"Hạ Thiên, nghe nói mày còn chưa được chạm vào một sợi tóc của Văn Nhã nhỉ? Tiếc thật đấy, cái vị ngọt ngào đó... đúng là tuyệt phẩm."
Từ Thiếu Thông nhìn Hạ Thiên với vẻ mỉa mai.
"Cô ta chẳng còn liên quan gì đến tôi nữa, các người thích làm gì thì làm, không cần phải kể công với tôi."
Hạ Thiên mỉm cười nhạt.
Anh đã thông suốt rồi, cái gã Hạ Thiên lụy tình trước đây đã chết trong vụ tai nạn kia rồi. Hiện tại, anh chẳng rảnh hơi đâu mà bận tâm đến loại phụ nữ như Văn Nhã.
"Dù mày vốn chẳng có cửa tranh giành với tao, và mày cũng đã thua trắng mắt rồi, nhưng tao ghét nhất là đứa nào dám tơ tưởng đến đồ chơi của tao."
Từ Thiếu Thông nhếch mép, bốn gã phía sau lập tức lao về phía Hạ Thiên.
Lúc này dù đang trong giờ kiểm tra nhưng xung quanh vẫn có không ít học sinh hóng hớt.
Đám đông đứng dạt ra xa, ai mà chẳng biết Từ Thiếu Thông là nhân vật máu mặt ở cái trường này, không ai dám đắc tội.
Bốn gã kia bình thường cũng là "ông tướng" ở các lớp, đàn em không thiếu, nhưng trước mặt Từ Thiếu Thông thì đứa nào cũng ngoan như cún.
Đơn giản vì nhà họ Từ cực kỳ có thế lực.
Hạ Thiên không muốn gây sự, nhưng cũng chẳng sợ việc.
Thể chất trước đây tuy yếu nhưng anh chưa bao giờ biết lùi bước.
Bọn chúng bắt nạt anh, dù đánh không lại anh cũng sẽ liều mạng phản kháng.
Còn bây giờ, cơ thể đã thay đổi hoàn toàn, lại thêm năng lực của đôi mắt thấu thị, mấy thằng tép riu này trong mắt anh chẳng là cái đinh gì.
Gã béo dẫn đầu vung một cú đấm ngàn cân về phía Hạ Thiên.
Ngay khoảnh khắc đó, Hạ Thiên nhớ lại chiêu thức mà Phạm lão đã dùng ở công viên sáng nay.
Anh đưa tay ra kéo nhẹ một cái, chân trái đá thẳng vào bắp chân đối phương.
Gã béo mất đà, cả người bay vèo ra ngoài.
Phải bay xa đến năm mét gã mới dừng lại được, ngã sấp mặt xuống nền xi măng.
Với cân nặng của gã, cú ngã này chắc chắn là "thốn tận rốn".
"Thằng chó! Mày dám đánh anh em tao!"
Ba gã còn lại cũng thuộc hạng máu mặt, không hề bị dọa sợ mà đồng loạt tung chân đá về phía Hạ Thiên.
Thấy ba cái chân cùng ập đến, Hạ Thiên không lùi mà tiến, chân phải quét một đường cực hiểm vào hạ bàn, đồng thời tung nắm đấm nện thẳng vào ngực cả ba đứa.
Mọi chuyện diễn ra nhanh đến mức không ai kịp nhìn rõ.
Ba người Ớt Hiểm đứng xem cũng đờ người ra.
"Hỏa tỷ, em không nhìn nhầm đấy chứ? Thằng mọt sách đó đánh nhau giỏi thế sao?"
"Bọn thằng Béo nổi tiếng ra tay ác độc mà bị hắn xử đẹp trong một nốt nhạc kìa."
"Hắn không lẽ là cao thủ ẩn mình trong truyền thuyết đấy chứ? Ước mơ của em là làm nữ hiệp, nếu học được chiêu này thì bá cháy luôn."
Ớt Hiểm bắt đầu mộng mơ về thời đại võ hiệp của mình: "Mấy đứa theo chị!"
"Đẹp trai quá! Đến người của Từ Thiếu Thông mà cũng dám đánh, hắn là ai thế?"
"Hình như tôi thấy qua rồi, là học sinh giỏi nổi tiếng của trường mình đấy."
"Đùa à? Học sinh giỏi mà đánh nhau như phim thế này á?"
Đám đông xung quanh xì xào bàn tán.
Từ Thiếu Thông là nhân vật phong vân của trường, bốn gã kia còn được gọi là "Tứ Đại Kim Cang", là đại ca của các lớp.
Vậy mà hôm nay cả bốn đều đo ván dưới tay một người.
"Mày... mày định làm gì?"
Từ Thiếu Thông bắt đầu hoảng loạn.
Gã chưa bao giờ gặp tình cảnh này, Tứ Đại Kim Cang bình thường ra tay tàn nhẫn thế mà lại bị Hạ Thiên hạ gục chỉ trong vài chiêu.
Gã đã điều tra kỹ rồi, Hạ Thiên chỉ là một thằng học sinh nghèo rớt mồng tơi, không chỗ dựa, tại sao lại có thể đánh đấm kinh dị như vậy?
"Làm gì?" Hạ Thiên mỉm cười, thản nhiên lướt ngang qua người Từ Thiếu Thông:
"Về nhà cẩn thận kẻo bị tào tháo đuổi đấy."
"Tào tháo đuổi? Hạ Thiên, mày định chơi trò gì? Tao cảnh cáo mày, tao là người mày không đắc tội nổi đâu. Đừng để tao thấy mặt mày lần nữa, nếu không tao sẽ không tha cho mày đâu!"
Từ Thiếu Thông sực nhớ đến gia thế của mình, cơn hoảng loạn ban nãy chỉ là do bị chiêu thức của Hạ Thiên dọa sợ thôi.
Giờ gã chẳng còn sợ anh nữa.
Ở cái trường này, ngoại trừ Ớt Hiểm ra thì không ai dám động vào gã.
"Đồ ngốc!"
Hạ Thiên chẳng buồn quay đầu, tiếp tục bước đi.
"Hạ Thiên, đứng lại cho tôi!"
Ớt Hiểm vội vàng chạy tới, nhưng Hạ Thiên vẫn không dừng bước.
"Có nghe thấy không hả? Đứng lại!"
Ớt Hiểm lao tới ôm chặt lấy Hạ Thiên từ phía sau.
"Đến đồ lót cũng không mặc à..."
Đôi mắt thấu thị của Hạ Thiên vô tình xuyên qua lớp áo của Ớt Hiểm, phát hiện bên trong áo khoác của cô nàng chỉ có đúng một cái áo hai dây mỏng manh.
"A... Đồ lưu manh!!"
Ớt Hiểm hét toáng lên.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận