Ta thầm nghĩ trong bụng như vậy, bỗng cảm thấy ngón tay Mặc Thanh khựng lại một chút.
Khoảnh khắc đó, ta cứ ngỡ như hắn nhìn thấu tâm tư của mình vậy.
Tim ta hơi run lên một nhịp, nhưng ngay giây sau, Mặc Thanh đã cầm kiếm bước ra ngoài.
Nếu không nhìn cái mặt, ta phải công nhận bóng lưng của tên thanh niên này thẳng tắp, nhìn mà không rời mắt được.
Lúc đó, ta cứ đinh ninh rằng mình chắc chắn sẽ được cứu.
Đợi Mặc Thanh dẫn dụ bọn chúng đi, ta sẽ nẫng tay trên Vạn Quân Kiếm rồi chuồn êm, tìm chỗ vắng vẻ dưỡng thương cho đến khi khỏe hẳn mới về Vạn Lục Môn thống trị thiên hạ.
Khi ấy, nếu Mặc Thanh còn sống, ta sẽ bảo kê hắn; còn nếu chết rồi... thì ta sẽ dựng cho hắn một cái bia mộ thật đẹp.
Ta tính toán hay lắm, nhưng khi ta nép trong kẽ đá lén nhìn ra ngoài, ta lại thấy cái thằng nhóc Mặc Thanh đó vừa đánh nhau với người của tiên môn, vừa... lùi dần về phía tâm Kiếm Chủng.
Giữa Kiếm Chủng, sát khí đã bị ta ép xuống, ở chính giữa có một luồng sáng đang trực chờ phá đất chui lên.
Là Vạn Quân Kiếm!
Tim ta đập loạn xạ vì nóng ruột.
Chỉ thấy Mặc Thanh vốn tu vi chẳng cao bao nhiêu, lúc này đã bị đám tiên môn chém cho máu me đầm đìa.
Hắn đứng ngay trên Kiếm Chủng, máu tươi chảy xuống, thấm đẫm vào luồng sáng ấy.
Đúng lúc đó, một tên tiên môn vung kiếm chém đứt gân chân hắn.
Mặc Thanh ngã gục xuống Kiếm Chủng, bàn tay vươn ra lại vừa khéo nắm đúng vào thanh Vạn Quân Kiếm vừa mới trồi lên.
Vạn Quân Kiếm là vật nhận chủ!
Ta sốt ruột đến phát điên, nhưng vẫn tin chắc rằng với cái loại tu vi "tép riu" của Mặc Thanh, tuyệt đối không đời nào rút được kiếm ra.
Ngờ đâu, máu của hắn cứ thế theo chuôi kiếm thấm dần xuống.
Bỗng chốc, khí tức trong Kiếm Chủng bùng nổ hung hãn, mọi luồng khí bắn ra tứ phía, phá tan nát cái lồng giam ta vừa lập nên, quét sạch đám đệ tử tiên gia trong nháy mắt!
Đợi đến khi Mặc Thanh hét lên một tiếng, rút bật thanh kiếm ra, thì khí tức bên trong cũng nổ tung, quét ngang nghìn dặm, chấn động tam giới.
Và một kẻ không phải chủ nhân Vạn Quân Kiếm lại đang mang trọng thương như ta, cứ thế bị luồng chấn động kinh thiên động địa đó...
Chấn cho chết thẳng cẳng...
Trước khi nhắm mắt xuôi tay, ta chỉ kịp thấy những vệt đen trên mặt Mặc Thanh dần dần biến mất theo luồng sáng chảy trên lưỡi kiếm.
Lúc này ta mới bàng hoàng nhận ra, hóa ra mấy cái vệt đen đó không phải là phù chú vẽ chơi cho ngầu, mà là phong ấn dành cho con trai của Ma vương đời trước.
Ta cũng mới ngộ ra, hóa ra cái câu "hắn là con trai Ma vương" mà mười đại thế gia nói năm xưa là thật, họ chẳng lừa ta chút nào...
Và ta càng nhận ra một điều đau đớn hơn, cái tên Mặc Thanh này theo ta vào Kiếm Chủng, có lẽ ngay từ đầu đã lên kế hoạch cả rồi.
Hắn không phải để cứu ta, không phải để gây chú ý, càng không phải vì thích ta.
Hắn chỉ muốn lấy lại thứ thuộc về cha hắn.
Vì Vạn Quân Kiếm bị phong ấn, sức hắn không đủ, nên hắn mới đợi ta dọn dẹp xong xuôi mọi chuyện, rồi mới cầm kiếm đi chém mấy tên tiên nhân, cuối cùng đoạt lấy Vạn Quân Kiếm, dùng máu của mình để khiến thần kiếm nhận chủ...
Cái thằng ranh này!
Mưu kế thâm sâu thật đấy!
Chỉ tiếc cho cái đời này của ta!
Nghìn lần liều mạng, vạn lần lăn lộn, đến cuối cùng lại đi làm bàn đạp cho kẻ khác hưởng lợi!
Ta hận đến mức muốn hộc máu, không cam tâm chút nào!
Nhưng dù không cam tâm đến mấy thì ta cũng đã thăng thiên rồi.
Cái chết chẳng có tí gì gọi là hoành tráng hay rực rỡ, thậm chí còn có chút lãng nhách không lời nào tả xiết...
Đến khi ta cảm nhận được thế giới này một lần nữa, thì đó là một đêm mưa tầm tã.
Ta đang ngồi chễm chệ trên ngôi mộ mới của chính mình, để mặc những giọt mưa xuyên qua linh hồn, gõ lộp bộp lên bia mộ.
Ta lết ra xem tấm bia của mình, bên trên chẳng có lấy một chữ bẻ đôi.
Ta tức đến mức muốn sút bay cái tấm bia đó.
Chỉ hận không thể tự tay cầm đục khắc lên mấy chữ đại loại như:
"Ma vương lộ Chiêu Diêu chí cao vô thượng uy vũ vô địch thiên hạ".
Bia mộ cũng chẳng thèm khắc cho tử tế, định không cho bà đây yên nghỉ hay sao!
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận