Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Ngôn tình
  3. Chồng Ngốc Của Tôi (Dịch)
  4. Chương 14: Giấc mộng êm đềm trong vòng tay "Chồng ngốc"

Chồng Ngốc Của Tôi (Dịch)

  • 3 lượt xem
  • 1092 chữ
  • 2026-02-27 23:13:15

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Kiều Nhung Ngọc khẽ bật cười, nhìn anh trìu mến.

Cô thầm nghĩ, có lẽ những tâm tư sâu xa của mình, chàng trai ngây ngô này chẳng thể nào hiểu hết được.

“Anh... anh không ăn đâu.”

Vũ Vũ lắc đầu, giọng nói lí nhí.

Có lẽ nhờ lớp chăn dày che khuất cơ thể nên anh bớt đi phần nào ngại ngùng, thanh âm cũng trở nên tự nhiên hơn một chút.

Biết ngay mà!

Cô mỉm cười xót xa.

“Sao anh đến sớm vậy?”

Nhung Ngọc thỏ thẻ hỏi.

Hiện tại chắc chỉ mới hai, ba giờ sáng.

Cô tự hỏi có phải anh đã thức trắng đêm, vừa thấy lịch nhảy sang ngày mới là lập tức chạy đến đây không?

“Vũ Vũ vừa tỉnh dậy là muốn đến đón Nhung Nhung ngay.”

Anh thành thật đáp, đôi mắt trong veo lấp lánh niềm vui.

Cánh tay anh lén lút chạm khẽ vào eo cô rồi lập tức thu về, giấu nhẹm sau lưng như một đứa trẻ vừa làm việc xấu.

Anh cứ ngỡ làm như thế thì cô sẽ không biết, gương mặt hiện rõ vẻ đắc ý ngây ngô khiến Nhung Ngọc thấy tim mình như tan chảy vì sự đáng yêu này.

“Anh ngủ được bao lâu rồi?”

 Nhung Ngọc gặng hỏi.

Nếu tính là chín giờ tối đi ngủ thì cũng chẳng được bao nhiêu.

Cô thừa biết anh đang "giở trò" chạm vào mình, nhưng cô vẫn im lặng, đôi mắt dịu dàng quan sát từng cử động của anh.

Thấy cô cứ nhìn mình cười mà dường như không phát hiện ra "bí mật", anh lại đánh bạo chạm vào cô lần nữa.

Lần này, anh để tay dừng lại vài giây rồi mới lưu luyến rút về.

Vũ Vũ mỉm cười ngây ngốc, thầm reo hò trong lòng: May quá, Nhung Nhung vẫn chưa biết gì hết!

“Nhung Nhung vừa đi là Vũ Vũ đi ngủ luôn đó.”

Anh cũng chẳng biết cụ thể là mấy giờ, chỉ biết lúc bụng thấy đói là anh giật mình tỉnh giấc, việc đầu tiên là phải đi tìm cô.

Nhung Ngọc kinh ngạc.

Lúc cô rời khỏi nhà họ Phong chỉ mới ba giờ chiều, vậy là anh đã ngủ từ lúc đó sao?

Chả trách hiện tại tinh thần anh lại phấn chấn đến thế.

Cô vươn tay, âu yếm bóp nhẹ chiếc mũi cao của anh: “Vậy bây giờ Vũ Vũ có buồn ngủ nữa không?”

Anh lắc đầu nguầy nguậy.

Chỉ cần được nhìn thấy cô, anh thấy mình tỉnh táo hơn bao giờ hết.

Anh lại ngập ngừng định vươn tay ra, nhưng lần này, Nhung Ngọc không để anh phải "vụng trộm" nữa.

Cô trực tiếp nắm lấy bàn tay ấm áp của anh, đặt áp sát vào eo mình.

“A!”

Vũ Vũ khẽ kêu lên, gương mặt lộ rõ vẻ hốt hoảng.

Nhung Nhung phát hiện rồi!

Anh run rẩy nhìn cô, sợ rằng cô sẽ tức giận vì sự tùy tiện của mình.

Nhưng Nhung Ngọc chỉ mỉm cười, cô kéo cánh tay còn lại của anh ra khỏi chăn, tự tìm cho mình một tư thế thoải mái nhất để gối đầu lên, rồi khẽ ngáp một cái:

“Ngoan, ngủ cùng em thêm chút nữa nhé.” Nói xong, cô chậm rãi khép mi mắt, tận hưởng hơi ấm từ anh.

“Dạ... vâng.”

Anh ngoan ngoãn đáp lời.

Cảm nhận được thân thể nhỏ nhắn, mềm mại của cô đang rúc sâu vào lòng mình, Vũ Vũ ngây người ngắm nhìn hàng mi dài cong vút đang rung động nhẹ nhàng.

Một luồng dũng khí từ đâu ập đến, anh khẽ đặt một nụ hôn lên trán cô, thì thầm: “Chúc Nhung Nhung ngủ ngon.”

Nhung Ngọc không nghe rõ anh nói gì, chỉ cảm nhận được hơi ấm ngọt ngào vừa vương lại trên trán.

Khóe miệng cô khẽ nhếch lên, nụ cười mang theo tất cả sự viên mãn và hạnh phúc.

Nhìn gương mặt say ngủ thanh thản của cô, Vũ Vũ cảm thấy trái tim mình tràn đầy, giống như anh đang ôm trọn cả thế giới trong tay.

Ngắm mãi rồi cũng thấy buồn chân buồn tay, anh bắt đầu tỉ mẩn... đếm lông mi của cô.

Đến khi đếm xong, cơn buồn ngủ mới bắt đầu kéo đến.

Anh ngáp dài một cái, tự nhủ: Đợi Nhung Nhung tỉnh dậy, nhất định phải khoe với cô ấy phát hiện vĩ đại này.

Hàng mi bên trái của Nhung Nhung có 178 sợi, còn bên phải là 196 sợi nha!

Cứ thế, một tay anh ôm ngang eo cô, tay kia để cô gối đầu, hai trái tim bình yên hòa chung nhịp đập giữa đêm trường tĩnh lặng.

…….

Sáng sớm, ông bố vợ "quý hóa" Kiều Nguyên Sinh cả đêm mất ngủ đã bật dậy đầu tiên.

Ông vội vàng vệ sinh cá nhân rồi định lao thẳng ra ngoài.

Lâm Tuyết cũng vừa tỉnh giấc, thấy chồng như bị ma đuổi liền gọi giật lại:

“Mới sáng sớm ông định chạy đi đâu thế?”

“Tôi phải đến phòng bảo bối xem thế nào.”

Kiều Nguyên Sinh hậm hực.

Tên nhóc kia dù ngốc thì vẫn là đàn ông, nếu anh ta dám động một ngón tay vào con gái rượu của ông, ông nhất định sẽ cho anh ta biết tay!

“Mới sáng sớm đã chạy vào phòng con gái làm gì? Ông đứng lại đó cho tôi!”

Lâm Tuyết ra sức níu chặt lấy chồng.

“Tôi phải đi xem tên ngốc kia có làm loạn không!”

Ông Kiều lúc này như con trâu lồng, chẳng nghe lọt tai bất cứ lời nào, chỉ muốn xông vào "bắt quả tang".

Sức lực của bà Lâm sao bằng chồng, chỉ đành bất lực để ông kéo đi xềnh xệch trên hành lang.

“Ông phát điên cái gì vậy? Tôi đã bảo là tiểu thiếu gia nhà họ Phong không phải hạng người như ông nghĩ đâu mà!”

Bà vừa đi vừa càu nhàu, cảm thấy lão chồng mình đúng là "hết thuốc chữa".

“Ông chủ?”

Tiểu Lỵ đang cầm chổi quét dọn, trố mắt nhìn cảnh tượng kinh thiên động địa trước mặt.

Cô chưa từng thấy bà chủ mất phong độ như thế, cũng chưa bao giờ thấy ông chủ "hung hăng" với vợ như vậy.

Nhìn dáng vẻ bà chủ bị kéo đi, Tiểu Lỵ thầm cảm thán: Đúng là hào môn sâu như biển, các nhân vật đều "khó đỡ" như nhau!

Nhưng vốn tính "hóng hớt" lại còn hay nhìn nhầm, Tiểu Lỵ lại tưởng ông chủ đang cưỡng chế kéo vợ đi.

Hình tượng "người chồng quốc dân" yêu vợ thương con của Kiều Nguyên Sinh trong mắt cô giúp việc hoàn toàn sụp đổ trong một nốt nhạc.

Rầm!

Kiều Nguyên Sinh dùng một quyền đẩy tung cửa phòng con gái.

Nhưng ngay khi nhìn về phía giường, ông thấy chân mình nhũn ra, suýt chút nữa thì ngã quỵ ngay tại chỗ...

 

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top