Ừm, đây đúng là một ý tưởng không tồi.
Ta lập tức xoa tay hầm hè, chỉ chờ nha đầu kia trút hơi thở cuối cùng là nhảy vào chiếm xác.
Thế nhưng chờ chẳng được bao lâu, chỉ thấy đôi chân thiếu nữ khẽ co giật một cái, lồng ngực phập phồng, đôi môi hé mở, rồi sau đó...
Nàng ta thế mà lại mở mắt ra...
Đâm sầm vào bia đá thế kia mà không chết nổi!
Ta tặc lưỡi kinh ngạc, cái đầu của đám người bây giờ làm bằng sắt đá cả rồi hay sao mà cứng thế?
Ta thất vọng rời mắt đi, chẳng còn hứng thú xem náo nhiệt nữa.
Nhưng vừa xoay người định ngồi lại lên nấm mồ của mình, ta chợt nghe thấy nữ tử vừa tỉnh lại kia hít ngược một ngụm khí lạnh, rít lên một tiếng chói tai:
"Ma... Ma kìa!"
Ơ? Gọi ta đấy à?
Ta quay đầu lại, nhìn chằm chằm vào nàng ta.
Quả nhiên, thiếu nữ áo hồng kia mắt trợn trừng như chuông đồng, nhìn ta không chớp mắt, vừa điên cuồng giãy dụa trong lòng nam tử kia vừa gào thét:
"Không có chân! Ma! Có ma!"
Ái chà!
Nàng ta đâm đầu một phát, thế mà lại khai thông nhãn thuật nhìn thấy được ta rồi!
Lâu lắm rồi mới có người sống nhìn thấy được mình, ta khoái chí vô cùng, liền sán lại gần nàng ta hai bước, toe toét cười:
"Đúng rồi đúng rồi, ta là ma đây."
"A a a!"
Nàng ta lại thét lên một trận, đẩy mạnh nam tử ra rồi ra sức bò lùi về phía sau:
"Ngươi đừng qua đây! Đừng có qua đây!"
Nam tử kia vừa ngơ ngác vừa sốt sắng, vội vàng hỏi:
"Chỉ Yên! Là huynh đây, muội bị làm sao thế?"
Ta cũng tốt bụng giải thích:
"Đừng có sợ ta, ta đâu có hại ngươi."
Ta ngẫm nghĩ một chút rồi bồi thêm:
"À mà cũng không đúng, lúc nãy ta quả thật là có ý định hại ngươi thật..."
"A a a!"
Nàng ta không ngừng la hét, lùi mãi cho đến khi lưng dán chặt vào bia mộ của ta.
Vừa chạm vào tấm bia, nàng ta ngẩng đầu nhìn lên liền giật mình khiếp đảm, định hét tiếp thì nam tử đã chộp lấy cánh tay nàng:
"Chỉ Yên! Nhìn huynh này! Huynh ở đây, huynh đưa muội về! Đừng sợ!"
Tên này không nói thì thôi, vừa thốt ra câu đó, Chỉ Yên lập tức phản ứng gay gắt:
"Ta không thèm về với huynh! Cút đi!"
Ta đứng bên cạnh phụ họa:
"Đúng đấy, bảo hắn cút đi, ngươi ở lại đây chơi với ta."
Nàng ta lại thét:
"Á! Ai thèm ở lại chơi với ngươi chứ!"
Nam tử ngẩn tò te:
"Chỉ Yên, rốt cuộc muội đang nói chuyện với ai thế?"
Chỉ Yên quát hắn:
"Huynh mặc kệ ta nói chuyện với ai, tóm lại là ta không về! Ta muốn lên núi Trần Tích! Ta muốn nhập ma đạo! Ta..."
Còn chưa nói dứt câu, nam tử đã dứt khoát bế ngang nàng lên, định bụng leo lên ngựa rời đi.
Nàng ở trong lòng hắn ra sức giãy dụa, vừa đấm vừa đá:
"Không! Ta không về! Buông ta ra!"
Nghe nàng ta nhắc đến núi Trần Tích và ma đạo, ta vừa mới nhen nhóm chút hứng thú thì nàng ta đã bị bế đi mất.
Nhìn cách nàng giãy dụa vô pháp vô thiên như thế, ta cũng sốt ruột thay, dùng hết tốc lực phiêu dạt bên cạnh nam tử kia, gào lên với nàng ta: "Đánh hắn đi chứ!"
Chỉ Yên đang lúc cuống cuồng, quả nhiên nghe lời ta, vung tay đấm vào lưng hắn.
Khổ nỗi... cái kiểu đánh đó của nàng ta khác gì đang tán tỉnh trêu đùa đâu, nam tử kia chẳng thấy đau đớn gì, trái lại còn bước nhanh hơn.
Ta lại hét: "Đánh vào đầu hắn ấy!"
Chỉ Yên nghe vậy, "chát" một tiếng, vả thẳng một phát vào mặt nam tử: "Ta đánh rồi đấy thôi!"
Bước chân nam tử khựng lại một nhịp.
Ta thừa cơ đuổi kịp một đoạn ngắn: "Vẫn chưa đủ đau!"
Chỉ Yên lại "chát" thêm một phát nữa vào mặt hắn: "Đau lắm rồi mà!"
Lần này nam tử dừng hẳn bước chân.
Ta hồng hộc đuổi theo, vừa ngẩng đầu đã bắt gặp ánh mắt hắn nhìn Chỉ Yên: khóe miệng mím chặt, ánh mắt ba phần đau đớn, bảy phần sầu bi.
Ừm, ta thầm nghĩ, cái tát này chắc là đánh trúng vào tim hắn rồi.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận