Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Ngôn tình
  3. Chồng Ngốc Của Tôi (Dịch)
  4. Chương 18: Nắng Sớm Của Riêng Anh

Chồng Ngốc Của Tôi (Dịch)

  • 3 lượt xem
  • 1083 chữ
  • 2026-02-27 23:23:48

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

“Cậu Phong?” Tiểu Lỵ gõ cửa, khẽ giọng gọi.

Cô chủ dặn cô mang khăn mặt và bàn chải mới cho cậu ấy. Nhìn thái độ ân cần của cô chủ, Tiểu Lỵ thầm nghĩ người này chắc chắn sẽ trở thành "ông chủ nhỏ" của dinh thự này rồi.

Nhưng cô vẫn thầm so sánh, nếu bốn vị thiếu gia kia mang vẻ đẹp sắc sảo, quyền uy thì người này lại toát lên vẻ đáng yêu, thuần khiết đến lạ kỳ.

“Ơ?”

Tiếng động bên ngoài làm Phong Vũ Vọng đang ngồi ngơ ngác trên giường giật mình. Anh vội vàng đứng bật dậy, đôi mắt tròn xoe ngơ ngác.

Tiểu Lỵ nhanh nhẹn vào phòng vệ sinh sắp xếp đồ đạc rồi cung kính lui ra:

“Cậu Phong, cô chủ nhắn cậu sửa soạn xong thì xuống lầu dùng bữa sáng ạ.”

“Dạ!”

Vừa nghe thấy hai chữ "Nhung Nhung", đôi mắt anh sáng bừng lên như vì sao, lập tức ngoan ngoãn chạy đi đánh răng rửa mặt ngay.

Khi Tiểu Lỵ vừa dọn dẹp xong cũng là lúc Vũ Vọng bước ra.

Anh chẳng nói chẳng rằng, gương mặt rạng rỡ niềm vui, lao nhanh ra cửa.

Trong tâm trí anh lúc này chỉ có một hình bóng duy nhất, đến nỗi chẳng kịp nhận ra người giúp việc vẫn còn ở trong phòng.

Vừa xuống cầu thang, thanh âm trong trẻo, nũng nịu của anh đã vang vọng khắp hành lang vắng lặng của ngôi biệt thự:

“Nhung Nhung ơi! Nhung Nhung của anh ở đâu rồi?”

Anh chạy tới chạy lui như một chú cún nhỏ lạc đường, loay hoay mãi giữa những dãy hành lang hun hút mà vẫn chưa tìm thấy phòng ăn.

Nghe tiếng gọi thiết tha ấy, Kiều Nhung Ngọc khẽ đẩy cánh cửa gỗ chạm khắc tinh xảo, nhìn thấy dáng vẻ "cuống cuồng" của anh thì không nhịn được mà nở nụ cười dịu dàng.

“Vũ Vũ, em ở đây mà!”

Cô vẫy tay gọi.

Thấy cô, anh như tìm được báu vật vô giá, lao đến ôm chầm lấy cô, đem thân hình nhỏ nhắn của cô bao bọc hoàn toàn trong lồng ngực mình.

Với chiều cao 1m85, anh dễ dàng nhấc bổng cô lên không trung.

Nhung Ngọc giật mình, vội vàng vòng tay ôm chặt lấy cổ anh để tìm điểm tựa.

Thấy đôi chân mình cứ lơ lửng, cô đành dùng sức quấn chặt lấy eo anh, khẽ đập vào vai anh trách yêu:

“Làm em sợ muốn chết, sao anh lại cao lớn đến thế cơ chứ!”

“Hì hì... Vũ Vũ xin lỗi Nhung Nhung mà...”

Anh ngốc nghếch gãi đầu, cười hì hì đầy mãn nguyện.

Cảm nhận được sự mềm mại của cô gái nhỏ trong lòng, trái tim Vũ Vọng tràn ngập một cảm giác ngọt ngào khó tả.

Nhung Ngọc cũng dịu dàng tựa trán mình vào trán anh, khẽ mắng: “Đồ ngốc nhà anh.”

“Dạ...”

Anh khẽ thỏ thẻ.

Anh chẳng hề thấy buồn khi cô gọi mình là đồ ngốc, bởi trong giọng nói ấy không có sự khinh miệt như người ngoài, mà chỉ toàn là sự sủng ái và cưng chiều khiến trái tim anh tan chảy.

“Bế em vào trong đi, định đứng đây đến bao giờ?”

“Tuân lệnh Nhung Nhung!”

Anh cứ thế ôm khư khư lấy cô mà bước vào phòng ăn sang trọng.

Thế nhưng, vừa thấy ánh mắt sắc lẹm của Kiều Nguyên Sinh đang nhìn mình, Vũ Vọng bỗng khựng lại, đôi vai khẽ run vì sợ.

Nhung Ngọc nhận ra sự lo lắng của anh, cô vỗ nhẹ vào lưng anh trấn an:

“Đừng sợ, có em ở đây. Bế em qua bên kia ngồi, cách xa ba ra một chút.”

Vũ Vọng chần chừ một chút rồi lấy hết can đảm bước về phía cô chỉ.

Sau khi anh ngồi xuống, Nhung Ngọc vẫn thản nhiên ngồi gọn trên đùi anh như một nữ hoàng nhỏ.

Cô quay sang nhìn ba mình bằng ánh mắt sắc sảo:

“Ba à, ba đừng có trợn mắt dọa người như vậy nữa. Ba định thể hiện cho ai xem vẻ hung dữ đó chứ?”

Thấy con gái bảo vệ "chàng rể" ra mặt, Kiều Nguyên Sinh đập bàn định đứng dậy quát:

“Con... con dám bênh nó mà ghét bỏ ba sao?”

Lâm Tuyết từ phía sau đi tới, nhẹ nhàng nhưng đầy uy quyền ấn vai chồng ngồi xuống:

“Ông ngồi yên đó mà dùng bữa đi, đừng có hở chút là bắt nạt bảo bối của tôi.”

Kiều Nguyên Sinh uất ức chỉ tay về phía hai người đang quấn quýt:

“Bà nhìn xem! Tôi bắt nạt nó hay là nó đang 'đè đầu cưỡi cổ' tôi đây?”

“Rồi rồi, ông bớt lời một chút là cả nhà được yên.”

Lâm Tuyết gạt đi, rồi quay sang nhìn con gái và Vũ Vọng bằng ánh mắt hiền hậu:

“Bảo bối, hai con muốn dùng gì nào?”

Nhung Ngọc xoay người lại, áp sát mặt mình vào mặt Vũ Vọng, khẽ hỏi:

“Anh muốn ăn gì nào?”

Anh đang mải mê hít hà hương thơm thanh khiết trên tóc cô, nghe hỏi thì giật mình ngơ ngác:

“Dạ? Anh hả?”

Nhung Ngọc búng nhẹ lên mũi anh:

“Không hỏi anh thì hỏi ai? Cứ ngửi trộm tóc em mãi thế, tưởng em không biết sao?”

Đỉnh mũi anh cứ cọ qua cọ lại trên cổ khiến cô thấy ngưa ngứa, tim lại đập nhanh hơn một nhịp.

Nhìn thấy mẹ đang mỉm cười quan sát, Vũ Vọng đỏ bừng mặt vì xấu hổ, anh nhỏ giọng thỏ thẻ:

“Dạ... cháu muốn uống sữa tươi ạ. Buổi sáng cháu chỉ thích uống sữa thôi.”

“Ngoan lắm, còn gì khác không con?”

Lâm Tuyết thầm nghĩ, hiếm có chàng trai cao lớn nào lại có sở thích đơn giản và trẻ con như vậy.

Vũ Vọng bắt đầu bối rối vì trước giờ đầu bếp làm gì anh ăn nấy, anh lúng túng nhìn Nhung Ngọc:

“Nhung Nhung ơi... anh không biết nữa...”

Nhung Ngọc nắm lấy tay anh, truyền cho anh sự tự tin, rồi cô dõng dạc nói với mẹ:

“Mẹ cứ chuẩn bị hai phần ăn như của con, nhưng chuẩn bị thêm cho anh ấy một cốc sữa tươi thật lớn nhé.”

“Được rồi, mẹ đi ngay.”

Lâm Tuyết mỉm cười nhìn sự bảo bọc mà con gái dành cho chàng trai đặc biệt này, bà tin rằng Nhung Ngọc đã chọn đúng người để trao gửi hạnh phúc.

Đúng lúc đó, một giọng nói lười biếng, đậm chất trêu chọc vang lên từ phía cửa:

“Này cậu em trai ơi, mới sáng ngày ra mà cậu đã làm náo loạn cả cái nhà này lên rồi đấy à?”

Đỗ Vũ đang tựa lưng vào cửa, một tay chống má, nhìn "ông em ngây thơ" và cô em dâu "hổ báo" bằng ánh mắt đầy thích thú.

 

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top