"Tre già măng mọc mà, phẩm hạnh của cậu cũng rất tốt, biết kính lão đắc thọ. Lão già này tự biết khả năng của mình đến đâu. Chàng trai, khi nào có dịp thì ghé qua Lục Lâm sơn trang chơi, cứ bảo là đến tìm Phạm lão là được."
Phạm lão mỉm cười gật đầu đầy vẻ tâm đắc.
"Đa tạ tiền bối, cháu có việc nên phải đi trước đây ạ."
Hạ Thiên rời công viên, ghé vào quán gần đó ăn sáng rồi mua thêm hai suất cho bà chị và cô bạn.
Về đến nhà thì đúng như cậu dự đoán, hai "nàng thơ" vẫn chưa thèm dậy.
Cậu để đồ ăn lên bàn phòng khách, thay quần áo rồi phi thẳng đến trường.
Trường của Hạ Thiên là THPT Giang Hải, ngôi trường xịn nhất thành phố.
Hạ Thiên vào được đây hoàn toàn là dựa vào thực lực, thành tích học tập của cậu lúc nào cũng nằm trong top 10 của khối.
Sắp đến kỳ thi đại học rồi, vậy mà cậu lại nghỉ mất nửa tháng, nên việc đầu tiên là phải đến trình diện giáo viên chủ nhiệm.
Hạ Thiên vốn là "con ngoan trò giỏi", sau khi trình bày sơ qua sự việc, thầy chủ nhiệm cũng không làm khó dễ gì, bảo cậu cứ về lớp mà học tiếp.
Chỉ còn 12 ngày nữa là thi đại học, dạo này giáo viên cũng chẳng quản lý học sinh gắt gao như trước, chủ yếu là để học sinh tự ôn hoặc làm đề thi thử.
Vừa bước vào lớp, Hạ Thiên đã thấy một cô gái.
Đó là lớp trưởng, cũng chính là người yêu cũ của cậu – Văn Nhã.
Cho đến tận bây giờ Hạ Thiên vẫn không hiểu nổi tại sao Văn Nhã lại chọn ở bên gã thiếu gia nhà giàu hống hách như Từ Thiếu Thông.
Nhưng thôi, chuyện cũ đã qua, hai người cũng đã đường ai nấy đi.
Văn Nhã cũng chú ý thấy Hạ Thiên. Từ lúc chia tay, Hạ Thiên biến mất biệt tăm khiến cô ta cứ ngỡ cậu xảy ra chuyện gì, lòng cũng có chút cắn rứt.
Giờ thấy cậu bình an vô sự, cô ta cũng thở phào nhẹ nhõm.
Văn Nhã vốn sinh ra trong gia đình nghèo khó.
Lúc mới yêu Hạ Thiên, cô ta từng nghĩ chỉ cần cả hai cùng cố gắng thì tương lai chắc chắn sẽ tốt đẹp.
Nhưng từ khi gặp Từ Thiếu Thông, cô ta mới nhận thức rõ sức mạnh của đồng tiền.
Sự nỗ lực cả đời của hai người bọn họ e rằng chẳng bằng một năm ăn chơi của gã thiếu gia kia.
Cô ta chưa bao giờ được tận hưởng cuộc sống vinh hoa phú quý như bây giờ.
Học giỏi để làm gì?
Tìm công việc tốt để làm gì?
Cố gắng phát triển để làm gì?
Tất cả đều vô nghĩa.
Từ Thiếu Thông chỉ cần búng tay một cái là sắp xếp cho cô ta một công việc kiếm vài chục triệu mỗi tháng dễ như chơi.
Hơn nữa, chỉ cần gả được vào nhà họ Từ, cô ta sẽ có cuộc sống nhung lụa cả đời, bố mẹ không phải vất vả, đến cả thằng em trai cũng sẽ có tiền mà lấy vợ.
Vì những thứ đó, cô ta chọn cách rời bỏ Hạ Thiên.
Dù Hạ Thiên đối xử với cô ta rất tốt, dù Hạ Thiên đủ nỗ lực, nhưng Hạ Thiên không thể cho cô ta những thứ mà cô ta khao khát.
Hạ Thiên không thèm nghĩ về Văn Nhã nữa, cậu hiểu rõ hai người đã thuộc về hai thế giới khác nhau.
"Văn Nhã, xem anh mang gì cho em này? Bữa sáng kiểu Pháp đấy."
Một gã bước vào lớp, không ai khác chính là Từ Thiếu Thông.
Hắn đặt bữa sáng thịnh soạn lên bàn, và ngay lúc đó, hắn cũng nhìn thấy sự hiện diện của Hạ Thiên.
Hắn đương nhiên biết Hạ Thiên là bồ cũ của Văn Nhã:
"Ô kìa, chẳng phải Hạ Thiên đây sao? Tôi cứ tưởng cậu vì tình mà quẫn trí đi tự tử rồi chứ."
"Thiếu Thông, đừng nói nữa."
Văn Nhã nói khẽ.
"Hừ, đến cả bạn gái mình còn không giữ nổi, học giỏi thì có tích sự gì." Từ Thiếu Thông khinh khỉnh liếc nhìn Hạ Thiên một cái đầy vẻ coi thường.
"Được rồi Thiếu Thông, chúng ta ăn thôi, đừng nói chuyện đó nữa."
Văn Nhã dù đã chia tay nhưng cũng không muốn Hạ Thiên vì mình mà đắc tội với Từ Thiếu Thông.
"Uầy uầy, Từ Thiếu Thông, gã như anh mà cũng dám đến lớp của bà đây làm loạn à? Đúng là chán sống rồi mà."
Một cô nàng "tiểu thái muội" đứng ngay cửa lớp, cách ăn mặc trông cực kỳ quái chiêu, mang đậm phong cách dân anh chị.
Cô nàng này tên là Ớt Hiểm.
Hạ Thiên cũng chịu, chẳng biết trong họ hàng nhà người ta có ai họ "Ớt" hay không nữa.
Bình thường cậu chẳng bao giờ dám động vào cô nàng này, mà nói thẳng ra là cả cái trường này chẳng ai dám đắc tội với cô ta.
Nghe đâu gia thế nhà cô ta rất phức tạp, hình như có số má trong giới xã hội đen.
Trước đây có mấy kẻ không có mắt dám trêu chọc cô ta, kết quả là đều "bốc hơi" khỏi trường không để lại dấu vết.
"Ớt Hiểm, nước sông không phạm nước giếng, tôi khuyên cô tốt nhất đừng có xen vào việc người khác."
Từ Thiếu Thông làm sao có thể để mất mặt trước Văn Nhã được. Dù bình thường hắn cũng ngại va chạm với cô nàng này, nhưng lúc này thì không thể tỏ ra yếu thế.
"Bà đây thích xen vào đấy, anh làm gì được tôi nào?"
Phía sau Ớt Hiểm xuất hiện thêm hai cô nàng cá tính khác, cả ba hùng hổ tiến thẳng về phía Hạ Thiên.
Lúc này, khí thế trên người Ớt Hiểm cực kỳ áp đảo, hệt như một "đại tỷ" thực thụ trong truyền thuyết vậy.
"Này, cô giẫm vào chân tôi rồi đấy."
Hạ Thiên bất ngờ nhìn thẳng vào Ớt Hiểm rồi lên tiếng.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận