Tiếng hét của cô nàng lập tức kéo toàn bộ ánh nhìn của mọi người về phía này.
Cái tên "Hạ Thiên" cũng theo đó mà lọt vào tai dân tình.
Ai ở cái trường Trung học Giang Hải này mà chẳng biết hai nhân vật "máu mặt" nhất là Ớt Hiểm và Từ Thiếu Thông?
Thế mà cái cậu tên Hạ Thiên này, vừa mới đấm bay "Tứ Đại Kim Cang" dưới trướng Từ Thiếu Thông xong, giờ lại còn dám giở trò sàm sỡ cả Ớt Hiểm.
Phen này Hạ Thiên nổi lềnh bềnh luôn rồi, nổi nhất nhì cái trường Giang Hải này luôn, nhất là khi kỳ thi đại học đang sát nút thế này.
"Này, tôi còn chưa chạm vào người cô tí nào nhé. Là cô cứ ôm khư khư lấy tôi không buông đấy chứ, bảo sàm sỡ thì phải là cô sàm sỡ tôi mới đúng!"
Hạ Thiên bất lực nhìn Ớt Hiểm.
Hắn biết cô nàng này nổi tiếng là đanh đá, nhưng không ngờ lại còn ngang ngược đến mức vô lý đùng đùng như vậy.
"Cậu nói nghe cũng có lý nhỉ..."
Ớt Hiểm lẩm bẩm tự nhủ, nhưng rồi chợt tỉnh ra:
"Không được, tôi nhất định không buông! Trừ khi cậu chịu dạy võ công cho tôi."
"Dạy võ công? Nhìn tôi giống người biết võ lắm à?"
Hạ Thiên thật sự chẳng biết võ vẽ gì, mấy chiêu lúc nãy đối phó đám kia chẳng qua là học lỏm được từ chỗ Phạm lão lúc sáng sớm thôi.
"Biết chắc luôn! Cái kiểu ra đòn lúc nãy ấy, đối thủ là Tứ Đại Kim Cang của Từ Thiếu Thông chứ đùa à, thế mà cậu chỉ quơ vài cái đã hạ đo ván cả lũ."
Ớt Hiểm vừa nhớ lại cảnh đó là mắt sáng rỡ vì phấn khích.
Cùng lúc đó, tại một nơi khác.
"Phạm lão, đã điều tra xong xuôi rồi ạ."
"Ừ, đọc ta nghe xem."
Hạ Thiên. Nam, 19 tuổi. Mẹ mất tích ngay sau khi sinh. Cha qua đời vì tai nạn năm cậu ta 14 tuổi. Hiện là học sinh trường Giang Hải, thành tích học tập cực kỳ xuất sắc.
Nửa tháng trước từng cứu con gái của Tăng Nhu – nữ chủ tịch tập đoàn nhà họ Tăng, một trong tứ đại gia tộc ở Giang Hải, sau đó lẳng lặng rời viện mà không nhận một đồng thù lao nào. Hiện đang sống nhờ nhà chị họ, thường ngày đi làm thêm kiếm tiền trang trải.
"Hửm? Thế còn tin tức về cha mẹ cậu ta?"
"Không tra được ạ, toàn bộ đều là thông tin tuyệt mật. Cha cậu ta được mã hóa cấp A, còn mẹ là cấp S, quyền hạn của chúng ta không đủ để truy cập."
"Được rồi, ta biết rồi. Gần đây bên phía Lưu Sa có động tĩnh gì không?"
"Hình như Lưu Sa cũng đã để mắt đến cậu ta. Tuy nhiên chắc họ sẽ chưa ra tay ngay đâu, đám đó có vẻ đang nhắm đến một món đồ nào đó chứ không phải muốn lấy mạng cậu ta."
"Giang Hải dạo này loạn thật đấy, ta cũng sắp phải đi rồi. Các cậu ở lại bảo vệ đám tiểu Phong cho tốt, đứa nào dám đụng đến chúng thì cứ giết không tha."
"Thưa... thiếu gia vốn rất nhạy cảm với sự hiện diện của chúng ta. Ngài cũng biết thiếu gia là cao thủ mà, người của mình toàn bị cậu ấy dạy cho một bài học thôi."
"Thế thì bảo vệ từ xa, đặc biệt là phải canh chừng bọn Lưu Sa. Ở cái thành phố này, ngoài Lưu Sa ra chẳng ai dám đụng đến con trai ta đâu."
Trong khi đó, tại Lưu Sa – tổ chức sát thủ số một Giang Hải.
"Thưa ngài Ẩn Bức, khi nào chúng ta ra tay?"
"Vẫn chưa tới lúc. Cứ canh chừng nó cho kỹ, hễ phát hiện ra mật quyển thì lập tức hành động ngay."
Ẩn Bức khoác trên mình chiếc áo bào đen che kín người, tỏa ra một làn khí lạnh lẽo và u ám đến rợn người.
"Tuân lệnh!"
"Tiện thể, trông chừng thằng nhóc đó cho cẩn thận. Nếu có kẻ khác cũng dòm ngó nó thì cứ xử đẹp hết đi."
Giọng Ẩn Bức lạnh như băng, chậu hoa trước mặt hắn vừa dứt lời đã héo rũ trong tích tắc.
Hạ Thiên lúc này vẫn chưa hề hay biết Giang Hải sắp đón một cơn phong ba bão táp.
Hắn vừa mới tạm cắt đuôi được "cái đuôi nhỏ" Ớt Hiểm.
Tuy cô nàng không còn ôm chặt lấy hắn nữa, nhưng cứ như hình với bóng đi ngay sau lưng.
Cũng may là cô nàng đã đuổi hai đứa đàn em "shota" về trước rồi.
"Sư phụ, bao giờ người mới dạy võ cho con đây?"
Ớt Hiểm cứ tung tăng nhảy nhót quanh người Hạ Thiên.
"Đã bảo tôi không phải sư phụ cô rồi. Với lại tôi chỉ biết đúng hai chiêu đó thôi, để dành sau này truyền lại cho vợ con tôi chứ bộ."
Hạ Thiên ngán ngẩm, chỉ muốn tống khứ cô nàng đi cho rảnh nợ.
"Thế thì sư phụ 'thu nhận' con luôn đi!"
Ớt Hiểm bày ra vẻ mặt đáng thương tội nghiệp.
"Tôi có phải Pháp Hải đâu mà thu với chả phục cô."
Hạ Thiên đang tính đi mua cái điện thoại mới rồi làm lại cái sim.
Dù danh bạ chẳng có mấy người, nhưng dì và chị họ mà không gọi được cho hắn thì phiền lắm.
"Sư phụ, ý con là người lấy con luôn đi là xong chứ gì! Đến lúc đó người truyền võ công cho con là quá hợp lý còn gì nữa."
Đầu óc Ớt Hiểm bây giờ chỉ toàn là tuyệt thế võ công với ước mơ trở thành nữ hiệp thôi.
Hạ Thiên liếc xéo Ớt Hiểm một cái rồi bĩu môi:
"Nhìn cô kìa, dáng thì không có, mặt mũi cũng chẳng xong, tôi thèm vào mà lấy cô."
Ớt Hiểm cúi xuống nhìn "bức tường" của mình, rồi lại nhìn quanh một lượt.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận