Tại sao nhìn một phát biết ngay mình là sát thủ chứ không phải đặc nhiệm đang làm nhiệm vụ?
Đơn giản thôi, thời đại này nhìn mặt mà bắt hình dong.
Bốn gã "thợ sửa chữa" bên cạnh gã nào gã nấy mặt mũi bặm trợn, đầy sẹo lồi lõm, cái kiểu nhìn là biết "phản diện" không sống quá hai phút trên phim.
Đây chẳng phải tin tốt lành gì.
La Tố đang là đồng đội của họ, nếu họ chỉ sống được hai phút thì cái mạng của anh cũng lung lay như sắp đổ.
"Hệ thống, đây là đâu? Thân phận cụ thể của tôi là gì? Nhiệm vụ ra sao?"
La Tố gào thét thầm kín trong lòng, nhưng cái Hệ thống này cứ như bị rớt mạng, im thin thít không thèm sủi tăm lấy một cái.
Hệ thống đã không thèm rep, La Tố cũng đành chịu, chỉ biết tùy cơ ứng biến.
Thực ra anh đã chuẩn bị tâm lý từ trước rồi, hai lần làm nhiệm vụ đầu tiên, Hệ thống cũng có thèm hé răng nửa lời về cái thế giới này là đâu đâu.
Điểm khác biệt duy nhất là hai lần trước nhìn một cái là biết ngay mình đang ở xó nào, chẳng cần nhắc cũng đoán được.
Còn bây giờ...
La Tố liếc nhìn tấm ảnh gã đàn ông trung niên bị gạch chéo đỏ.
Ngũ quan rõ nét, mũi cao, hốc mắt sâu, trán rộng, tóc vuốt ngược bóng lộn – gương mặt điển hình của mấy ông Tây.
Một tấm ảnh đen trắng chẳng cung cấp được bao nhiêu manh mối, ngoại trừ việc gã này trông có khí chất của một "đại ca giang hồ" ra thì chẳng biết thêm được gì.
Anh nhìn vào kính ngắm, trong văn phòng của tòa nhà đối diện thấp hơn một tầng, gã mục tiêu "tóc vuốt" đã lộ diện.
Cả ba tầng lầu chỉ có mỗi căn phòng này sáng đèn, muốn không thấy cũng khó.
Cơ mà gã này cảnh giác cực cao, có lẽ là thói quen nghề nghiệp hoặc linh cảm thấy điều gì đó, gã cứ nấp kỹ sau cái tủ tài liệu, góc bắn này khoai phết.
La Tố khẽ nhích nòng súng, kính ngắm bỗng xuất hiện một người phụ nữ gốc Ấn.
Cái nốt ruồi đỏ (Bindi) giữa trán cô ta nổi bật đến mức anh không nhịn được mà đưa tâm ngắm vào đó.
Nó giống hệt như cái quốc huy trên mũ sắt của lính Nhật thời kháng chiến vậy, một điểm ngắm hoàn hảo, ai nhìn vào mà chả muốn "tiễn" một phát.
Cái này cũng giống như cánh đàn ông khi đi vệ sinh, thấy một vết bẩn nhỏ giữa bồn sứ trắng tinh là kiểu gì cũng phải "vẩy súng" xịt cho bằng được.
Theo thống kê của "Tổng cục bốc phét Liên Hợp Quốc", có đến 250% đàn ông từng làm việc này, kể cả mấy ông bị "phân nhánh" dùng súng đạn hoa cải!
Đoàng!
Một tiếng súng nổ, người phụ nữ trong kính ngắm đổ gục tại chỗ.
Viên đạn xuyên từ trán ra sau, cái đầu nổ tung như bong bóng bị thổi quá đà... đỏ rực cả màn hình.
"Cool!"
"Làm tốt lắm!"
"Đại ca, trúng phóc nốt ruồi luôn, anh bắn chuẩn vãi nồi."
La Tố khẽ hít một hơi lạnh, đặt khẩu súng bắn tỉa xuống, trong bụng cồn cào như sóng vỗ.
Nghe cuộc đối thoại tàn nhẫn của bốn gã bên cạnh, anh cảm thấy lạnh cả gáy.
Giờ thì anh tin chắc rồi, cái danh tính hiện tại của mình chắc chắn chẳng phải loại chim chóc tử tế gì.
Cô gái kia đâu phải mục tiêu, cô ta bị bắn bay gáo chỉ để dụ gã "tóc vuốt" đang nấp sau tủ phải lộ diện.
"Mục tiêu xuất hiện rồi, thịt nó đi!"
Gã tóc vuốt đúng như kế hoạch, lao ra khỏi văn phòng chạy thẳng ra hành lang.
Ngay khoảnh khắc đó, gã như được "buff hack", bốn họng súng liên tục nã đạn nhưng chẳng viên nào chạm được vào người gã.
La Tố thấy cảnh này lại cảm thấy bình thường như cân đường hộp sữa.
Mấy gã xạ thủ trăm phát trăm trúng trong phim toàn là lừa đảo cả thôi.
Nuôi một tay bắn tỉa xịn tuy không đắt bằng phi công nhưng cũng suýt soát đấy.
Nhìn bốn gã cạnh anh đi, trông thế nào cũng không giống xạ thủ cấp cao, bắn mục tiêu đang di động mà bắn kiểu này thì thà bật chế độ sấy bừa cầu may còn hơn.
"Shit, để nó chuồn mất rồi."
"Thằng cha đó chạy nhanh vãi, tao chỉ kịp thấy cái bóng, loáng cái mất hút."
"Này La Tố, sao chú mày không nổ súng?"
Đại ca râu quai nón – kẻ vừa bắn bay gáo cô gái kia – lên tiếng chất vấn.
Gã đội cái mũ sắt cấp 3 như trong game PUBG, trông thì như mũ thợ hàn nhưng thực chất là mũ hợp kim Titan chuyên dụng của lực lượng đặc biệt.
La Tố im lặng không đáp.
Anh chẳng tìm được lý do gì để bắn, ngay cả thân phận gã tóc vuốt kia là ai anh còn chưa rõ.
Hơn nữa, với tình hình vừa rồi, anh có nổ súng cũng chẳng trúng nổi.
Câu hỏi của gã râu quai nón mang lại cho La Tố một thông tin hữu ích: Ở thế giới này anh vẫn dùng tên thật.
Dù là thay thế cho một gã cùng tên hay gì đi nữa, ít nhất anh cũng không phải là "hộ nghèo" không danh phận.
"La Tố, tao đang hỏi mày đấy, trả lời đi, sao không bắn?"
Gã râu quai nón lại hỏi, giọng điệu đã bắt đầu sặc mùi khó chịu.
La Tố vẫn bất động, giữ nguyên tư thế, nhìn vào kính ngắm rồi đột nhiên thốt lên: "Khoan đã, nó quay lại kìa!!"
"Ai cơ!?"
"Mục tiêu của chúng ta, hắn đang chạy ở hành lang, tốc độ nhanh lắm... nhanh vãi chưởng luôn."
La Tố sững sờ ngẩng đầu nhìn tòa nhà đối diện.
Khó khăn lắm mới thoát chết, giờ lại tự vác xác về, chê mạng dài quá nên muốn đi đầu thai sớm à?
Gã râu quai nón nghe vậy theo bản năng quay người lại, ba gã kia cũng thế, và rồi họ được chứng kiến một cảnh tượng cả đời khó quên.
Gã tóc vuốt chạy như điên dại từ hành lang, lao thẳng vào văn phòng, đâm sâm qua lớp kính cường lực, mông như được lắp thêm bình khí Nitơ, bay vút giữa không trung.
La Tố nhìn mà ngáo ngơ luôn.
Khoảng cách giữa hai tòa nhà ít nhất cũng phải 30 mét, gã kia đâu có cánh, định dùng cái thân xác phàm trần này mà bay qua đây á?
Khác gì nhảy lầu tự tử đâu, trừ khi gã là siêu xe Lykan Hypersport trong Fast & Furious.
Giây tiếp theo, La Tố bị vả mặt bôm bốp.
Cùng bị vả mặt với anh còn có Newton, Galileo, Einstein... nắp quan tài của các cụ lại bị cạy lên lần thứ n rồi.
Cụ Newton bình thản nằm lại, kéo nắp quan tài vào, ra hiệu là cụ quen rồi, lần sau mấy chuyện vặt vãnh này đừng làm phiền cụ nữa.
Đoàng! Đoàng! Đoàng!
Gã tóc vuốt đang bay giữa không trung, mồm thì gào rú như lợn bị chọc tiết.
Gã lướt qua một khoảng cách bất khả thi, trước khi đà rơi dừng lại, gã lần lượt rút ra hai khẩu súng.
Một khẩu Beretta 92F, một khẩu súng hỏa mai cổ lỗ sĩ dài hơn 30 phân.
Khẩu Beretta nổ súng liên hồi, tiễn hai gã sát thủ đang ngắm nhìn Thượng đế về chầu trời.
Viên đạn từ khẩu súng hỏa mai kia còn ảo ma hơn.
Gã râu quai nón đang nấp sau cột xi măng, một góc cực kỳ an toàn, vậy mà gã vẫn "oẳng".
Bị bắn chết từ một góc nghiêng không tưởng nhất.
La Tố đứng ngay cạnh, xin thề bằng số não đang văng tung tóe dưới đất của gã râu quai nón: Viên đạn đó biết quẹo cua!
Cái mũ sắt cấp 3 chẳng mang lại chút may mắn nào cho gã râu quai nón.
Nếu là đạn 9mm của khẩu Beretta thì có khi gã còn "hít oxy" thêm được tí, nhưng viên đạn từ khẩu hỏa mai cổ kia uy lực quá khủng bố, xuyên thủng cái mũ sắt như đâm vào tờ giấy.
Gã tóc vuốt rơi xuống tầng hai tòa nhà bên dưới, tiếng gào như lợn kêu đột ngột im bặt.
Gã chỉ bắn đúng 3 phát, nổ 3 cái gáo, mà còn là làm chuyện đó khi đang bay trên không trung với tốc độ cao.
Cái trình bắn súng này đúng là không còn lời nào để tả.
Trên sân thượng giờ chỉ còn lại một La Tố đang "đứng hình mất 5 giây" và một gã sát thủ cuối cùng cũng đang há hốc mồm.
Gã này đeo kính bảo hộ, thôi gọi gã là "Kính Bảo Hộ" đi cho nhanh.
"Đạn biết quẹo... cái thế giới này..."
La Tố đại khái đã đoán được mình đang ở phim nào rồi.
Hoàn hồn lại, anh đổ mồ hôi hột, vội vàng ôm súng bắn tỉa ngồi thụp xuống, lưng dựa sát vào lan can xi măng.
Lúc gã tóc vuốt nổ súng, tất cả đều ngây người ra nhìn, đến cái cò súng còn chẳng buồn bóp, La Tố cũng thế.
Nói cách khác, anh vừa lướt qua lưỡi hái Tử thần, sống sót nhờ vào xác suất 2/5.
----
[NHẬT KÝ CỦA KẺ THẤT BẠI] Hiện tại bạn mới viết được mấy vạn chữ, không ai xem là chuyện thường. Chờ đến khi chữ nhiều lên bạn sẽ phát hiện ra... vẫn đếu có ai xem đâu.
-----
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận