“Rốt cuộc đây là nơi quái quỷ nào?”
Long Vũ khẽ nhíu mày, đảo mắt đánh giá xung quanh nhưng chẳng thu hoạch được gì.
Thế nhưng, trong lòng hắn lại dấy lên một cảm giác cực kỳ huyền diệu.
Không gian này tuy lạ lẫm, nhưng lại không hề có lấy một tia sát khí, trái lại còn mang đến cho hắn sự thư thái, nhẹ nhàng khó tả.
Khẽ nhún chân nhảy lên, thân hình Long Vũ nhẹ bẫng lơ lửng giữa không trung.
“Này! Có ai không? Có quỷ hay thần thánh phương nào không…?”
Loay hoay một hồi mà chẳng thấy bóng dáng ai, Long Vũ đành gào lên:
“Chủ nhân, tôi đây….”
Vừa dứt lời, một đạo ánh sáng thuần khiết đột ngột lóe lên trước mắt hắn.
Ngay sau đó, một cô gái lõa thể xuất hiện, lơ lửng ngay trước mặt.
Nàng đẹp đến nao lòng, tựa như không phải người trần mắt thịt, mà là một kiệt tác hoàn mỹ được chính tay Thượng Đế nhào nặn.
Thân hình mảnh khảnh cân đối, bờ mông căng tròn săn chắc kết hợp cùng đôi gò bồng đào cao ngất, tất cả đều đẹp đến từng centimet.
Chưa từng được chiêm ngưỡng thân thể phụ nữ, lại còn là một tuyệt sắc giai nhân như vậy, trong lòng Long Vũ bất giác nảy sinh cảm giác vừa thèm khát vừa ngượng ngùng khó tả.
Tuy nhiên, giọng nói của cô gái lại lạnh lùng, vô cảm.
“Cô là ai? Cô... làm ơn mặc quần áo vào được không?”
Theo bản năng, Long Vũ quay mặt sang hướng khác, tránh nhìn vào thân thể nàng.
“Quần áo?”
Giọng cô gái vẫn đều đều, lạnh nhạt.
Trong lúc Long Vũ quay đầu đi, trên người cô gái đã khoác lên một bộ đồ hệt như của hắn, một bộ áo ngủ màu tím.
Dù là trang phục nam giới, nhưng khi khoác lên người nàng vẫn toát lên vẻ quyến rũ đến lạ kỳ.
“Cô là ai? Tôi đang ở nơi nào đây?”
Sau khi nàng mặc quần áo vào, vẻ mặt Long Vũ mới tự nhiên hơn đôi chút.
“Tôi là máy tính hình người, tên là La Lâm. Được chế tạo từ kỷ nguyên vũ trụ năm 235. Không gian này chính là không gian năng lượng của tôi, do tôi dùng ý nghĩ tạo thành. Chủ nhân tôn kính, xin hỏi cậu có gì cần sai khiến?”
Cô gái giải thích ngắn gọn, rồi bồi thêm một câu:
“Tôi đã kiểm tra cơ thể cậu. Dựa trên số liệu phân tích, cậu thuộc loại phế vật…”
Nghe vậy, Long Vũ lập tức nổi quạu:
“Cô mới là phế vật! Đừng có ở đó mà ăn nói hàm hồ…”
“Chủ nhân, cơ thể cậu rất còi cọc. Nếu ở kỷ nguyên vũ trụ, người như cậu vốn không được phép tồn tại… Do đó, tôi đề nghị từ nay cậu phải rèn luyện thân thể để đạt tới trạng thái hoàn mỹ nhất của nhân loại.”
Giọng La Lâm vẫn băng lãnh, chẳng chút cảm xúc.
Long Vũ dò hỏi:
“Ý cô là, thân thể của ta có thể thay đổi nhờ tập luyện?”
“Không sai.”
La Lâm đáp lại bằng ngôn ngữ khô khốc:
“Tôi có thể cung cấp cho cậu phương pháp tập luyện cơ bản của kỷ nguyên vũ trụ và lập ra một kế hoạch rèn luyện hiệu quả. Xin hỏi, có thể bắt đầu ngay bây giờ không?”
“Chờ đã.”
Long Vũ còn cả tá câu hỏi trong đầu, tạm thời chưa muốn bắt đầu tập tành gì cả.
“Chúng ta cứ nói chuyện trước đã. Chuyện rèn luyện tính sau.”
Long Vũ sực nhớ ra một chuyện:
“Từ giờ tôi gọi cô là La Lâm. Còn cái danh xưng máy tính hình người gì gì đó thì dẹp đi.”
Nói đoạn, không đợi La Lâm phản ứng, hắn hỏi tiếp:
“Cô có biết người tên La Hậu không? Các người ở kỷ nguyên vũ trụ làm sao đến được đây? Còn viên trân châu màu tím này là cái gì?”
“Thực xin lỗi chủ nhân. Trong lúc xuyên qua không gian thời gian, năng lượng của tôi đã cạn kiệt, hệ thống bị hư hỏng nặng. Tạm thời không thể trả lời câu hỏi của cậu. Tuy nhiên, về hạt châu kia, dữ liệu vẫn còn lưu trữ… Đó là nội đan của yêu thú cấp mười - Địa Hắc Hổ, thú cưng của nguyên soái đế quốc. Khi đủ điều kiện, viên nội đan này sẽ sinh ra một Hắc Hổ mới.”
La Lâm giải thích.
Long Vũ nghe vậy, lòng mừng rỡ như mở hội.
Hóa ra quả trứng này có thể nở ra yêu thú cấp mười Hắc Hổ sao?
Dù Long Vũ không rõ yêu thú cấp mười đáng sợ đến mức nào, nhưng đồ từ thời kỷ nguyên vũ trụ chắc chắn là hàng hiếm.
Long Vũ mơ mộng, nếu mình dắt theo một con ma sủng tiểu đệ đi bắt quỷ, chẳng phải là cực kỳ phong cách sao?
Những lúc mình không tiện ra tay, con vật này có thể thay hắn thu phục ma quỷ.
“Chủ nhân, tôi đã đọc được suy nghĩ của cậu… Tôi phải nói rõ một điều. Ở thế giới này, muốn quả trứng nở ra rồi phát triển thành yêu thú cấp mười, gần như là điều không thể.”
Lời nói lạnh băng của La Lâm như gáo nước lạnh tạt thẳng vào giấc mộng đẹp của Long Vũ.
“Nói một hồi, tự nhiên bảo bối lại biến thành phế vật sao?”
Long Vũ hỏi.
“Chủ nhân, cậu sai rồi. Nội đan của Hắc Hổ tại thời đại kỷ nguyên vũ trụ cũng là bảo bối. Tại nơi này, nó càng là bảo bối trong bảo bối. Vừa rồi tôi có nói là "gần như không thể", chứ không phải là không còn chút cơ hội nào.”
La Lâm giải thích:
“Muốn trứng yêu thú nở cần nhiệt lượng cực lớn. Tôi đã kiểm tra cơ thể cậu, cậu mang gien biến chủng, là Hỏa Hệ dị năng giả. Nếu đạt tới một cảnh giới nhất định, hoàn toàn có khả năng ấp nở quả trứng Hắc Hổ.”
“Cần đạt tới cảnh giới nào?”
Long Vũ vội vàng hỏi.
“Hiện tại, tôi không thể trả lời câu hỏi của cậu.”
La Lâm đáp một cách gượng ép:
“Tôi cần thời gian thu thập tư liệu về thế giới này mới có thể tính toán được. Mặt khác, nguồn năng lượng của tôi đang thiếu hụt trầm trọng. Rất nhiều hệ thống chức năng không thể sửa chữa.”
“Phải làm sao để bổ sung năng lượng cho cô?”
Long Vũ phỏng đoán, liệu có phải là dùng quang năng? Nếu vậy, cứ đem ra phơi nắng là xong.
“Không phải quang năng.”
La Lâm đọc được ý nghĩ của Long Vũ, nàng giải thích:
“Chúng tôi là máy tính hình người từ kỷ nguyên vũ trụ, được chế tạo dựa trên sự phát triển của gien máy tính. Nguồn năng lượng của chúng tôi được cung cấp từ đạo lực mà con người tu luyện… Trước đây, tôi đã hấp thụ đạo lực từ cơ thể cậu nên mới có thể khởi động lại. Nhưng đạo lực của cậu thực sự quá ít ỏi, không đủ để tôi duy trì hoạt động bình thường.”
Long Vũ nghe vậy, trong lòng kinh hãi.
Cứ ngỡ vớ được bảo bối, ai dè lại là một "nữ vương hấp tinh".
“Chủ nhân, cậu lại sai rồi.”
La Lâm đính chính:
“Tuy rằng tôi dựa vào đạo lực của cậu làm nguồn năng lượng, nhưng sự tồn tại của tôi sẽ giúp tốc độ tu luyện của cậu tăng vọt. Máy tính hình người được tạo ra để hỗ trợ Luyện Khí Sĩ. Sau khi nhận chủ, máy tính và chủ nhân sẽ cùng nhau tiến hóa. Chúng ta là sự cộng sinh đôi bên cùng có lợi.”
“Cô giúp được gì cho tôi?”
Long Vũ cảm thấy ngoài việc hút cạn đạo lực của hắn, La Lâm chẳng giúp ích được gì.
“Trước khi chữa trị hệ thống, tôi có thể giúp cậu rèn luyện thân thể.”
“Cô có thể nói lại chút ít về sự việc từ kỷ nguyên vũ trụ không? À, còn người tên La Hậu kia là ai?”
Long Vũ còn vài thắc mắc, cẩn trọng hỏi.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận