Vì ở cuối trang giấy vàng có ghi ba chữ "Trường Ca Hành", nên gợi ý đã quá rõ ràng rồi.
Thế nhưng bảo Lữ Thụ phải hát cái thứ này, cậu vẫn cảm thấy sai sai thế nào ấy.
Thế là sau khi trang giấy vàng hóa thành tro bụi, hòa làm một với ấn ký mầm cây trong lòng bàn tay, cậu quyết định diễn sâu một chút, đọc truyền cảm một lần.
Tuy nhiên... tịnh không có tác dụng gì.
Lữ Thụ sầu đời nhìn ra ngoài cửa sổ phân vân hồi lâu, cuối cùng mới rặn ra được một câu hát: "Một ngôi sao kia sáng lung linh, lấp lánh như đôi mắt của mình..."
Chỉ vừa dứt câu đầu tiên, Lữ Thụ đã cảm nhận được luồng không khí lạnh lẽo của ban đêm có gì đó khác thường.
Chúng dường như trở thành sợi dây liên kết giữa cậu và bầu trời sao bao la trên đỉnh đầu.
Một luồng thông tin vô hình nương theo tiếng hát tìm vào bóng tối.
Gió thổi qua làm tuyết đọng trên mặt đất tung lên những bụi tuyết trắng xóa, còn dải ngân hà tráng lệ ngoài kia lại giống như một dòng sông sinh mệnh thực thụ đang cuộn chảy không ngừng.
Cái bài hát trẻ con này, hóa ra lại là "chìa khóa" mở ra con đường thông đạo giữa Lữ Thụ và dải ngân hà.
Tuyết đã ngừng rơi, nhưng trong mắt Lữ Thụ, từ phía chân trời xa thẳm, ánh sao đột ngột trút xuống như một trận bão tuyết lấp lánh, cuồn cuộn đổ về phía cậu.
Ánh sao nhẹ tênh như bông tuyết rơi xuống trần gian, tinh tế và thanh khiết, hệt như những tác phẩm nghệ thuật mỹ lệ nhất thế gian này.
Chúng xuyên qua không khí lạnh giá, xuyên qua những tầng mây thưa thớt, xuyên qua cả mái nhà lẫn cửa sổ, cuối cùng đậu lên người Lữ Thụ rồi tan biến ngay lập tức.
Lữ Thụ cảm giác trong cơ thể mình bỗng xuất hiện vô số đốm sáng li ti, chúng lao nhanh về một điểm duy nhất.
Cuối cùng, tại lồng ngực, chúng giao thoa và khai mở ra một Tinh Đồ rộng lớn ngay trong cơ thể cậu.
Nói thật, lòng Lữ Thụ đang hoảng vãi linh hồn.
Cậu không ngờ cái thứ ghi trên tờ giấy vàng vô danh kia lại có thể gây ra chấn động lớn đến mức này.
Dẫu biết là mình chắc chắn phải tu luyện để đi ngắm nhìn thế giới rộng lớn hơn, nhưng khi cái ngày này thực sự ập đến, cậu vẫn thấy hơi "rén".
Bởi vì chẳng có ai dạy bảo cậu phải làm thế nào cả, cậu cũng mù tịt không biết nên đón nhận mọi chuyện sắp tới ra sao.
Lữ Thụ ngừng hát bài "Ngôi sao nhỏ", gào xuyên qua tường: "Tiểu Ngư, nãy em có thấy cái gì rơi lả tả ngoài cửa sổ không?"
Lữ Tiểu Ngư cũng gào lại: "Anh đừng có mà lừa em! Em nhìn chằm chằm ra cửa sổ nãy giờ đây này, có cái vẹo gì đâu."
Lữ Thụ thở phào nhẹ nhõm.
Lữ Tiểu Ngư đã nói vậy thì chắc chắn là chẳng có chuyện gì lộ ra bên ngoài rồi.
Hóa ra ánh sao này người khác không thấy được, nó không phải là hiện tượng vật lý mà là năng lượng nội tại.
Chứ nếu cứ mỗi lần cậu hát là trên đầu lại có nguyên một dải ngân hà nối liền với bầu trời, Lữ Thụ đoán chỉ một lát nữa thôi là có người đến "hỏi thăm sức khỏe" ngay...
So với cái trò này thì mấy cái định vị vệ tinh chạy bằng cơm đúng là tuổi tôm luôn nhé.
Thế nhưng ngay lúc này, Lữ Thụ lại hít một hơi lạnh, không biết nghĩ đến chuyện gì mà mặt mũi bỗng đen như đít nồi.
Cái gì đây?
Hóa ra cái công pháp tu luyện này là bắt mình phải vừa hát vừa chơi đấy à?
Không hát là nó dừng luôn?!
Cái người sáng tạo ra công pháp này, bộ ông không biết xấu hổ hả trời?!
Người ta tu luyện thì nào là "Vô Địch Kiếm Quyết", hô một tiếng "Kiếm tới!" là triệu hồi vạn thanh thần kiếm, hoặc là "Hóa Thiên Công", "Thực Khí Pháp" nghe kêu như chuông khánh.
Sao đến lượt mình lại phải ngồi hát bài thiếu nhi "Ngôi sao nhỏ" là thế quái nào?!
Lữ Thụ suýt chút nữa là đập luôn cái cốc bên cạnh xuống đất cho bõ tức!
Sau này mà có con, đứa trẻ nó hỏi: "Ba ơi ba biết hát bài Ngôi sao nhỏ không?", thì Lữ Thụ phải trả lời sao?
"Ờ, ba không những biết hát mà còn dùng nó để thăng cấp thành thần luôn đấy con ạ"?
Hát cái con khỉ khô ấy!
Nhưng cũng chính lúc này, Lữ Thụ chợt nhận ra cái "Quả Tinh Huy" trong danh sách cửa hàng dùng để làm gì.
Nếu không đoán sai, e rằng đó chính là tài nguyên tu luyện đặc chế để kết hợp với công pháp này.
Trong cái thế giới đang dần biến đổi này, Lữ Thụ không biết tài nguyên tu luyện của người khác là gì, nhưng theo lẽ thường thì chắc chắn không phải thứ gì dễ dàng có được.
Ngay lúc đó, Lữ Thụ thấy rõ giữa màn đêm ngoài cửa sổ bỗng bùng lên một dải ánh sáng đỏ rực như lửa, trông cực kỳ chướng mắt trong một đêm mùng ba Tết thế này.
Đó không phải là pháo hoa.
Pháo hoa thì phải là một tia sáng bắn vút lên trời rồi nổ tung thành những đóa hoa khổng lồ.
Đằng này, ánh lửa đỏ trên bầu trời lại giống như sự phản chiếu của mặt đất, tựa như một lá cờ dữ tợn đang đung đưa ở độ cao hàng nghìn mét.
Hỏa hoạn à?
Lữ Thụ nghi hoặc trong lòng.
Nếu là hỏa hoạn thì phải lớn cỡ nào mới ra nông nỗi này?
Ánh lửa đỏ vẫn không ngừng di chuyển, Lữ Thụ đã nghe thấy tiếng còi xe cứu hỏa rú vang, chắc chắn là hỏa hoạn rồi.
Đêm hôm thế này sao lại cháy to thế được nhỉ?
Chỉ có điều làm cậu hơi thắc mắc là, khí tức từ ngọn lửa đó khiến cậu có cảm giác thân thuộc lạ lùng.
Đốm lửa nhỏ trong lòng ngực đang nhảy nhót liên hồi.
Đây là lần đầu tiên kể từ sau vụ tai nạn xe cộ, Lữ Thụ mới cảm nhận rõ ràng được động tĩnh của ngọn lửa trắng trong tim mình.
Cậu không biết ngọn lửa trong ngực mình có ý nghĩa gì, không biết nó từ đâu tới, và tại sao nó lại khiến cậu có cảm giác như "người cũ gặp lại" như vậy.
Dường như chỉ sau một đêm, thế giới bỗng trở nên lạ lẫm hẳn đi.
Lữ Thụ sang phòng bên bảo Lữ Tiểu Ngư: "Em ngoan ngoãn ở trong nhà, anh lên nóc nhà xem thế nào."
"Em cũng muốn đi!"
Lữ Tiểu Ngư vừa nói vừa định bước ra ngoài, Lữ Thụ "rầm" một cái đóng sập cửa lại.
"Không được!"
Nói rồi Lữ Thụ chuồn luôn.
[Điểm phẫn nộ từ Lữ Tiểu Ngư, +50...]
Răng Lữ Thụ lại bắt đầu đau rồi, cái con bé này sao mà dễ có oán niệm với mình thế không biết...
Nhưng cái lịch sử thu nhập này có điểm hay là, hình như cậu có thể biết được bất cứ ai đang có ý kiến với mình vào bất kỳ lúc nào.
Trừ phi đối phương có khả năng che mắt được hệ thống trên người cậu, mà Lữ Thụ cũng chẳng chắc liệu có tồn tại loại người bá đạo như thế hay không.
Cậu nhẹ nhàng trèo lên nóc căn nhà cấp bốn của mình.
Chỗ này bình thường hay dùng để phơi củ cải khô, đúng lúc tuyết rơi, nãy Lữ Thụ còn chưa kịp nhớ ra để thu mấy giỏ củ cải vào, giờ tiện tay dọn luôn.
Vào mùa xuân hay mùa thu, Lữ Tiểu Ngư rất thích kéo Lữ Thụ lên nóc nhà nằm dài ra.
Lúc đó hai anh em gối đầu lên tay là có thể ngắm nhìn bầu trời bao la và lũ chim bay lượn, quãng thời gian ấy luôn dịu dàng và yên bình biết bao.
Lữ Thụ đứng trên nóc nhà nhìn về phía nguồn phát ra ánh lửa, cậu rất tò mò liệu trận hỏa hoạn đêm nay có phải do những "người có năng lực" trong trí tưởng tượng của cậu gây ra hay không.
Lúc này, cậu bỗng thấy một bóng đen đang phi thân nhảy nhót trên dãy nhà cấp bốn của khu này. Hình như là có tận hai người, đang lao nhanh về phía cậu với tốc độ bàn thờ, phía sau họ tung lên những luồng sóng tuyết khổng lồ.
Đó là khí lãng do gió cuốn lên.
Đối phương cực kỳ nhanh nhẹn.
Tuy khoảng cách giữa các mái nhà không hề nhỏ, nhưng vấn đề là đối phương chạy trên nóc nhà mà cứ như đi trên đường bằng, cực kỳ thong dong.
Đối phương dường như cũng phát hiện ra cậu.
Cả hai người cùng lúc từ từ dừng bước.
Ngay trong quá trình đó, hai kẻ lai lịch bất minh đã tách ra tạo thành một thế gọng kìm, giống như sẵn sàng lao vào hội đồng cậu từ hai phía.
Một bên là Lữ Thụ vừa mới leo lên nóc nhà, một bên là hai cao thủ không rõ nguồn gốc, đôi bên bỗng chốc rơi vào thế đối đầu căng như dây đàn.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận