Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Dị giới
  3. Đặc Thù Không Gian: Bản Lĩnh Bá Chủ (Dịch)
  4. Chương 4: Đoạt Xá Nghịch Thiên

Đặc Thù Không Gian: Bản Lĩnh Bá Chủ (Dịch)

  • 2 lượt xem
  • 1319 chữ
  • 2026-06-15 22:12:30

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Nhìn quanh không thấy ai, Long Vũ vội vàng đeo chiếc đồng hồ vào cổ tay. Cùng lúc đó, hắn chợt nghe thấy một âm thanh vang vọng:

“Cầm lên, cầm lên…”

Long Vũ dường như bị âm thanh đó mê hoặc. Không biết ma xui quỷ khiến thế nào, hắn vươn tay nhặt hạt trân châu màu tím lên.

Trong nháy mắt khi tay hắn nắm chặt hạt trân châu, một luồng lực vô hình ập vào cơ thể. Hắn chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, rồi lập tức mất đi tri giác.

Ngay khi ngất đi, Long Vũ loáng thoáng nghe được một tràng cười quái dị.

………………………..

………………………..

Lúc Long Vũ tỉnh lại và mở mắt ra, hắn phát hiện mình đang nằm trên giường bệnh. Xung quanh toàn một màu trắng, đầu giường đặt một dụng cụ y tế cỡ lớn.

Hắn nghiêng đầu sang một bên, nhìn thấy trên chiếc LCD ghi ngày mùng một tháng mười.

Long Vũ ngơ ngác.

Theo lý mà nói, ngày đại nạn của hắn là mười lăm tháng tám âm lịch, tức là ngày hai mươi chín tháng chín dương lịch.

Nói cách khác, lẽ ra hắn đã phải chết rồi.

Nhưng từ tình hình hiện tại, hắn dường như vẫn còn sống.

Phòng bệnh và các thiết bị y tế đã chứng minh điều đó.

Hắn bình tĩnh suy nghĩ lại tình huống lúc trước: đang trên núi mắng chửi lão thiên, sau đó một ngôi sao băng lao tới…

Tiếp đó hắn cầm chiếc đồng hồ và viên trân châu phát sáng rồi mất ý thức.

Nhưng bây giờ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

“Chẳng lẽ lão tặc thiên chột dạ… lại cho ta được sống lại? Hay là một kỳ tích nào đó đã xảy ra?”

Trong đầu Long Vũ liên tiếp xuất hiện những câu hỏi hóc búa.

Đáng tiếc, lúc này hắn chẳng tìm thấy đáp án. Tuy đã tỉnh lại, nhưng thân thể hắn vẫn cực kỳ suy yếu.

Sau một hồi kinh ngạc, hắn lại mất đi ý thức, chìm vào hôn mê.

Nhưng khóe miệng hắn lại thoáng hiện nét cười, bởi trước khi lịm đi, hắn đã xác định được mình đã thoát khỏi cái gọi là số mệnh, đã sống sót qua đêm hội Trung thu.

……………………….

……………………….

Nếu cho La Hậu thêm một cơ hội, hắn chắc chắn sẽ không to gan lớn mật đi đến phủ Nguyên soái để "hái hoa".

Tuy con gái của Nguyên soái Đại Hoa đế quốc là đệ nhất mỹ nữ La Lâm, nhưng so với cái mạng nhỏ của mình, mạo hiểm như vậy thật sự không đáng.

Đáng tiếc, trên đời này không ai bán thuốc hối hận.

Trải qua một ngày suy ngẫm, La Hậu đã biết chuyện gì xảy ra.

Trong lúc hắn cùng yêu thú cấp mười của phủ Nguyên soái giao chiến, không gian bỗng dưng bị xé nứt.

Vết nứt không gian tạo ra lực hút cực lớn, trực tiếp tách linh hồn hắn ra khỏi cơ thể, hút vào "trùng động" (lỗ hổng không gian - thời gian), đưa hắn tới một thời đại kém văn minh hơn.

Con yêu thú giao chiến với hắn lại càng thảm, nội đan cũng bị hút vào trong "trùng động", cùng La Hậu xuyên việt đến đây.

Lúc rơi xuyên qua tầng khí quyển, linh hồn La Hậu thiếu chút nữa đã bị thiêu hủy. Nhưng hắn rất cơ trí, trốn vào trong nội đan yêu thú nên mới không bị hồn phi phách tán.

Sau khi hạ xuống, vận khí của La Hậu cũng không tồi.

 Hắn ngửi thấy hơi thở nhân loại từ trong nội đan yêu thú, hơn nữa còn thành công tiến nhập vào cơ thể kẻ này.

Tuy đã mất đi thân thể, nhưng tình huống này không quá tệ.

Chỉ cần đoạt xá thành công, hắn coi như được sống lại.

“Ngươi là ai… Tại sao lại ở trong cơ thể của ta?”

Trong lúc La Hậu đang buồn bực, chủ nhân cơ thể xuất hiện — một thanh niên gầy yếu, tướng mạo rất bình thường.

“Ta là ai? Đúng vậy, ta là ai nhỉ?”

Thời gian du hành dài đằng đẵng dường như làm thần trí La Hậu có chút rối loạn.

Dừng lại một chút, hắn nhếch mép cười:

“Đừng sợ, ta tới từ thời đại Kỷ nguyên Vũ trụ năm 235 – Siêu cấp thiên sư đẹp trai La Hậu. Ngươi chính là chủ nhân thân thể này sao? Ha ha, gia hỏa đáng thương. Linh hồn và thân thể ngươi quá yếu nhược. Nhưng đáng tiếc, ta không còn sự lựa chọn nào khác. Nếu ông trời đã giúp ta chọn ngươi, ta đành phải chấp nhận thôi. Để ta xem trí nhớ của ngươi thế nào…”

“Xuyên qua không gian? Thời đại Kỷ nguyên Vũ trụ…”

Long Vũ cảm giác như mình đang nằm mơ.

Những từ ngữ này chỉ xuất hiện trong tiểu thuyết, chẳng lẽ đây là sự thật?

Cái tên La Hậu này chính là linh hồn đến từ tương lai?

La Hậu không để ý đến sự kinh ngạc của Long Vũ, lẳng lặng nhắm mắt lại tìm tòi hết thảy trí nhớ của hắn.

“Ôi vkl, thì ra là một phế vật… Chẳng trách thân thể lại yếu nhược như vậy.”

La Hậu thở phì phò nói:

“Ta nói nè tiểu gia hỏa, tốt xấu gì ngươi cũng là con người, tại sao thể chất lại kém cỏi đến thế? Sau này ta làm sao sống nổi đây? Thật đáng thương! Suốt mười tám năm ngươi chỉ biết tu luyện, một chút niềm vui cuộc sống cũng không có… À, tiểu tử ngươi cũng giỏi thật, lại có thể thầm mến cô của mình. Để ta xem nào, là một mỹ nữ, lại còn là một thiên sư… Ha ha, tốt lắm, cuối cùng tiểu tử ngươi cũng có chút giá trị lợi dụng.”

Long Vũ bị nói trúng tim đen, sắc mặt đỏ ửng, tức giận nói:

“Không cho phép ngươi dòm ngó ý thức của ta!”

“Ha ha, tiểu gia hỏa đáng thương, ngươi cho rằng ngươi có thể ngăn cản được ta sao?”

La Hậu khinh thường cười, tiếp tục lục lọi trí nhớ.

“Ồ, bây giờ ngươi còn đang học đại học. Tốt lắm, trong trường khẳng định có nhiều em xinh tươi, rất có lợi cho việc hái hoa của ta… Ha ha.”

La Hậu thỏa mãn gật đầu:

“Tuy thân thể ngươi phế vật một chút, nhưng xung quanh lại có rất nhiều điều thú vị, ta rất hài lòng… Tiểu gia hỏa, ngươi an tâm ngủ yên đi, ta sẽ thay ngươi sống tốt.”

“Ngươi có ý gì?”

Long Vũ tựa hồ hoảng sợ.

“Có ý gì ư? Ta tưởng ngươi chỉ có thân thể phế vật, chẳng lẽ đầu óc cũng là củi mục sao… Thôi quên đi, để ta nói cho ngươi hay. Một thân thể chỉ có thể chứa một linh hồn. Giữa ta và ngươi, sẽ phải có một linh hồn biến mất. Đương nhiên, linh hồn đó chính là ngươi. Được rồi, ta không có thời gian nói nhảm với ngươi. Lão tử đây trời sinh tiêu sái hào hoa, đến đây cũng chẳng có gì oán hận. Tốt hay xấu thì trái đất này cũng còn có con người tồn tại. Yêu cầu của ta không cao, mỗi ngày chỉ cần được bò lên bụng nữ nhân là thỏa mãn rồi.”

Nói đến đây, đôi mắt La Hậu hiện lên vẻ lạnh lùng:

“Ngoan ngoãn để cho ta cắn nuốt ngươi đi. Từ nay về sau, sẽ sinh ra một Long Vũ hoàn toàn mới.”

“Cắn nuốt?”

Sắc mặt Long Vũ căng thẳng, xoay người bỏ chạy. Nhưng La Hậu rất nhanh đã đuổi kịp, há to miệng bắt đầu cắn cánh tay hắn. Long Vũ đau đớn trong tâm, lại một lần nữa cảm nhận được nỗi sợ hãi cái chết.

Tốc độ cắn nuốt của La Hậu rất nhanh. Chỉ trong chốc lát, cánh tay phải của Long Vũ đã biến mất. Sự đau đớn kịch liệt tựa hồ mang lại cho hắn dũng khí.

“Không từ bỏ, nhất định không từ bỏ… Ta ngay cả số mệnh cũng thoát được, tại sao lại e sợ một linh hồn từ thế giới tương lai?”

Long Vũ nổi giận đùng đùng, há miệng bắt đầu cắn trả lại La Hậu.

 

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top