Phố đồ cổ nằm ngay rìa thành phố Giang Hải.
Tuy cách xa trung tâm nhưng độ nhộn nhịp thì chẳng kém cạnh là bao.
Dọc hai bên đường là những cửa tiệm đồ cổ, trân bảo san sát, nhưng "linh hồn" của khu này lại nằm ở vô số sạp hàng rong bày la liệt phía ngoài.
Dân chơi đồ cổ khoái nhất là la cà mấy sạp này.
Còn mấy lão chủ tiệm thì cứ giữ phương châm "cả năm không mở bát, mở bát ăn cả năm", thỉnh thoảng cũng vác vài món ra cửa bày sạp cho xôm trò.
Đồ ở đây thì đúng là thượng thượng chí hạ, cái quái gì cũng có, nhưng tám chín phần mười là đồ dỏm, hàng thật thì hiếm như lá mùa thu.
Dân buôn bán ở đây đủ mọi hạng người, bát nháo vô cùng.
Nghe đâu chính quyền cũng chẳng buồn ngó ngàng tới, nhưng tuyệt nhiên không ai dám quậy phá.
Đơn giản vì nơi này có một "đại ca" chống lưng tên là Tiết lão.
Chỉ cần lão còn ngồi đó, đố đứa nào dám ho he.
Từng có mấy gã định mượn chỗ này để tuồn hàng cấm hay buôn "mai thúy", kết quả là cả lũ đều bốc hơi không sủi tăm.
Tiết lão từng phán một câu xanh rờn: "Chỗ này là nơi sạch sẽ."
Mua hớ phải đồ giả ở đây là chuyện cơm bữa, nhưng nếu định làm trò phạm pháp thì Tiết lão tuyệt đối không nương tay.
Cũng nhờ có lão trấn giữ mà chỗ này được hưởng đặc quyền "miễn thuế", lại chẳng lo bị móc túi.
Đám trộm đạo có cho kẹo cũng chẳng dám bén mảng đến địa bàn của lão Tiết.
Chiếc taxi thả Hạ Thiên ở đầu phố rồi bác tài thở dài một tiếng mới rời đi.
Trong mắt ông, Hạ Thiên lại là một thanh niên mơ mộng hão huyền, định đến đây đổi đời.
Ông thấy tiếc cho cậu nhóc, vì ông biết rõ số người tán gia bại sản ở cái khu này nhiều không đếm xuể.
Nơi này chẳng khác gì một sòng bạc khổng lồ, điểm khác biệt duy nhất là: nếu cậu có "mắt nhìn", cậu sẽ không bị lừa.
Hạ Thiên vừa đặt chân vào phố đồ cổ đã thấy một biển người mênh mông.
Tiếng rao hò từ các sạp hàng vang lên liên hồi: "Gốm sứ nhà Thanh đây!", "Bồ Đề Tử hàng chuẩn!", "Bình hoa đời Minh, cổ kiếm nhà Tần... mại dô!"
Nghe tiếng rao, Hạ Thiên nhếch môi cười nhạt.
Nếu đống đó là hàng thật thì chúng nó đã nằm chễm chệ trong tiệm lớn với giá trên trời rồi, hơi đâu mà vác ra đây nắng nôi thế này.
Thậm chí, mấy món hàng nhái cao cấp cũng chẳng có giá bèo đâu.
"Đúng là một nơi thú vị."
Hạ Thiên lẩm bẩm, âm thầm kích hoạt Thấu thị.
Ngay lập tức, những luồng sáng màu thanh sắc (xanh nhạt) bắt đầu lóe lên từ trong đám đông.
Đúng như anh đoán, những món đồ cổ thật sự, sau bao năm hấp thụ linh khí của trời đất, sẽ phát ra loại hào quang đặc trưng này.
"Mau nhìn kìa! Đại sư giám bảo Từ Đức Xuyên tới rồi!"
Một tiếng hô vang lên làm mọi người quay ngoắt lại nhìn về phía Hạ Thiên.
Anh hơi khựng lại một chút nhưng nhanh chóng nhận ra, bọn họ không nhìn mình, mà nhìn lão già đi ngay phía sau.
Lão già mặc bộ đồ Đường, phong thái đúng kiểu "bậc thầy" thập niên 60-70, đặc biệt là chòm râu dê dưới cằm trông khá đắc ý.
Theo sau lão là bốn gã vệ sĩ to cao, nhìn qua là biết dân nhà nghề.
Lão bước đi rất vững chãi, đám đông hai bên tự động dạt ra nhường đường, ánh mắt ai nấy đều lộ vẻ ngưỡng mộ. C
hỉ có mỗi Hạ Thiên là vẫn thản nhiên đứng đó.
"Này nhóc, mau tránh đường cho Từ lão đi!"
Một gã bên cạnh quát lớn.
Hạ Thiên chẳng buồn liếc mắt, cứ thế lững thững bước tiếp.
Lão già là ai thì liên quan quái gì đến anh?
Anh đến đây để mua đồ chứ có phải đi xem diễu hành đâu.
Thế là giữa con đường rộng thênh thang vốn được dành riêng cho "đại sư", Hạ Thiên bỗng nhiên trở nên cực kỳ nổi bật, cứ như thể Từ lão là kẻ đi theo hầu anh vậy.
Từ lão đi phía sau cũng hơi ngẩn người, bước chân chậm lại.
Đây là lần đầu tiên lão gặp cái cảnh có kẻ dám hiên ngang đi chắn trước mặt mình như thế.
"Này thằng nhóc kia, mù à? Không thấy đây là đường của Từ lão sao?"
Một gã vệ sĩ của lão không nhịn được nữa, hùng hổ tiến lên chặn đường Hạ Thiên.
Đám đông xung quanh bắt đầu xì xào:
"Thằng nhóc này đúng là không biết trời cao đất dày, dám đi trước mặt Từ lão."
"Đúng là đồ vô giáo dục, Từ lão là người dẫn chúng ta đi phát tài mà nó dám thế à?"
"Chắc là 'nghé mới đẻ không sợ cọp' đây mà, người đức cao trọng vọng như Từ lão, ai cũng tự nguyện nhường đường, thế mà nó dám hưởng sái."
Mọi ánh mắt khinh bỉ đổ dồn về phía Hạ Thiên.
Ở phố đồ cổ này, Từ Đức Xuyên là nhân vật tầm cỡ, lão am hiểu đồ cổ các đời, lại hay giám định miễn phí cho mọi người.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận