Hắn nghe thấy danh hiệu của ta cũng chẳng thèm sợ hãi, lấy ra một tấm gương, nói chuyện lầm rầm gì đó với bên trong, rồi hạ gương xuống, đại đao lại chắn ngang:
"Ngươi không được vào."
Ta nhướng mày:
"Mở tiệm mà không cho khách vào, vì sao?"
"Dưới âm phủ ngươi không có tiền!"
Ta cảm thấy như có một mũi tên đâm xuyên tim, trong phút chốc suýt chút nữa thì hộc máu.
Ta chưa bao giờ đến chợ quỷ mua đồ, nên cũng không biết hóa ra bọn chúng mua bán cũng cần tiền như trên dương thế.
Ta nén giận, hỏi hắn: "Quỷ thì lấy đâu ra tiền?"
"Bảo người thân đốt cho chứ sao."
Ta lặng thinh.
Ta biết bảo ai đốt cho bây giờ!
Mấy năm nay người đến thăm mộ chỉ có mỗi mình Mặc Thanh!
Cái thằng cha nó chứ, đã vậy còn chỉ cúng cho ta mấy quả thanh quả hái dại bên đường!
Thế này thì chơi bời gì nữa!
Ta lại nhìn con quỷ nanh dài, rồi lại tự xem xét lại mình, cuối cùng đành thở dài một tiếng, cam chịu quay người rời đi.
Mặc cho con quỷ nanh dài đứng sau lưng cười nhạo:
"Chết bốn năm năm rồi mà chẳng có lấy một xu, cái đồ quỷ nghèo kiết xác, còn dám đến Tiệm Hồi Hồn của chúng ta."
Hắn nói toàn sự thật, ta có muốn phát hỏa cũng chẳng có cái thế nào mà phát.
Ta vừa đi vừa thở dài, lại dật dờ bay mất ba ngày mới về tới nấm mồ cỏ xanh của mình.
Cũng may làm quỷ thì không cần ăn uống, nếu không không có tiền mua đồ ăn mà bị chết đói lần nữa thì đúng là trò cười lớn nhất đời của Lộ Chiêu Diêu ta rồi.
Nghĩ lại mà cảm khái, ta họ Lộ, tên Quỳnh, tự Chiêu Diêu.
Lúc sống thì đúng là ứng với hai chữ "Chiêu Diêu" (ngang tàng), mà giờ chết rồi lại ứng nghiệm vào chữ "Quỳnh" (nghèo).
Đúng là nghèo đến đáng thương, lúc sống ta chưa từng phải chịu cái khổ vì nghèo bao giờ, thế mà giờ lại ngã ngựa ở đúng chỗ này...
Thế sự khó lường, thật là khó lường đến cực điểm mà!
Ta nghĩ chắc mình hết hy vọng báo thù rồi.
Giữa lúc "đời quỷ" của ta đang một màu u tối, thì vào một đêm sấm chớp đùng đoàng, ta đang ngồi trên mộ tĩnh lặng ngắm nhìn tia chớp rạch trời, bỗng từ xa lại gần truyền đến tiếng vó ngựa dồn dập.
Chỉ thấy một con hắc mã lao tới như bay, trên lưng ngựa là một nữ tử áo hồng đang liều mạng vùng vẫy.
Từ đằng xa đã nghe thấy tiếng nàng gào thét khản đặc: "Ngươi buông ta ra! Ta không thèm đi với ngươi!"
Nam tử ôm nàng phía sau chỉ mải miết giục ngựa, không thèm đáp lời.
Đợi đến khi con hắc mã lao tới cạnh tấm bia mộ của ta, trên trời bỗng có một đạo chớp trắng xóa xé toạc bầu trời, sấm nổ vang trời, nữ tử kia không biết đã lấy sức bình sinh ở đâu mà vùng ra một cái, ngã nhào từ lưng ngựa xuống, đập đầu thật mạnh vào tấm bia đá của ta.
"Cộp" một tiếng, máu bắn tung tóe tại chỗ, khiến ta đang ngồi trên mộ cũng phải buột miệng "Ối" lên một tiếng.
Nữ tử trượt từ trên bia mộ xuống, lăn lộn trong vũng bùn, bộ y phục hồng nhạt xinh xắn ngay lập tức lấm lem bùn đất.
Nam tử cưỡi đại hắc mã vội vàng ghì cương, ngựa còn chưa đứng vững hắn đã nhảy phắt xuống, chạy mấy bước tới trước bia mộ, ôm lấy thiếu nữ mặt đầy bùn đất kia lên:
"Chỉ Yên!"
Giọng nói thô ráp của hắn vừa trầm vừa đau đớn, "Chỉ Yên!"
Ta đứng ngay sau lưng nam tử, cùng hắn nhìn chằm chằm thiếu nữ trong lòng.
Thiếu nữ nhắm nghiền hai mắt, bùn trên mặt trộn lẫn với máu, chẳng mấy chốc đã bị trận mưa xối xả gột sạch, lộ ra gương mặt trắng bệch.
"Ái chà, cái cú tông đầu này đúng là không nể nang sức lực chút nào. Chết chắc rồi, chết chắc rồi."
Ta tắc lưỡi cảm thán, cảm thán xong, bỗng nhiên linh quang lóe lên, nàng ta chết rồi, lại chết ngay trước mộ ta, đây chẳng lẽ là thiên ý, muốn cho ta thử thuật mượn xác hoàn dương trong truyền thuyết sao?
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận