"Từ Đức Xuyên, chuyện này không liên quan đến lão, tốt nhất đừng có xía vào, nếu không đừng trách A Tam tôi không nể mặt."
A Tam bước tới nhìn chằm chằm Từ Đức Xuyên.
Gã tuy không sợ lão, nhưng nếu lão can thiệp thì mọi chuyện sẽ trở nên phiền hà hơn.
"A Tam, đừng tưởng có Từ Khánh Hoa chống lưng mà mày dám láo xược với tao. Tao là chú ruột của nó đấy!"
Từ Đức Xuyên bước lên quát.
Lão thừa hiểu Hạ Thiên không phải người thường, sau lưng chắc chắn có đại nhân vật chống lưng.
Lúc này Hạ Thiên gặp nạn, nếu lão đứng ra thì cái quan hệ này sẽ càng thêm vững chắc.
A Tam dù mạnh, nhưng chắc chắn không thể so được với "sư phụ" của Hạ Thiên.
Hai tên đồ đen phía sau A Tam định tiến tới bắt Hạ Thiên, nhưng vệ sĩ của Từ Đức Xuyên đã kịp chặn lại.
Đại chiến sắp nổ ra, A Tam lúc này mới lững thững bước lên:
"Hai đứa tụi bây đứng xem là được rồi, để tụi bây ra tay thì mất thời gian lắm."
"Bốn đứa lên đi, đừng có khinh thường nó, nó không phải hạng xoàng đâu."
Từ Đức Xuyên nhíu chặt mày. Người khác không rõ chứ lão thì quá rành gã A Tam này.
Từ Khánh Hoa có thể ngồi vững cái ghế gia chủ cũng là nhờ một tay A Tam dọn dẹp sạch sẽ kẻ thù và chướng ngại vật.
Bốn gã vệ sĩ của Từ Đức Xuyên đều là hàng chuyên nghiệp, trải qua huấn luyện đặc biệt, mỗi tên có thể chấp hai ba thanh niên một lúc.
Vậy mà khi A Tam vừa động, cái chân trái của gã như bóng ma quét tới, tốc độ nhanh đến mức đáng sợ, đá thẳng vào cằm một tên vệ sĩ.
Chưa dừng lại ở đó, gã mượn lực từ cơ thể tên đó để xoay người, chân kia vung một cú đá vòng cung cực mạnh, đá bay tiếp tên thứ hai.
"Cái đệt..."
Chứng kiến cú đá bá đạo đó, Hạ Thiên hơi sững sờ.
Sức mạnh và tốc độ này, mấy lão sư Taekwondo trên tivi đúng là xách dép cũng không xong.
"Xem ra tôi vẫn đánh giá thấp gã A Tam này rồi. Huynh đệ Hạ Thiên,tôi e là không cứu nổi cậu rồi, hay là cậu gọi sư phụ cậu ra mặt đi. Kẻ bị Từ Khánh Hoa nhắm vào thường chẳng có kết cục tốt đâu."
Từ Đức Xuyên cố tình nói vậy để khích Hạ Thiên gọi sư phụ ra, để lão có cơ hội làm quen.
"Lão già này lại tính toán mình đây mà."
Hạ Thiên thầm chửi trong lòng.
Anh luôn đề phòng lão già này, hạng người này giống như thanh kiếm hai lưỡi, dùng khéo thì giết địch, dùng không khéo thì tự đứt tay.
Từ Đức Xuyên chịu đứng ra bênh vực anh chẳng qua là vì đoán anh có một ông sư phụ cực "khủng".
Nếu đã vậy, Hạ Thiên cũng chẳng buồn bóc phốt làm gì: "Sư phụ tôi bận lắm, chút chuyện cỏn con này ông ấy chẳng thèm ra mặt đâu."
Lúc này, đôi chân của A Tam di chuyển cực kỳ linh hoạt.
Chỉ trong vòng vài giây ngắn ngủi, bốn gã vệ sĩ đã bị đá nằm đo sân.
Nhưng đám này cũng không phải phế vật, bọn chúng nén đau bò dậy định chiến tiếp.
"Hừ, cũng có chút cốt khí đấy."
A Tam chẳng nể nang gì, đôi chân lại vung lên như lốc xoáy, đá văng hai tên ra xa, sau đó dậm mạnh chân phải xuống đất, cả người nhào lộn trên không, gót chân nện thẳng vào đầu tên thứ ba.
Vừa đáp đất, gã khẽ nhún chân phải một cái, vọt thẳng lên vai tên cuối cùng.
Lại một cú lộn nhào, gã vệ sĩ kia bị quăng bay như một bao tải.
"Đi thôi."
A Tam lạnh lùng nhìn Hạ Thiên.
Nhiệm vụ của gã là đưa anh về chứ không phải đánh người, còn Từ Đức Xuyên gã chẳng thèm để vào mắt.
Trong mắt gã, Từ Đức Xuyên còn đứng được ở đây là vì Từ Khánh Hoa nể tình trưởng bối chưa muốn động tới, nếu không lão đã sớm đi "đoàn tụ" với mấy người anh em khác của Từ Khánh Hoa rồi.
"Mày định để tao tới mời mày à?"
A Tam nhíu mày, hai gã đồ đen phía sau lập tức áp sát Hạ Thiên, định tóm lấy vai anh.
Ngay khi đôi tay bọn chúng vừa định chạm vào người, Hạ Thiên hơi lùi lại một bước, sau đó đôi tay anh như có mắt, chộp lấy vai hai gã rồi ấn mạnh một cái.
Hai tên to con lập tức đổ rạp xuống đất như hai con chó chết.
Tuy động tác của anh trông có vẻ nhẹ nhàng, nhưng tất cả những người đứng đó đều nhìn thấy rõ mồn một.
A Tam cũng sững sờ, ánh mắt kinh ngạc nhìn chằm chằm vào Hạ Thiên.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận