Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Trùng sinh
  3. Chư Thiên Ký (Dịch)
  4. Chương 16: Kiếm quang vỡ vụn

Chư Thiên Ký (Dịch)

  • 2 lượt xem
  • 1312 chữ
  • 2026-04-24 22:50:38

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Nơi này tuy rằng Dực Xà Yêu quần tụ đông đúc, nhưng nhờ hai người đồng hành nên suốt dọc đường chẳng gặp phải mảy may nguy hiểm.

Ngay cả khi chạm trán những đàn Dực Xà Yêu siêu cấp với hàng trăm con tụ tập, chúng cũng chỉ "xì xì" phun ra lưỡi rắn đỏ thắm rồi lướt qua hai người, tuyệt không có ý định tấn công.

Chuyện này rốt cuộc là thế nào?

Tống Thiên Hành vừa đi vừa suy ngẫm, ánh mắt không kìm được mà liếc nhìn Lâm Phi.

Hắn đột nhiên cảm thấy bản thân ngày càng không nhìn thấu vị Lâm sư đệ này.

Nghĩ kỹ lại, dường như từ sau khi tỉnh lại ở Tàng Kiếm Các, Lâm Phi đã hoàn toàn lột xác.

Đầu tiên là dùng kiếm thuật quỷ quyệt phá giải Trảm Quỷ Thần của hắn, giờ đây lại dẫn hắn đi lại tự nhiên giữa Ưng Chủy Nhai đầy rẫy hiểm nguy.

Mỗi lần hội ngộ, Lâm Phi lại khiến hắn phải nhìn bằng ánh mắt khác xưa.

Trong khi Tống Thiên Hành còn mải mê suy tính thiệt hơn, hai người đã tiến sâu vào lòng Ưng Chủy Nhai.

Phía trước hiện ra một vách đá cao ngàn trượng, trên đó chi chít những tổ sào của Dực Xà Yêu, nhìn từ xa chẳng khác nào một tổ ong khổng lồ.

Đứng tại nơi này, cả Lâm Phi lẫn Tống Thiên Hành đều bất giác nín thở.

Bọn họ hiểu rõ, đây chính là tử địa nguy hiểm nhất Ưng Chủy Nhai.

Chỉ cần một chút sơ sẩy, hàng vạn con Dực Xà Yêu từ tổ ong kia lao ra thì dẫu là tu sĩ Kim Đan cũng sẽ bị xé thành muôn mảnh trong chớp mắt, huống chi là hạng Trúc Cơ như hai người.

"Tuyệt đối đừng rời khỏi ta quá sáu thước..."

Lâm Phi lãnh đạm nhắc nhở.

Thực tâm, Lâm Phi chẳng hề muốn bận lòng đến sự sống chết của Tống Thiên Hành.

Nhưng nơi này là Ưng Chủy Nhai, vạn yêu hội tụ.

Nếu Tống Thiên Hành táng mạng tại đây, huyết khí bốc lên sẽ kích thích vạn con yêu xà phát điên.

Đến lúc đó, chút Hoàng Tuyền Tử Khí trên người hắn e rằng cũng không thể che mắt được chúng.

Cũng may, Tống Thiên Hành dọc đường vẫn tỏ ra biết điều.

Hai người rón rén nép sát dưới chân vách đá, chậm rãi di dịch về phía trước.

Từng đàn Dực Xà Yêu thỉnh thoảng lại vỗ cánh bay qua, tiếng màng thịt rung động sát bên tai.

Có đôi khi, những chiếc lưỡi rắn đỏ lòm suýt chút nữa đã liếm trúng mặt Tống Thiên Hành, khiến vị chân truyền đệ tử của Vấn Kiếm Tông sợ đến mức mặt không còn giọt máu.

Tuy nhiên, hắn vẫn ghi nhớ lời Lâm Phi, cắn răng không phát ra một tiếng động nhỏ nào.

Cứ như thế, sau hai giờ đồng hồ căng thẳng, bọn họ rốt cuộc cũng vòng qua được vách đá tổ ong.

Phía trước tầm nhìn chợt bừng sáng, chỉ cần leo qua sườn dốc kia là có thể hoàn toàn thoát khỏi phạm vi Ưng Chủy Nhai.

"Cuối cùng cũng ra được..."

Tống Thiên Hành thở phào một hơi, sắc mặt trắng bệch dần khôi phục vài phần hồng nhuận.

Đang định mở miệng cảm thán vài câu thì Lâm Phi đi phía trước đột nhiên giơ tay ra hiệu:

"Đừng nói gì cả."

"Hử?"

"Có gì đó không đúng."

Lâm Phi nhíu mày, thần sắc không hề giãn ra.

Hắn cảm thấy dường như mình đã bỏ sót điều gì đó.

Rốt cuộc là bỏ sót cái gì?

Lâm Phi suy nghĩ hồi lâu vẫn không có lời giải.

Thôi bỏ đi, rời khỏi đây trước đã.

Đang định hối thúc Tống Thiên Hành rời đi, hắn chợt phát hiện Tống Thiên Hành đứng sau lưng mình từ lúc nào đã dừng bước.

"Ngươi làm gì vậy?"

Lâm Phi trong lòng thắt lại.

Thần thái của Tống Thiên Hành hiện tại vô cùng quỷ dị, hai mắt hắn nhìn chằm chằm về phía xa, ánh mắt đờ đẫn, cơ mặt không ngừng biến ảo: lúc thì mừng rỡ điên cuồng, lúc lại sợ hãi, và hơn hết là một sự tham lam không thể che giấu.

Lâm Phi nheo mắt nhìn theo hướng đó, bấy giờ mới kinh ngạc phát hiện dưới chân vách đá tổ ong vừa đi qua đang có một luồng lam quang lấp lánh.

Ánh sáng kia nhu hòa lại trong suốt như sóng nước dập dềnh.

Dẫu đứng cách xa mấy chục trượng, cả hai vẫn cảm nhận được linh khí nồng đậm tỏa ra từ đó.

"Huyền Âm Chi Tinh?"

Lâm Phi tâm niệm khẽ động.

Tương truyền nơi nào Huyền Băng Âm Sát nồng đậm sẽ sinh ra Huyền Âm Chi Tinh, vốn là linh vật chí âm chí hàn.

Nếu rơi vào tay cao thủ luyện khí, tối thiểu cũng có thể rèn ra một món pháp bảo.

Trước đây hắn từng thắc mắc tại sao trong Huyền Băng Động không thấy bóng dáng linh vật này, hóa ra nó lại ẩn giấu ở đây.

Chờ đã...

Có gì đó sai sai!

Vừa nãy khi đi ngang qua vách đá, tại sao hắn lại không cảm nhận được luồng linh khí nồng đậm này?

Nghĩ đến đây, sắc mặt Lâm Phi đại biến.

Hèn gì hắn luôn cảm thấy có gì đó bất thường!

"Đi mau!"

Lâm Phi vừa quát lên nhắc nhở, đang định kéo Tống Thiên Hành rời khỏi khu vực vách đá thì đã muộn.

 Tống Thiên Hành lúc này như kẻ mất trí, mắt đỏ sọc, hơi thở dồn dập.

Không đợi Lâm Phi kịp ngăn cản, vị chân truyền đệ tử này đã nhân kiếm hợp nhất, hóa thành một đạo kiếm quang đỏ rực lao thẳng về phía lam quang kia.

"Chết tiệt!"

Tống Thiên Hành ra tay liền dốc toàn lực thúc giục Trảm Quỷ Thần.

 Trong huyết kiếm quang mang, hư ảnh Diêm La hiện ra sau lưng hắn, uy thế còn mãnh liệt hơn cả trận chiến tại Tàng Kiếm Các năm xưa.

Kiếm quang quét qua không trung, chỉ trong chớp mắt đã áp sát khối Huyền Âm Chi Tinh giá trị liên thành kia.

Nhưng ngay lúc ấy...

Một tiếng rít thê lương đột nhiên xé toạc không gian.

Vô số Dực Xà Yêu phóng vọt lên từ vách đá, rậm rạp chi chít tựa như một tấm lưới đỏ khổng lồ bao vây lấy Tống Thiên Hành.

Số lượng xà yêu này ít nhất cũng phải hơn năm trăm con, chúng xuất hiện đột ngột không một điềm báo, lao ra từ chính nơi phát ra lam quang kia.

Lúc này, bản lĩnh của một đệ tử chân truyền Vấn Kiếm Tông mới được bộc phát.

Lâm Phi cũng phải nhìn Tống Thiên Hành bằng con mắt khác.

Đối mặt với "thiên la địa võng" bằng máu thịt của lũ xà yêu, Tống Thiên Hành đang ở trên không trung nhưng không hề thối lui.

Kiếm trong tay hắn hóa thành một dải lụa sáng rực, mang theo khí thế quyết tử mà đâm thẳng vào.

"Bùng!"

Một màn sương máu nổ tung giữa không trung.

Mấy mươi con Dực Xà Yêu dẫn đầu lập tức bị kiếm khí nghiền nát, máu tươi tuôn rơi như mưa.

Tuy nhiên, đối với đàn yêu xà hàng vạn con, cái chết của mấy mươi con chẳng khác nào ném một viên sỏi xuống đại dương, không gợn nổi lấy một vòng sóng.

Mưa máu nhìn thì kinh tâm động phách, nhưng thực chất chỉ một hơi thở sau, vô số con khác đã điền vào chỗ trống, tấm lưới đỏ vẫn tiếp tục chụp xuống không hề chậm lại.

Nguy hiểm hơn cả là...

Sau khi chém giết mười mấy con yêu xà, kiếm thế của Tống Thiên Hành rốt cuộc cũng bị trì trệ một nhịp.

Một nhịp này tưởng chừng rất ngắn, nhưng đối với lũ xà yêu đang điên cuồng truy đuổi phía sau là quá đủ.

Ngay khi huyết vụ bùng lên, vài đầu Dực Xà Yêu đã áp sát sau lưng hắn.

Dẫu Tống Thiên Hành phản ứng cực nhanh, xoay người tung ra một đạo kiếm quang trắng xóa như tuyết bao phủ lấy lũ yêu xà quanh thân.

Đáng tiếc, vẫn là chậm một bước...

 

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top