"Nhưng hiện nay, tên Tân Sơn Khương Vũ kia dù là tai họa cần phải tiễu trừ, nhưng dù có thế nào Vạn Lục Môn ta cũng không được phép liên thủ với đám Thiên Trần Các!"
Ta nhướn mày, "Tân Sơn Khương Vũ" là cái thứ gì thì ta chưa từng nghe qua, chắc là nhân vật mới nổi lên mấy năm gần đây thôi, nhưng Thiên Trần Các thì ta biết.
Cũng giống như Giám Tâm Môn, Thiên Trần Các là một trong mười đại tiên môn.
Trong trận chiến Kiếm Chủng năm đó, bọn họ cũng có góp chút sức lực.
Nhưng vì cái "sức" đó chẳng đáng là bao, không nổi bần bật như Giám Tâm Môn nên ta chẳng có ấn tượng gì mấy. Giờ nhắc lại, thay vì nhớ thù, ta lại nhớ đến Các chủ của bọn họ là Cầm Thiên Huyền hơn, đó quả thực là một đại mỹ nhân danh chấn thiên hạ.
Mà hắn không chỉ đẹp, hắn còn đẹp đến mức... không phân biệt được giới tính.
Mạch tu luyện của Thiên Trần Các là Bồ Tát đạo, công pháp bọn họ luyện không chia nam nữ, thân thể đồng nhất.
Kể từ lúc nhập môn là bắt đầu xóa nhòa ranh giới giới tính, công pháp càng sâu thì giới tính càng mờ mịt, gần như vị Bồ Tát trong truyền thuyết.
Mà cái tên Cầm Thiên Huyền này, đại khái chính là người sống giống Bồ Tát nhất trên đời này vậy.
Thế nên, cái vẻ đẹp của hắn, cả nam lẫn nữ đều bị bỏ bùa mê.
Vẫn còn nhớ lần đầu nghe đồn về nhan sắc của Cầm Thiên Huyền, ta đã phái người bắt hắn về một lần, tống vào địa ngục.
Ta cứ thế nhìn chằm chằm hắn suốt một đêm ròng, nhìn đến mức thỏa thuê mới thôi.
Giờ nghĩ lại vẫn thấy hơi ngứa ngáy trong lòng, nếu có cơ hội được liếc hắn thêm một cái thì cũng không tệ...
"Tân Sơn nằm ở ranh giới giữa hai thế lực Tiên - Ma."
Giọng nói của Mặc Thanh kéo hồn ta đang bay tận đẩu tận đâu trở về.
Hắn lạnh lùng nói:
"Bọn Khương Vũ lợi dụng mâu thuẫn giữa hai đạo để nhởn nhơ đã lâu. Nay liên thủ với Thiên Trần Các, vừa có thể nhanh chóng diệt trừ mầm họa, vừa tránh được việc bụng lưng đều bị thọ địch, có gì là không ổn?"
Ta chép miệng ngẫm nghĩ, nghe Mặc Thanh nói vậy cũng thấy có lý.
Nguyên tắc làm việc của ta xưa nay luôn là: đơn giản, thuận tiện, nhanh gọn.
Có liên thủ với tiên môn hay không chẳng quan trọng, quan trọng là muốn thịt cái lũ đó, và cuối cùng cái lũ đó bị thịt một cách nhanh nhất, thế là xong.
Ta gật đầu tán thưởng, ừ, chuyện này cứ quyết thế đi.
"Môn chủ!"
"Được rồi, chuyện này đã quyết."
Mặc Thanh cắt ngang lời lão.
Ta cũng vào lúc này mà hẩm hiu thở dài một tiếng.
Cảnh cũ còn đó nhưng người xưa đã khác, kẻ đưa ra quyết định cuối cùng giờ đã không còn là ta...
Tiếng thở dài còn chưa dứt, ta đã cảm nhận được một luồng sát khí kinh người quét tới.
Ngước mắt nhìn lên, chỉ thấy Viên Kiết đang nhìn ta với ánh mắt đầy âm hiểm.
Lúc này lão đang tức đến tím tái mặt mày vì bị Mặc Thanh bác bỏ đề nghị.
Bốn mắt nhìn nhau, ta thấy trong đôi mắt như chim ưng của lão đột ngột lóe lên một tia kim quang sát khí lạnh lẽo.
"Kẻ nào ở đó!"
Dứt lời, một luồng khí nhận vô hình xé toạc không trung chém tới.
Tâm thần ta rúng động, vừa định né tránh thì cái cơ thể của con bé Chỉ Yên này lại quá mức vô dụng!
Dưới áp lực khí thế mạnh hơn mình gấp bội, toàn bộ cơ bắp của nó cứng đờ, không tài nào nhúc nhích nổi!
Khí nhận chém tới ngay trước mặt, ta thầm nhủ: thôi xong, phen này khỏi cần lo chuyện tiền nong hay cơ thể gì nữa, ta có thể cùng Chỉ Yên dắt tay nhau đi chơi trò bắt ma quanh mộ của Thanh Thanh được rồi.
Nhưng ngay giây phút đó, khí nhận khi lao đến trước mặt ta bỗng va phải một tấm bình phong vô hình nào đó, phát ra một tiếng nổ lớn.
Chấn động mạnh đến mức khiến ta lùi lại hai bước, mà cánh cửa đá khổng lồ của trắc điện phía sau tấm bình phong đã bị chấn thành tro bụi.
Mặc Thanh phất tay, ra hiệu cho đám thị vệ vừa nghe động tĩnh lao vào điện lui ra ngoài.
Mặt hắn vẫn không lộ chút biểu cảm:
"Bắc Sơn chủ quá khích rồi."
Hắn liếc nhìn ta một cái, rồi lại nhìn về phía Viên Kiết:
"Chỉ là một kẻ chỉ điểm tới báo tin cho ta thôi."
"Thuộc hạ biết tội."
Hừ, biết tội cái nỗi gì, ta còn lạ gì cái tính nết của mấy lão già các người nữa. Lão già này chẳng qua là tức tối chỗ Mặc Thanh, nên quay sang trút giận lên đầu ta thôi.
Mặc Thanh không xử phạt lão.
Viên Kiết chắp tay cáo lui, cây gậy thép nện xuống đất từng tiếng giòn giã.
Lúc rời khỏi đại điện, lão còn liếc xéo ta một cái. Ta cũng chẳng vừa, cứ thế trừng mắt nhìn lại lão không né tránh.
Lão khinh miệt hừ lạnh một tiếng, rồi bước ra khỏi điện.
Ta nhếch mép, chợt nhớ ra cơ thể ta đang dùng lúc này cũng là một cơ thể tu tiên đấy chứ.
Ta bĩu môi, nể tình lúc nãy lão dám nói Mặc Thanh hành sự đi ngược lại tôn chỉ phái, ta quyết định đại lượng bỏ qua cho sự mạo phạm vừa rồi của lão, không thèm chấp nhạt.
Vừa mới nhìn theo Viên Kiết rời đi, sau lưng đã vang lên tiếng của Mặc Thanh:
"Buổi tối xem ra gan dạ hơn nhỉ."
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận