Dương Minh Sơn vẫn luôn là thánh địa của giới thượng lưu Đài Loan, nơi những tán cây xanh rì che giấu những tòa biệt thự xa hoa và tiếng động cơ của những dòng xe thể thao nhập khẩu đắt đỏ.
Thế nhưng, đối với một người quanh năm sống tại nước ngoài như Kiều Nhung Ngọc, sự hào nhoáng này chẳng mấy lạ lẫm.
Cô vừa trở về sau mười ba năm đèn sách tại Mỹ, định bụng sẽ bắt đầu sự nghiệp riêng, nào ngờ lại phải đối mặt với một "đống hỗn độn" từ người ba thân yêu.
“Ba ngốc thật đấy!”
Cô thầm thở dài.
Ban đầu ông cứ cố chấp dồn hết vốn liếng vào nhà máy ở đại lục, gặp đúng trận phong ba kinh tế khiến trăm triệu tài sản tan thành mây khói.
Để cứu vãn sản nghiệp và giữ lấy chén cơm cho hàng nghìn công nhân, Nhung Ngọc đành chấp nhận bước vào một cuộc gặp mặt mang danh nghĩa "xem mắt", nhưng thực chất là một thỏa thuận trao đổi với Phong thị quyền uy.
Dựa trên những dữ liệu cô thu thập được, Phong thị quả thực là một "đế chế" kinh doanh dưới bàn tay sắt của vị tổng tài tiền nhiệm Phong Long Sinh.
Giữa lúc khủng hoảng tài chính toàn cầu, Phong thị không những không lung lay mà còn vươn vòi bạch tuộc sang mọi lĩnh vực từ tài chính đến vận tải biển.
Thế nhưng, điều khiến giới truyền thông tốn nhiều giấy mực nhất chính là bốn người con nuôi của ông.
Họ là bốn thái cực hoàn toàn khác biệt:
Mạnh Triết (31 tuổi): Người anh cả nghiêm nghị, làm việc tỉ mỉ như một cỗ máy, luôn dùng sự thâm trầm để bảo bọc các em.
Đỗ Vũ (30 tuổi): "Miệng nam mô bụng một bồ dao găm", một chuyên gia quan hệ công chúng luôn nở nụ cười cợt nhả nhưng sẵn sàng tung ra đòn chí mạng khi đối phương mất cảnh giác.
Bạch Dật Phong (30 tuổi): Một "lão hồ ly" thực thụ trong giới đầu tư, nham hiểm và khôn ngoan đến mức khiến đối thủ luôn phải lọt bẫy.
Nhậm Ngã Hành (29 tuổi): Ngông cuồng và thẳng tính, ruột để ngoài da, là nhân vật "dễ thở" nhất trong bộ tứ quyền lực.
Dù dư luận có thêu dệt bao nhiêu giai thoại về việc tranh đoạt gia sản hay nợ phong lưu của nhà họ Phong, Kiều Nhung Ngọc cũng chẳng mấy bận tâm.
Cô tự tin vào bản lĩnh của mình; dù kẻ phải cưới có là ai, cô cũng sẽ có cách để "thu phục".
“Con gái yêu à...”
Kiều Nguyên Sinh nhìn con gái với đôi mắt tràn đầy vẻ hối lỗi.
Ông xót xa vì phải hy sinh hạnh phúc của cô để bảo toàn công ty, nhưng nhìn hàng vạn công nhân vất vả nửa đời người sắp mất chỗ dựa, ông đành bất lực.
Bà Lâm Tuyết khẽ kéo tay chồng, ra hiệu đừng nói thêm gì nữa.
Bà nhìn con gái – cô gái nhỏ có gương mặt búp bê nhưng tâm hồn lại cứng cỏi hơn bất kỳ ai.
Từ lúc sáu tuổi đã dám một mình sang Mỹ, đến nay tròn hai mươi, bà tin Nhung Ngọc biết mình đang làm gì.
………..
Chiếc xe limousine sang trọng từ từ tiến vào khuôn viên biệt thự họ Phong. Nhung Ngọc khẽ vén rèm cửa, phóng tầm mắt quan sát.
Quả không hổ danh là Phong thị, từ cổng chính vào đến đại sảnh phải mất hơn năm phút lái xe.
Giữa vùng đất "tấc đất tấc vàng" này, sự bề thế ấy không chỉ thể hiện cái giàu, mà còn là cái uy.
Dọc lối đi, những hàng tùng xanh cổ thụ đứng nghiêm trang như những vệ binh thầm lặng, tạo nên một bầu không khí vừa trang trọng, vừa mang chút cổ điển, u tịch.
Phía sau những rặng cây được cắt tỉa cầu kỳ kia chắc chắn là một thế giới hoàn toàn khác.
Nhung Ngọc khẽ mỉm cười, đôi mắt trong veo hiện lên sự kiên định: “Được rồi, để xem ‘chồng tương lai’ của mình là vị thần thánh phương nào.”
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận