Hạ Thiên nằm trên giường bệnh, cảm giác như mình đang lạc vào một giấc mộng xuân cực phẩm.
Trước mắt cậu là một cô y tá xinh xắn.
Xuyên qua lớp áo blouse trắng tinh khôi kia, cậu có thể nhìn rõ mồn một chiếc áo phông xanh lam, nội y đen huyền bí ẩn hiện bên trong, cùng đôi chân dài miên man trong lớp tất chân trắng muốt.
Với một thằng con trai đang tuổi bẻ gãy sừng trâu như Hạ Thiên, đây rõ ràng là một giấc mơ không thể nào "phê" hơn.
"Ơ? Cậu tỉnh rồi à?"
Cô y tá kiểm tra xong các chỉ số trên máy móc thì quay đầu lại, vừa vặn bắt gặp ánh mắt của Hạ Thiên.
Cô bỗng thấy rợn người, cứ như thể đôi mắt kia có thể lột sạch mọi thứ trên người mình ra để soi mói vậy.
Hạ Thiên vẫn còn đang đắm chìm trong "mộng đẹp" nên chẳng buồn đáp lời, cứ thế mà thản nhiên thưởng thức cảnh đẹp trước mắt.
Bị nhìn đến mức sở gai ốc, cô y tá không chịu nổi nữa, vội vàng đẩy cửa chạy khỏi phòng bệnh, vừa chạy vừa gọi với:
"Bác sĩ Lý, bác sĩ Lý! Bệnh nhân phòng chăm sóc đặc biệt tỉnh rồi!"
"Ơ, sao lại đi rồi? Đừng đi mà!"
Hạ Thiên bật dậy định gọi lại, nhưng ngay lập tức, một cơn đau buốt thấu tận tâm can truyền đến khắp cơ thể.
Cái quái gì thế này?
Hạ Thiên cúi đầu nhìn xuống, khắp người cậu quấn đầy băng gạc, vài chỗ còn hằn lên vết khâu chằng chịt, tay thì vẫn đang cắm kim truyền dịch.
"Đau vãi... không phải mơ sao? Thế thì chuyện vừa rồi là thế nào? Sao mình lại nhìn thấu được bên trong áo cô y tá kia mặc gì?"
Đang lúc hoang mang, cửa phòng bật mở, một nam một nữ bước vào.
Cả hai đều mặc áo cộc tay đứng trước mặt cậu.
Ủa, bác sĩ mà không mặc áo blouse trắng à?
Hạ Thiên không tin vào mắt mình, cậu dụi mắt thật mạnh rồi nhìn lại lần nữa.
Lúc này, cả hai đã khoác trên mình chiếc áo blouse trắng chỉnh tề.
"Lẽ nào là ảo giác?"
Hạ Thiên định thử lại lần nữa xem mình có đang mơ không.
Vừa dứt lời, cảnh tượng lúc nãy lại hiện ra, hai người kia lại "nửa kín nửa hở" đứng sờ sờ trước mặt cậu.
"Hàng thật giá thật luôn!"
Trong lòng Hạ Thiên vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ, nhưng ngay sau đó, một cơn choáng váng ập đến làm đại não cậu quay cuồng, suýt chút nữa thì ngã ngửa ra sau.
"Ai cho cậu ngồi dậy hả? Vết thương còn chưa cắt chỉ đâu, cấm có lộn xộn!"
Bác sĩ Lý nhíu mày nhìn Hạ Thiên đầy khó chịu.
Ông là bác sĩ kỳ cựu ở đây, mà tay bệnh nhân này lại thuộc diện "chăm sóc đặc biệt" theo chỉ thị của lãnh đạo, không thể lơ là được.
Lúc này Hạ Thiên mới nhớ ra tại sao mình lại nằm đây.
Cậu vốn là học sinh sắp thi đại học, đen đủi thế nào lại bị bạn gái đá.
Tâm trạng đang rối như tơ vò, cậu lang thang ra phố thì thấy một bé gái mải chơi chạy lao ra giữa đường, đúng lúc một chiếc xe tải lao tới.
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, cậu lao ra đẩy đứa bé đi, còn bản thân thì bị xe quẹt bay, vết thương khắp người là do va vào dải phân cách mà ra.
Nhưng sao tự nhiên mình lại có cái năng lực này?
Cậu chắc chắn mình không nhìn lầm, cái tuổi trẻ hừng hực này làm sao quên được mấy cảnh nóng bỏng vừa thấy.
Cứ như là cậu có khả năng thấu thị vậy, nhìn xuyên thấu cả áo ngoài.
Có điều năng lực này không dùng liên tục được, cơn chóng mặt vừa rồi chắc chắn là tác dụng phụ của việc nhìn xuyên thấu.
"Này cậu bạn?"
Bác sĩ Lý gọi liên tục mấy tiếng nhưng Hạ Thiên vẫn ngẩn ngơ không phản ứng, khiến sắc mặt ông trở nên nghiêm trọng.
Phải nói là mạng Hạ Thiên lớn, nếu không phải do may mắn né được chỗ hiểm thì cậu đã xanh cỏ từ lâu rồi.
Giờ vết thương xử lý xong rồi mà người lại hóa ngốc thì biết ăn nói sao với cấp trên đây?
Bệnh viện đã dặn là phải chữa trị bằng mọi giá mà.
"Vẫn chưa liên lạc được với người nhà cậu ta à?"
Bác sĩ Lý cau mày hỏi y tá.
Dù tiền nong đã có người lo liệu hết, nhưng ông vẫn muốn hỏi xem bệnh sử của cậu ra sao, sao vừa tỉnh lại đã ngơ ngơ như bò đội nón thế này.
"Điện thoại cậu ấy nát bét rồi, sim cũng chẳng thấy đâu. Hỏi quanh mấy cửa hàng gần đó cũng không ai quen cậu ta cả."
Cô y tá lắc đầu.
"Cô xử lý lại vết thương cho cậu ta đi, tôi đi gọi điện cho viện trưởng Tăng."
Bác sĩ Lý bước ra ngoài.
Ông phải báo cáo tình hình ngay, người mà Hạ Thiên cứu không phải hạng xoàng, đó là con gái của Tăng Nhu – nữ cường nhân khét tiếng nhất thành phố Giang Hải này.
Cô y tá nhẹ nhàng đỡ Hạ Thiên nằm xuống, cẩn thận quấn lại lớp băng vừa bị cậu làm xô lệch.
Vết thương mới khâu, động mạnh là toang ngay.
Hạ Thiên vẫn đờ người ra đó không nói nửa lời, nhưng đôi mắt thì cứ "dán chặt" vào người cô y tá.
Mọi thứ trước mắt cậu bắt đầu biến đổi.
Chỉ cần cậu muốn, cậu có thể nhìn xuyên thấu lớp nội y, thân hình nuột nà của cô gái cứ thế hiện ra mồn một.
Xong việc, cô y tá vội vàng rời khỏi phòng vì phát sợ trước ánh mắt của Hạ Thiên.
Còn cậu thì phải mất một lúc lâu mới định thần lại được.
Giờ thì chắc chắn 100% rồi, mình đã sở hữu siêu năng lực: Thấu thị!
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận