Ngay trong đêm, ta cấp tốc mò lên đỉnh núi chính của Trần Tích sơn.
Trước điện Vô Ác, ta khai đại cái tên Cầm Chỉ Yên ra.
Đám lính canh lập tức dẫn ta vào trắc điện, xem chừng Mặc Thanh đã sớm có lời dặn dò với chúng rồi.
Cái câu: "Nếu nàng ta lại vào mộng của ngươi, hãy tới báo với ta" của hắn hóa ra chẳng phải lời nói suông.
Ta đắc ý vô cùng.
Mặc Thanh nôn nóng muốn nắm bắt hành tung của ta như vậy, chắc hẳn trong lòng đang hận đến nghiến răng nghiến lợi nhỉ?
Hẳn là hắn đang sợ hãi một ngày nào đó ta sẽ rầm rộ trở lại, cướp sạch sành sanh địa vị lẫn tài phú của hắn, giống hệt cái cách mà hắn đã từng làm với ta.
Ngồi trong trắc điện một lát vẫn chẳng thấy ai tới, ta bèn đứng dậy đi lượn lờ xung quanh.
Cái trắc điện Vô Ác này cơ bản vẫn chẳng có gì thay đổi, báu vật cần có vẫn còn đó, uy thế cần có cũng chẳng vơi đi phân nào.
Những con quỷ dữ tợn chạm trổ trên xà ngang, chín đầu xà quấn quanh cột trụ, rồi cả những đầu lâu làm đế đèn... một bầu không khí sát phạt và tà ác nồng nặc.
Đúng chuẩn phong cách Vạn Lục Môn thời ta còn tại vị.
Đắm mình trong bầu không khí này, có khoảnh khắc ta chợt ngỡ như mình vẫn còn sống, vẫn nắm trong tay quyền sinh sát, vẫn tận hưởng cuộc sống xa hoa khiến thiên hạ chúng sinh đều phải khiếp sợ.
Ta ngả người ra ghế, nhắm mắt lại, bồi hồi nhớ về những năm tháng huy hoàng ấy...
"Cộc!" một tiếng động giòn giã vang lên từ phía chính điện bên cạnh.
Ơ kìa, giờ này mà chính điện vẫn còn người sao?
Tính tò mò nổi lên, ta rón rén tiến tới, tựa vào cửa, ghé tai sát vách nghe ngóng.
Ở phía bên kia, một giọng nói già nua đang kìm nén cơn giận, thốt lên:
"Môn chủ, hành sự dạo gần đây của ngài càng lúc càng đi ngược lại với tôn chỉ lập phái của Vạn Lục Môn ta rồi!"
Tiếng nói ấy vang vọng trong đại điện trống trải, nhưng lại khơi dậy ngàn tầng sóng vỗ trong lòng ta.
Phải rồi!
Đúng thế chứ lị!
Không ngờ trong Vạn Lục Môn vẫn còn vị nghĩa sĩ tỉnh táo đến nhường này!
Cảm thấy chỉ nghe lén thôi là chưa đủ đô, ta bèn hé cửa ra một khe nhỏ, lấm lét nhìn vào trong, xem thử rốt cuộc là vị anh hùng "lão nhi bất hủ" nào đang phát biểu.
Thế nhưng từ góc độ này, đập vào mắt ta đầu tiên lại là Mặc Thanh đang chễm chệ trên chiếc ghế rồng giữa chính điện.
Hắn không chút biểu cảm, nghiêm nghị chẳng khác nào một pho tượng thần trong điện thờ.
Hoàn toàn khác xa với hình ảnh tên tiểu tử luôn thu mình trong chiếc áo choàng rộng thùng thình năm xưa.
Dáng ngồi của hắn lúc này cũng khác hẳn kiểu ngồi dựa dẫm, nghiêng ngả hay gác chân của ta trước kia.
Trông hắn bây giờ giống hệt bức họa về lão Ma Vương truyền lại từ ngàn năm trước, trầm mặc và uy nghiêm, mang theo một sức mạnh áp chế khiến người ta không giận mà tự uy.
Ta bĩu môi, trong lòng có chút không cam tâm nhưng vẫn phải thừa nhận, Mặc Thanh dù sao cũng kế thừa huyết mạch của dòng dõi đó, giờ đây chỉ cần sửa sang ăn vận một chút là đã ra dáng con trai Ma Vương rồi, không hề hư danh.
Lúc này trong sảnh không có ai khác, chỉ có một lão già tóc trắng xóa đứng phía dưới.
Lão chống cây gậy thép xanh, hẳn tiếng động giòn giã vừa rồi chính là do cây gậy này nện xuống đất mà ra.
Dù chỉ thấy bóng lưng, ta cũng nhận ra ngay lão già này là ai.
Môn đồ Vạn Lục Môn của ta có hàng vạn, phân đà rải rác khắp thiên hạ nhiều không đếm xuể, một mình ta đương nhiên quản không xuể.
Thế nên dưới quyền Môn chủ mới đặt ra bốn vị Sơn chủ Đông, Nam, Tây, Bắc.
Lão già này chính là Bắc Sơn chủ Viên Kiết do đích thân ta sắc phong khi còn tại vị.
Lão là một kẻ ngoan cố, âm hiểm và cực kỳ căm thù tiên môn.
Trước khi gia nhập Vạn Lục Môn, cả nhà lão đã bị đám tiên môn đồ sát sạch sành sanh.
Từ đó, lão chuyên tâm tu ma, hễ thấy kẻ tu tiên là giết.
Trước đây trong giới tiên môn còn truyền tai nhau câu nói: "Thà gặp Lộ Chiêu Diêu, còn hơn gặp Bắc Sơn chủ".
Lão từng là một mãnh tướng dưới tay ta, hễ có đám tiên môn nào chán sống đến gây hấn, cứ giao cho lão xử lý là chuẩn không cần chỉnh.
Tuy nhiên, cũng vì tính cách lão già này quá đỗi cố chấp và quái đản, nên ta với lão cũng chẳng thân thiết gì cho cam.
Nghĩ lại cũng đúng, ở cái chốn Vạn Lục Môn đã đổi chủ này, ngoại trừ cái kẻ ngoan cố như lão ra, còn ai dám đứng ra phản đối ý kiến của Môn chủ nữa đây?
Viên Kiết khàn giọng nói:
"Trước đây ngài phá bỏ trận pháp trấn giữ trước sơn môn để làm đẹp bộ mặt, đó là hình thức, thôi thì cũng không sao..."
Hừ, lão già này, nói câu đó làm ta không vui chút nào nhé.
Sao lại có thể gọi là hình thức được?
Đó là tượng trưng!
Là tinh thần đấy biết không!
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận