Tần Uyên giả vờ như vừa mới tỉnh ngủ, đưa tay dụi mắt, ngơ ngác nhìn Liễu Tiểu Ngưng:
“Cô nương, nhặt hộ tôi điếu thuốc cạnh hòn đá kia xem nào.”
“Anh không có tay chắc?”
Cửa miệng thì cằn nhằn, nhưng Liễu Tiểu Ngưng vẫn tiện tay nhặt lên rồi đưa sang.
Tần Uyên nhếch môi cười khẩy, dựa lưng vào tảng đá phía sau, thong thả châm thuốc rít một hơi dài đầy thỏa mãn.
“Đã cái nết!”
Ném phần đồ ăn vặt còn lại cho Liễu Tiểu Ngưng, sau khi hai người ăn lót dạ qua loa, Tần Uyên bắt đầu phân công công việc trong ngày:
“Này cô nương, buổi sáng nay em gom hết mấy tấm ván gỗ ở sát mép biển về đây. Để anh tìm cách hái mấy quả dừa xuống.”
Giao việc xong xuôi, Tần Uyên lôi ba chiếc vali dạt vào bờ hôm qua ra kiểm tra.
Tổng cộng có ba chiếc: một xanh, một đen và một cái màu hồng.
Tần Uyên xách chiếc vali màu đen lên trước. Thấy nặng trịch, hắn để ý ổ khóa vẫn giữ nguyên dãy số ba số không (000) mặc định.
Mở khóa ra, bên trong đựng hai bộ âu phục, ba chai nước suối cùng mấy món đồ lót và tất vớ lặt vặt. Tần Uyên không hề thất vọng, dù sao khui vali dạt bờ chẳng khác nào mở “hộp mù”, làm sao đoán trước bên trong chứa thứ gì.
Lúc tiện tay sập nắp lại, hắn chợt nhận ra phần đáy vali có chỗ cộm lên bất thường nên lật tấm lót lên kiểm tra. Không ngờ bên dưới lại giấu một hộp bao cao su hiệu Durex. Hắn vội vàng úp sấp nắp vali giấu đi, len lén liếc nhìn Liễu Tiểu Ngưng. Thấy cô nàng đã đi ra xa từ lúc nào, hắn mới thở phào một hơi.
Tiếp đó, hắn mở chiếc vali màu xanh dương. Y hệt như cái trước, bên trong ngoài vài bộ quần áo, một chiếc máy ảnh, một bình giữ nhiệt kèm hộp trà và một đôi giày thể thao ra thì chẳng còn gì đặc sắc. Tần Uyên xỏ thử đôi giày vào chân, cảm thấy vừa vặn, bước đi cực kỳ thoải mái.
Đến chiếc vali màu hồng có cài mật khẩu, chút thử thách này làm sao làm khó được Tần Uyên. Hắn dứt khoát dùng lực cạy tung khóa. Bên trong nhét chật ních quần áo phụ nữ, mỹ phẩm, mặt nạ dưỡng da, gương soi cho đến lược chải đầu. Đúng là đồ của một kẻ điệu đà, lúc nào cũng sợ xấu.
Cuối cùng, Tần Uyên lục ra được một lọ xịt hơi cay chống sàm sỡ, ít băng vệ sinh và hai cuộn giấy vệ sinh. Phải công nhận tâm tư con gái đúng là tinh tế, chỉ tiếc chủ nhân cũ của nó đã hồng nhan bạc mệnh. Mấy thứ này với hắn chẳng có tích sự gì, nhưng giữ lại cho Liễu Tiểu Ngưng thì chắc chắn sẽ rất hữu dụng.
Lục lọi xong xuôi, Tần Uyên lấy một dải vải bện thành sợi dây thừng chắc chắn, học theo dáng thợ điện trèo cột để leo lên cây dừa. Thân dừa vừa cao vừa nhẵn nhụi, điểm bấu víu rất ít, nhưng cách này chí ít vẫn giúp hắn tiếp cận được buồng dừa phía trên.
Quả nhiên không phụ công sức. Dù động tác có phần hơi vụng về, nhưng nhờ nền tảng thể lực được tôi luyện qua bao năm trong quân ngũ, cuối cùng hắn cũng mò được lên tận ngọn. Dùng con dao găm tự chế hôm qua, hắn dứt khoát chém đứt phần cuống. Tổng cộng có tám quả dừa; vài quả chưa chín hẳn thì hắn tha cho, không tận diệt.
Dùng đúng phương pháp đó, Tần Uyên tiếp tục lết sang ngọn dừa bên cạnh. Qua hai lượt trèo leo, hắn gom về được mười bốn quả dừa. Số lượng không quá nhiều, nhưng thừa sức cấp nước cho hai người trong vòng hai ngày tới.
Đúng lúc này, Liễu Tiểu Ngưng đã kéo được ba tấm ván gỗ nặng nhọc lê bước về tới nơi. Ngẩng đầu nhìn thấy Tần Uyên đang vắt vẻo trên ngọn cây cao vút, cô hoảng hồn hét toáng lên vì sợ anh ngã xuống thì bỏ mạng:
“Tần Uyên, anh cẩn thận đấy, mau trèo xuống đi!”
Tần Uyên gật đầu ra hiệu:
“Em ôm đống dừa dưới gốc cây cất đi trước đi, anh xuống ngay đây.”
Liễu Tiểu Ngưng răm rắp làm theo.
Năm phút sau, Tần Uyên dùng mũi dao găm khoét thủng vỏ dừa rồi đưa sang cho cô:
“Nào, nước tinh khiết chuẩn thiên nhiên, không hóa chất đấy.”
Hắn cũng tự khui một quả cho mình, ngửa cổ tu ừng ực dòng nước mát lạnh. Đúng là vị ngon tuyệt đỉnh!
Liễu Tiểu Ngưng nhấp một ngụm nhỏ, nhìn đống quả tròn vo lăn lóc dưới đất rồi thắc mắc:
“Tần Uyên, sao anh trèo dừa giỏi thế?”
Tần Uyên lười đáp lời. Con nhóc này đúng là cái gì cũng mù tịt, leo trèo có tẹo việc mà cũng làm như thấy sinh vật lạ.
Đợi cả hai uống xong, Tần Uyên dùng dao bổ đôi lớp vỏ cứng thành hai nửa bán nguyệt, khoét sạch cùi dừa trắng ăn cho đỡ đói. Tiếp đó, hắn lật ngửa phần gáo dừa, dùng hòn cuội chêm dưới đáy để cố định miệng hướng lên trời rồi đặt ngay ngắn giữa khoảng đất trống.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận