Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Ngôn tình
  3. Chồng Ngốc Của Tôi (Dịch)
  4. Chương 7: Nụ hôn định ước và chàng tiên cá của riêng em

Chồng Ngốc Của Tôi (Dịch)

  • 3 lượt xem
  • 1272 chữ
  • 2026-02-27 22:55:35

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Mũi bị nắm chặt khiến Phong Vũ Vọng không thể hô hấp bình thường.

Hai tay anh quơ quào tứ tung trong không trung, nhưng tuyệt nhiên chẳng nỡ đẩy cô ra, chỉ biết tốn công vô ích mà giãy dụa nhẹ nhàng như một chú cún nhỏ đang làm nũng.

“Ngọc Nhi, ý con là... con thực sự quyết định chọn Vũ Vọng?”

Lâm Tuyết sững sờ.

Bà không thể tin nổi đứa con gái vốn cực kỳ bản lĩnh và có chủ kiến của mình lại gật đầu đồng ý cuộc hôn nhân này một cách dứt khoát đến vậy.

Trong khi Kiều Nguyên Sinh còn đang đứng ngẩn ngơ vì kinh ngạc, Phong Long Sinh đã không kìm được mà bật cười đầy mãn nguyện.

Phía sau ông, bốn vị tổng tài trẻ tuổi liếc nhau đầy ẩn ý, sự hoài nghi trong lòng họ càng thêm sâu sắc:

“Cô ta chọn Vũ Vọng thật sao? Rốt cuộc người con gái sắc sảo này đang toan tính điều gì?”

Kiều Nhung Ngọc khẽ gật đầu.

 Thấy gương mặt anh vì nín thở mà đỏ bừng lên như trái cà chua chín, cô mới mỉm cười dịu dàng rồi buông tay.

Anh vội vã hít lấy hít để từng ngụm không khí, đôi mắt to tròn phủ một tầng hơi nước, ai oán nhìn cô.

Anh tủi thân lấy tay che cái mũi đỏ hồng, thỏ thẻ nũng nịu: “Nhung Nhung bắt nạt Vũ Vũ...”

“Anh có biết kết hôn nghĩa là gì không?”

Thấy anh dường như chẳng có phản ứng gì với khái niệm trọng đại này, cô nghiêng đầu hỏi, ánh mắt đầy vẻ bao dung.

Vũ Vọng vuốt vuốt mũi, gật đầu thật mạnh, rầu rĩ trả lời: “Anh biết mà.”

“Vậy anh nói em nghe xem nào?”

Cô bật cười, trái tim mềm nhũn vì sự đáng yêu quá mức này.

“Là từ nay về sau em sẽ ở cùng một chỗ với anh, chúng mình mãi mãi không rời xa nhau.”

Anh kiêu ngạo ưỡn ngực, hai tay đang che mũi lập tức chuyển sang chống ngang hông, bộ dạng hệt như một đứa trẻ vừa khoe được món bảo bối vô giá nhất thế gian.

Vẻ mặt thuần khiết cùng hành động ngô nghê của anh khiến bầu không khí trong phòng khách hào môn vốn đang căng thẳng bỗng chốc tan biến trong tiếng cười vang.

Nhung Ngọc vỗ nhẹ vào tay anh, ra hiệu cho anh cúi xuống.

Anh quá cao, một thân hình vạm vỡ hơn 1m85 hoàn hảo như tượng tạc, dù trí lực có chút vấn đề nhưng vẻ nam tính ấy là không thể phủ nhận.

Với chiều cao 1m58 nhỏ nhắn, cô cảm thấy việc chạm được vào gương mặt ấy quả là một thử thách.

Vũ Vọng ngoan ngoãn cúi thấp đầu, đôi mắt trong veo mở to nhìn cô đầy sùng bái.

Từ trước đến nay, ai cũng gọi Nhung Ngọc là búp bê vì vẻ ngoài xinh xắn, nhưng lúc này cô lại thấy người đàn ông trước mặt mình còn giống búp bê hơn.

Cô chỉ có vẻ ngoài dễ thương, bên trong vốn là một tâm hồn cứng cỏi, sắc lạnh.

Còn anh, anh đáng yêu từ trong cốt tủy, khiến người ta chỉ muốn bao bọc, cưng chiều mãi không thôi.

Cô nâng lấy gương mặt điển trai của anh, nhẹ nhàng đặt lên má anh một nụ hôn rồi nhanh chóng rời đi.

Tuy chỉ là một giây ngắn ngủi, nhưng nụ hôn ấy khiến tất cả mọi người sững sờ, đặc biệt là Vũ Vọng.

Anh ngây người như phu tượng, tay che lấy bên má vừa được hôn, môi nở nụ cười ngốc nghếch đầy hạnh phúc:

“Nhung Nhung hôn anh rồi... thật là thích quá đi...”

Nhung Ngọc chủ động nắm lấy bàn tay to lớn của anh, dắt anh đến trước mặt cha mẹ mình:

“Ba, mẹ, chúng ta về thôi.”

“Được, được... chúng ta về.”

Lâm Tuyết sực tỉnh, vội kéo tay người chồng vẫn còn đang ngơ ngác của mình.

Phong Long Sinh vẫn nắm chặt tay đối tác, dõng dạc tuyên bố:

“Chú Kiều, ngày mai tôi sẽ đích thân đến công ty chú để bàn chuyện đại hỷ của hai đứa.”

Thấy Nhung Ngọc định bước đi, Vũ Vọng chợt hoảng hốt lôi kéo cô lại.

Vừa nghe thấy từ “về nhà”, anh lập tức trở nên khẩn trương, bàn tay siết chặt lấy tay cô vì sợ cô sẽ biến mất như một giấc mơ.

Nhung Ngọc nhẹ giọng dỗ dành, thanh âm trầm thấp nhưng đầy sức nặng: “Vũ Vũ ngoan, em về dọn đồ đạc, ngày mai anh qua đón em nhé?”

“Đón em?”

Anh ngơ ngác, phản ứng không kịp.

Bốn người anh nuôi lại liếc nhau, sự nghi ngờ ban nãy dần nhường chỗ cho sự kinh ngạc.

Cô ấy thực sự muốn dọn vào Phong gia sao?

“Ngốc ạ, ngày mai anh đến nhà đón em về, sau này chúng ta sẽ cùng một chỗ, không bao giờ xa nhau nữa.”

“Thật sao?”

 Nghe đến đó, anh vui mừng đến mức khoa chân múa tay, nếu không phải vì giữ ý tứ chắc đã nhảy dựng lên rồi.

Anh kéo tay cô lắc lấy lắc để: “Vậy giờ anh đi đón em luôn nhé!”

Đỗ Vũ đứng bên cạnh không nhịn được, cốc nhẹ vào gáy anh một cái: “Cậu ngốc vừa thôi, cô ấy còn chưa về tới nhà mà!”

Anh đáng thương buông tay cô ra, xoa xoa gáy rồi oan ức liếc “hung thủ” một cái, môi chu ra đầy bất mãn:

“Vậy Nhung Nhung đừng về nữa có được không?”

Nhìn dáng vẻ “cún con” tội nghiệp ấy, Nhung Ngọc chỉ thấy lòng mình tan chảy.

Cô dắt anh ra tận cửa xe, rồi dừng lại quay đầu nhìn anh.

Dưới ánh đèn rực rỡ của biệt thự, anh đứng đó, ánh mắt lấp lánh như thể chỉ cần cô nói một câu là anh sẽ vẫy đuôi đi theo ngay lập tức.

Nhung Ngọc bước lên bậc thềm để thu hẹp khoảng cách chiều cao.

Hai tay cô tự nhiên quàng qua cổ anh, tươi cười rạng rỡ:

“Em phải về chuẩn bị một chút để làm cô dâu của anh chứ. Ngày mai nhớ đến sớm đón em đấy.”

Vũ Vọng vô thức ôm lấy eo cô, kéo cô sát vào lòng mình.

Anh vốn đang rất đắm chìm trong cái ôm này, nhưng nghĩ đến việc phải xa cô một đêm, anh lại phụng phịu, bĩu môi: “Không cho em về đâu...”

Nhung Ngọc khẽ hôn lên môi anh như một sự thỏa hiệp đầy ngọt ngào, nhưng giọng nói lại vô cùng kiên định:

 “Nếu anh tùy hứng như vậy, ngày mai em sẽ không cho anh đón nữa, cũng chẳng thèm đến đây đâu.”

Nghe thế, anh lập tức sợ hãi, vòng tay siết chặt lấy eo cô như muốn khảm cô vào người mình:

“Không muốn... Vũ Vũ không muốn xa Nhung Nhung đâu!”

“Vậy ngày mai anh sẽ đến đón em đúng giờ chứ?”

Cô mỉm cười hỏi lại.

“Được rồi mà...”

Anh trả lời đầy tủi thân, nước mắt bắt đầu chực trào nơi hốc mắt.

“Ngoan lắm.”

Cô nhẹ vỗ đầu anh như khen thưởng một đứa trẻ ngoan.

Trước khi cô vào xe, anh chợt đỏ mặt, chỉ chỉ vào môi mình đầy ẩn ý.

Nhung Ngọc bật cười, thầm nghĩ: Tên này quả nhiên chẳng ngốc chút nào, còn biết đòi quà nữa cơ đấy.

Cô thuận theo yêu cầu, đặt xuống môi anh một nụ hôn nồng nàn hơn rồi mới bước vào xe.

Đứng từ xa nhìn khung cảnh ấy, năm người đàn ông nhà họ Phong đều cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ.

Đặc biệt là bốn người anh nuôi, tại khoảnh khắc nhìn thấy ánh mắt kiên định nhưng tràn đầy sự che chở của cô dành cho đứa em trai ngây thơ của mình, họ đã bắt đầu thực sự tin tưởng vào người con gái này.

 

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top