Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Ngôn tình
  3. Chồng Ngốc Của Tôi (Dịch)
  4. Chương 8: Đợi Chờ Một Ngày Mai Ngọt Ngào

Chồng Ngốc Của Tôi (Dịch)

  • 3 lượt xem
  • 1097 chữ
  • 2026-02-27 22:57:54

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Phong Vũ Vọng tựa hẳn người vào cửa xe, đôi mắt trong veo cứ dán chặt lấy hình bóng người thương, lưu luyến chẳng muốn rời xa dù chỉ một bước:

“Nhung Nhung, Nhung Nhung ơi… Sáng mai anh sẽ dậy thật là sớm, thật thật sớm để qua đón em nha. Em nhất định phải ở cạnh Vũ Vũ đó!”

Kiều Nhung Ngọc mỉm cười, ánh mắt tràn đầy vẻ dịu dàng xen lẫn sự cưng chiều.

Cô đưa tay vỗ nhẹ lên muôi bàn tay anh như dỗ dành một đứa trẻ:

“Được rồi, em hứa mà. Em sẽ ở nhà ngoan ngoãn chờ anh qua đón. Nhưng hôm nay, Vũ Vũ cũng phải nghe lời, không được thức khuya đâu đấy.”

“Dạ! Vũ Vũ nhớ rồi!”

Anh ra sức gật đầu, gương mặt rạng rỡ vẻ chân thành, tựa như đang thực hiện một lời thề vô cùng trọng đại.

“Vậy, mai mình gặp lại nhé.”

Cô vẫy tay tạm biệt, khẽ ra hiệu cho tài xế từ từ lăn bánh rời khỏi khuôn viên rực rỡ sắc hoa của biệt thự Phong gia.

Anh vẫn đứng đó, cánh tay không ngừng vẫy theo bóng chiếc xe xa dần, cho đến khi vệt đèn đỏ cuối cùng tan vào màn sương mờ của đỉnh Dương Minh Sơn mới chịu dừng lại.

Mạnh Triết bước tới, vỗ nhẹ lên vai đứa em nhỏ, giọng trầm ấm:

“Vũ Vọng, vào nhà thôi em.”

Chàng trai ấy đột nhiên reo lên một tiếng đầy phấn khích, khoa tay múa chân chạy vụt qua mọi người, vừa chạy vừa líu lo đầy vẻ nũng nịu:

“Mau mau đi ngủ thôi! Đi ngủ để mau tới ngày mai, Vũ Vũ phải đi đón Nhung Nhung rồi!”

Trong thế giới thuần khiết của anh, giấc ngủ chính là một chiếc máy thời gian diệu kỳ, chỉ cần nhắm mắt lại rồi mở mắt ra là đã có thể gặp được người con gái mình thương.

“Vũ Vọng à, mới có ba giờ chiều thôi mà ông tướng…”

Đỗ Vũ nhìn theo cái bóng cao lớn nhưng tâm hồn trẻ thơ ấy đang chạy biến lên lầu, vừa buồn cười vừa bất lực mà không kịp ngăn lại.

Những người anh còn lại cũng chỉ biết nhìn nhau, khẽ lắc đầu trước sự đáng yêu đến tan chảy của cậu em út.

“Cứ để nó đi đi, thằng bé đang vui mà.”

Phong Long Sinh nhìn theo bóng con trai, ánh mắt già dặn hiện lên tia ấm áp.

Đã lâu lắm rồi, căn biệt thự tĩnh lặng này mới lại tràn ngập sức sống đến thế.

“Em chỉ lo tối nay nó lại bật dậy giữa đêm, bắt anh em mình hộ tống đi rước dâu thì khổ.”

Đỗ Vũ tặc lưỡi, vẻ mặt “đội vợ lên đầu” của cậu em khiến anh không khỏi quan ngại.

Bạch Dật Phong vuốt cằm, hóm hỉnh phụ họa:

“Chuyện này… xem ra rất có khả năng đấy nhé.”

“Hay là chúng ta cũng đi ngủ luôn đi?”

Nhậm Ngã Hành đùa một câu tỉnh bơ,

“Kẻo nửa đêm bị nó dựng dậy, cả lũ mắt đỏ sọc đứng trước cửa Kiều gia thì đúng là dọa người ta chạy mất dép.”

Mạnh Triết chỉ cười khẽ, nhưng sâu trong lòng anh vẫn còn một nỗi băn khoăn riêng:

“Cha, cha nghĩ vị tiểu thư họ Kiều kia… liệu có thực lòng bảo vệ và đối tốt với Vũ Vọng không?”

Phong Long Sinh thu lại nụ cười, khẽ gật đầu ý bảo các con cùng vào thư phòng:

“Vào đây, chúng ta cần nói rõ về Nhung Ngọc một chút, tránh để sau này các con hiểu lầm con bé.”

………..

Trong không gian sang trọng của chiếc limousine đang rời đi, vợ chồng Kiều Nguyên Sinh vẫn chưa thể tiêu hóa hết những gì vừa xảy ra.

“Bảo bối của ba, con thật sự muốn gả cho cậu thiếu gia nhà họ Phong sao?”

Kiều Nguyên Sinh lo lắng hỏi.

Dù áp lực nợ nần đã được tháo gỡ, nhưng nhìn con gái ưu tú của mình lấy một người “không bình thường”, lòng người làm cha như ông không khỏi xót xa.

Lâm Tuyết cũng nắm lấy tay con gái, giọng đầy ưu tư:

“Phải đó con, con nhất định phải chọn tên ngốc đó sao? Mẹ chỉ mong con tìm được người đàn ông có thể che chở, đem lại hạnh phúc vững chãi cho con cả đời.”

Kiều Nhung Ngọc khẽ mỉm cười, đôi mắt thông minh bừng sáng lên một vẻ kiên định hiếm thấy:

“Ba, mẹ, con khẳng định chính là anh ấy.”

Nghĩ đến dáng vẻ ngây ngô, vụng về nhưng đầy chân thành của Vũ Vọng, trái tim cô bỗng trở nên mềm mại một cách kỳ lạ.

“Nhưng làm sao con chắc chắn nó có thể cho con hạnh phúc?”

Lâm Tuyết vẫn chưa yên tâm,

“Bốn người con nuôi kia của Phong gia đều là những nhân vật sắc sảo trên thương trường, sau này nếu không còn Phong lão gia, bọn họ tranh giành gia sản rồi bắt nạt con thì phải làm sao?”

Nhung Ngọc nhìn thấu nỗi lo của mẹ.

Cô hiểu rất rõ, trong cái vòng xoáy hào môn này, sự chân thành là thứ xa xỉ nhất.

Nhưng qua quan sát của mình, cô lại thấy một sự thật khác.

“Mẹ đừng lo, bốn người họ tuy nhìn có vẻ khó gần, nhưng thực tế lại vô cùng kính trọng bác Phong và đặc biệt cưng chiều Vũ Vọng. Ngược lại mới đúng ạ… sau này nếu con mà bắt nạt anh ấy, có lẽ bốn người họ sẽ không tha cho con đâu.”

Cô khẽ cười nhẹ, giọng nói đầy sủng ái:

“Hơn nữa, mẹ không thấy anh ấy rất đáng yêu sao?”

Nhắc đến đây, Lâm Tuyết không nhịn được mà bật cười:

“Nghĩ lại cái dáng vẻ lúng túng, cài lệch cả cúc áo của nó… quả thật là rất đáng yêu.”

Kiều Nguyên Sinh cũng thở dài gật đầu.

Ông phải thừa nhận, giữa một giới thượng lưu đầy rẫy những kẻ ăn chơi trác táng, giả tạo, thì sự thuần khiết của Phong Vũ Vọng lại giống như một viên ngọc quý.

“Anh ấy tốt hơn vạn lần những kẻ chỉ biết khoác lác ngoài kia.”

Nhung Ngọc khẳng định, ánh mắt hiện lên vẻ bảo bọc,

“Người đàn ông chân thành như thế, nếu con không giữ chặt, chẳng phải là rất đáng tiếc sao?”

Thấy con gái đã quyết, Lâm Tuyết thở phào, âu yếm ôm lấy cô:

“Chỉ cần con cảm thấy hạnh phúc, ba mẹ đều ủng hộ con.”

Nhung Ngọc tựa đầu vào vai ba mình, thì thầm đầy tình cảm:

“Ba đừng tự trách mình nữa nhé, con chắc chắn mình sẽ rất hạnh phúc.”

Kiều Nguyên Sinh lặng im, bàn tay to lớn vỗ nhẹ lên vai con gái, gật đầu đầy mãn nguyện.

 

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top