểu ý hắn, đến cả gọi cấp cứu nó còn sợ phải tốn tiền cơ mà.

Hắn chủ động xin vào nhà mà nó cũng không đồng ý, bộ nó sợ hắn định bám đuôi bắt vạ hay gì?!

Gương mặt Lương Triệt dần trở nên bình tĩnh đến lạ thường.

Lữ Thụ chột dạ, tim đập nhanh một nhịp: Lão này định giết người diệt khẩu à?

Nếu hắn đang trốn chạy, thì mình là nhân chứng sống, rất có thể sẽ trở thành manh mối để cảnh sát lần ra hắn.

Nếu lão thực sự muốn ra tay, mình tính sao đây?

Chắc không đến mức đó chứ?

Thời buổi thái bình, đâu ra lắm kẻ vừa không vừa ý đã đòi sát nhân như vậy, làm gì mà dễ gặp đến thế.

Dù hiện tại Lữ Thụ đã bắt đầu dòm ngó được vào cái thế giới dị năng đầy huyền bí kia, nhưng suốt 17 năm cuộc đời, cậu vẫn sống một cuộc đời bình lặng.

Thế giới quan của cậu cũng khá là an phận: không máu me, không chiến loạn, cũng không có những kẻ ngoài vòng pháp luật điên cuồng trốn chạy.

Trong chớp mắt, não Lữ Thụ nhảy số liên tục ra một đống kịch bản.

Đúng lúc đó, Lương Triệt gồng mình lên, định ngồi dậy lần nữa.

Kết quả là mới nhổm lên được một nửa, lại bị Lữ Thụ đưa tay ấn... "phập" một phát về chỗ cũ.

Lương Triệt trợn mắt nhìn Lữ Thụ, Lữ Thụ nhìn lại với vẻ mặt ngây thơ vô số tội.

"Điểm phẫn nộ từ Lương Triệt, +100..."

Lương Triệt lại dậy, Lữ Thụ lại ấn.

Hai bên cứ thế "nhấn nhả" qua lại năm sáu lần, Lương Triệt cuối cùng cũng phát hiện ra một sự thật đau lòng: Cái thằng nhóc này... tay nó khỏe vãi chưởng!

Còn Lữ Thụ thì nhìn vào số dư tài khoản vừa tăng thêm hơn 600 điểm phẫn nộ mà suýt nữa thì cười toe toét.

 Quả Tinh Thần thứ hai cũng sắp về túi rồi nha!

 

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top