Trước cửa tiệm có một gã tiểu nhị mặt trắng bệch như xác không hồn đứng chắn đường, hắn uể oải hỏi tôi:
"Tên gì?"
"Trần Tích Sơn, Lộ Chiêu Diêu."
Cũng giống như gã quỷ gác cửa của tiệm Hồi Hồn lần trước, hắn lôi ra một tấm gương, nói lầm bầm gì đó với bên trong rồi bước tới chắn cửa:
"Không vào được."
Tôi ngẩn người:
"Tại sao?"
"Tiền âm phủ của ngươi không đủ."
Tôi sững sờ:
"Không đủ? Sao lại không đủ? Hôm nay ta vừa bắt người ta đốt cho cả đống mà!"
"Một người sống, một ngày chỉ có thể đốt cho một con quỷ một ngàn đồng, tiền thừa không tính vào sổ, tất cả sung công."
Hắn lười biếng đáp lại tôi một câu:
"Hôm nay ngươi chỉ để một người đốt cho thôi đúng không, tiền vào tài khoản có một trăm đồng thôi. Tiệm của chúng ta phải có hơn một vạn đồng trong sổ mới cho vào."
Tôi thấy dạo này những chuyện khiến mình muốn hộc máu hơi bị nhiều, nhất thời cảm thấy cổ họng khô khốc, mà có khi đến máu cũng chẳng còn để mà hộc nữa rồi.
Tôi xoa xoa thái dương cho bớt tức.
Cảm thấy khả năng tính toán của mình có vẻ hơi kém, mà thôi không bàn đến cái quy luật một ngày một người chỉ được đốt một ngàn đồng của cái địa phủ này khốn nạn đến mức nào, cứ cho là một ngàn đi, người ta vào sổ một ngàn, sao ta vào sổ có một trăm?
Tôi định hỏi cho ra lẽ, gã tiểu nhị đã chỉ tay sang cái tiệm xéo đối diện:
"Có thắc mắc gì thì tự đi mà tìm Tiệm Tiền Đại Âm Địa Phủ."
Tôi thuận theo ngón tay hắn quay đầu nhìn, chỉ thấy một cửa tiệm nhỏ xíu, treo cái biển vẹo vọ với sáu chữ lớn:
"Tiệm Tiền Đại Âm Địa Phủ".
Các người định lừa quỷ đấy à?
Tôi bay đến trước quầy của tiệm tiền, thấy bên trong có một con tiểu quỷ gầy đét đang ngồi đó, ngón tay như những đốt trúc khô khẽ gõ bàn tính cọc cạch.
Hắn ngước nhìn tôi một cái:
"Tên gì, làm dịch vụ gì?"
"Trần Tích Sơn, Lộ Chiêu Diêu..."
Tôi bị lũ quỷ này mài cho mất sạch nhuệ khí,
"Hôm nay người ta đốt cho ta hai xe tiền lớn, sao ta chỉ nhận được có một trăm?"
Tiểu quỷ nhìn vào cái gương lớn dựng bên cạnh:
"Lộ Chiêu Diêu đúng không, ừm, lúc sống ngươi phạm tội sát lục, tội vọng ngôn, tội lừa đảo... ầy, tội nhiều quá, thôi không đọc nữa. Mỗi tội danh trừ một phần mười tiền minh phủ, vốn dĩ trừ xong là chẳng còn xu nào đâu, nhưng vì ngươi cũng có đức cứu rỗi, đức thiện hạnh, nên được cộng thêm vài phần. Tính toán tổng hợp lại thì người ta đốt một ngàn, ngươi cầm về được một phần mười."
Hắn nói nhanh, tôi nghe bập bõm, cuối cùng tự xâu chuỗi lại thì cũng hiểu.
Nói trắng ra là cái cơ quan tiệm tiền địa phủ này sẽ dựa vào những việc lúc còn sống của mỗi người mà phán xét công đức và tội lỗi.
Nếu phạm tội, có người đốt tiền thì sẽ bị phạt khấu trừ.
Nếu làm việc thiện, có người đốt tiền thì sẽ được cộng thêm vào.
Nói đi nói lại, thực ra chỉ có một ý nghĩa duy nhất, đó là——
Ở địa phủ mà muốn có tiền, cái cần nhìn chính là nhân phẩm đạo đức.
Xem người đốt tiền cho ngươi nhiều hay ít, xem công đức thiện hạnh lúc sống của ngươi dày hay mỏng.
Đến đây thì tôi thông rồi.
Tại sao sau khi làm quỷ tôi lại nghèo rớt mùng tơi, rơi vào tình cảnh tréo ngoe thế này.
Đó là vì Lộ Chiêu Diêu ta lúc sống chẳng thiếu cái gì, cái duy nhất thiếu chính là nhân phẩm đạo đức.
Tôi cảm thấy thế giới của lũ quỷ này thật sự đầy rẫy sự kỳ thị và ác ý đối với những ma đầu từng hoành hành ngang ngược, làm loạn thế gian như chúng ta.
Ngẫm ra cái đạo lý này rồi, tôi lẳng lặng tính toán xem với cái thân hồn phách này, khả năng giết chết Diêm Vương để lật đổ ách thống trị của địa phủ là bao nhiêu phần trăm...
Rồi thấy thôi... tốt nhất là cứ ngoan ngoãn quay về tìm người đốt tiền cho thì hơn.
Tôi vừa bay về vừa hối hận, hôm nay tại sao lại từ chối không cho Mặc Thanh đốt tiền cho mình cơ chứ!
Nếu hắn mà đốt, thì giờ ít ra tôi cũng có hai trăm đồng rồi không!
Muỗi tuy nhỏ cũng là thịt, không tích tiểu thì làm sao mà thành đại được!
Mãi cho đến khi tìm thấy thân xác Chỉ Yên vẫn nằm dưới gốc cây, tôi lại nhập vào người nàng ta, đứng dậy phủi phủi mông, thầm nghĩ: Giờ Thần Hành Ngoại cũng chẳng có mà cắn, xem ra lát nữa lại phải đi gặp Mặc Thanh một chuyến, xin cái giấy phép vào Tàng Thư Các thôi.
Nhưng vấn đề đặt ra là: Đêm nay, ta rốt cuộc phải nịnh bợ quyến rũ hắn thế nào đây...
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận