Ông nội, ông sẽ về với cháu chứ? Trong nhà ai cũng nhớ ông cả.
Ông không thể quay về.
Đôi mắt Mã Chính Phong hiện lên vẻ đau đớn.
Cháu không biết tình huống ở đây, người tu đạo một khi đã bước chân vào thì khó lòng mà rời đi. Trừ khi Ngũ Phương Lệnh Chủ công bố Ngũ Phương Thiên Lệnh, nếu không chúng ta không cách nào tự do qua lại giữa Huyền Cảnh và ngoại giới được.
Mã Hiểu Mai nghe vậy vội vàng hỏi.
Chẳng phải chỉ có Ám Hắc Tu Chân mới có thể...
Mã Chính Phong cười khổ.
Ám Hắc Tu Chân có thể lợi dụng huyết tế tà ác để đả thông đạo, nhưng bọn chúng cũng chỉ có thể nô dịch quỷ vật làm việc cho mình, bản thân chúng cũng không thể thoát ra ngoài.
Vì sao ạ?
Nguyên nhân cụ thể ông cũng chẳng rõ, chỉ biết ngàn năm trước, Ngũ Phương Lệnh Chủ dùng vô thượng thần thông chế định ra một quy tắc: kẻ nào không nắm giữ Ngũ Phương Lệnh mà rời khỏi Huyền Cảnh, tất sẽ hồn phi phách tán, không thể siêu sinh.
Ngũ Phương Lệnh Chủ là ai?
Long Vũ đột nhiên hỏi.
Anh tỉnh rồi sao? Tỉnh khi nào thế...
Mã Hiểu Mai liền đẩy Long Vũ ra, đôi mắt trừng lên, khuôn mặt ửng hồng.
Long Vũ cười khan, nhớ lại khoảnh khắc đầu mình tựa vào bộ ngực ấm áp, co dãn, lại còn mùi hương thanh khiết xông vào mũi, hắn buông lời trêu chọc.
Mùi hương trên người cô thật dễ chịu...
Phi, miệng chó không mọc được ngà voi.
Mã Hiểu Mai gắt một tiếng, quay đầu đi, chẳng buồn để ý đến Long Vũ nữa.
Mã Chính Phong cười lớn, ánh mắt chuyển sang Long Vũ, cười hì hì hỏi.
Tên nhóc này, gan cũng lớn đấy, dám ăn đậu hũ của cháu gái ta ngay trước mặt lão phu.
Con nói thật mà.
Long Vũ ngồi nghiêm chỉnh, lại nói.
Cô ấy thơm thật mà, chẳng lẽ con phải nói người cô ấy hôi sao?
Ha ha, tên nhóc này thật có ý tứ.
Mã Chính Phong cười vang, rồi tiếp lời.
Huyền Cảnh chia làm năm thế lực: Long Quật, Phượng Sào, Dục Giới, Huyền Linh Thiên và Đại Thiên Thế Giới. Mỗi phương đều có một chủ nhân, gọi là Lệnh Chủ. Chỉ có bọn họ mới có thể tự do đi lại giữa Huyền Cảnh và ngoại giới. Nhưng ba trăm năm nay, tin tức về họ bặt vô âm tín, chưa một ai từng gặp mặt.
Chủ nhân, hỏi tiếp đi, tôi cần thu thập thông tin về hoàn cảnh Huyền Cảnh từ người này.
Long Vũ hiểu ý, hỏi tiếp.
Ông à, ông có thể nói rõ hơn về tình hình của năm thế lực này không?
Mã Chính Phong vì giúp Long Vũ giải độc mà đạo lực hao tổn, cần nghỉ ngơi một chút để hồi phục. Ông gật đầu.
Cũng được, các con còn năm ngày, ông cũng không vội, vậy để ông kể cho nghe.
Năm thế lực gồm Long Quật, Phượng Sào, Dục Giới, Huyền Linh Thiên và Đại Thiên Thế Giới. Trong Long Quật tập trung Long tộc, Lệnh Chủ là Long Hoàng; Phượng Sào là nơi của Ngũ Thải Kim Phượng, Lệnh Chủ là Phượng Hậu. Hai nơi này là dân cư bản địa của Huyền Cảnh, ngoài ra còn vô số tinh quái khác, là lực lượng cường đại nhất. Ba nơi còn lại đều là nơi nhân loại tụ tập. Trong đó, Dục Giới chủ yếu là Ám Hắc Tu Chân, Lệnh Chủ là Hắc Thiên Ma Thần, nghe nói lực lượng chỉ đứng sau Long Hoàng và Phượng Hậu. Huyền Linh Thiên là nơi tu chân chính phái tụ tập, Lệnh Chủ là Cửu Huyền Nhân Hoàng. Về phần Đại Thiên Thế Giới, chủ yếu là Phật gia, có tốt có xấu, hòa thượng, ni cô đều có... Lệnh Chủ là Bồ Đề Kim Phật, tu vi lai lịch không rõ, là Lệnh Chủ thần bí nhất.
Mã Chính Phong nhìn Long Vũ cùng cháu gái.
Nơi này là Huyết Quật sơn mạch của Huyền Linh Thiên, ma thú ở đây tuy cấp bậc không cao, nhưng với những kẻ như hai đứa thì vẫn vô cùng nguy hiểm. À, khu rừng mà hai đứa vừa đi qua gọi là Tử Vong Sâm Lâm, bên trong ma thú hoành hành, ngay cả người tu chân như chúng ta cũng phải dè chừng... Nói thật, hai đứa có thể đi qua an toàn được xem như kỳ tích đấy.
Mã Hiểu Mai nghe vậy hít một hơi, ánh mắt nhìn Long Vũ trở nên thâm thúy. Ngẫm lại, bọn họ có thể bình an vô sự đến tận đây, đều là nhờ công lao của tên lưu manh này.
Long Vũ hiểu ý, cười cười. Hắn biết, công lao này đều là của La Lâm, nếu không nhờ bản đồ của nàng, bọn họ làm sao tránh né được đám ma thú hung ác kia.
Long Vũ càng ý thức rõ tầm quan trọng của La Lâm.
Đương nhiên, nàng cũng không phải là vạn năng, nếu không phải Mã Chính Phong đến kịp, giờ này bọn họ đã nằm trong bụng đám dơi quỷ rồi.
Long Vũ dừng lại một chút rồi hỏi.
Ông à, ông có cách nào đưa bọn cháu ra khỏi đây không?
Đây là ông của tôi, anh gọi lung tung gì thế?
Mã Hiểu Mai bất mãn lên tiếng.
Phải gọi là ông Mã, nhớ chưa...
Kêu ông Mã nghe xa lạ quá, gọi ông nghe thân thiết hơn. Ông à, ông nói đi?
Ha ha!
Mã Chính Phong cười ha hả.
Gọi ông là tốt nhất, tên nhóc, con cứ gọi như Hiểu Mai đi.
Hừ!
Mã Hiểu Mai hừ lạnh, quay đầu không thèm nhìn Long Vũ.
Dừng một lát, Mã Chính Phong giải thích.
Tuy rằng sau khi vào Huyền Cảnh thì không thể đi ra, nhưng các con không phải là người Huyền Cảnh, cho nên vẫn có ngoại lệ. Chuyện này, để ông lo.
Chủ nhân, tôi có cách.
Đột nhiên, thanh âm của La Lâm vang lên trong đầu Long Vũ.
Theo như tính toán của tôi, miếng ngọc bội trên cổ Mã Chính Phong có thể đưa chúng ta ra ngoài... Rất có thể đó là Phượng Hoàng Lệnh của Phượng Sào.
Long Vũ nghe vậy liền hỏi thầm.
Có chắc chắn không? Nếu đúng là Phượng Hoàng Lệnh thì tôi phải làm gì?
Có lẽ chính Mã Chính Phong cũng không biết đó là Phượng Hoàng Lệnh, nếu cậu lấy được nó, tôi có biện pháp kích hoạt, đưa chúng ta trở về.
Đối với phân tích của La Lâm, Long Vũ không chút nghi ngờ. Hắn đưa mắt nhìn thẳng vào khối ngọc bội Mã Chính Phong đang đeo trên cổ.
Anh nhìn cái gì đấy?
Mã Hiểu Mai vừa quay lại thấy Long Vũ nhìn chằm chằm vào cổ ông nội liền quát lên.
Mã Chính Phong lúc này mới chú ý đến miếng ngọc bội trên cổ mình.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận