Chỉ Yên lúc này mới thả lỏng cơ thể, nhỏ giọng nói:
"Vậy sau này, không lẽ tôi nói gì làm gì cũng phải tự tìm lý do trước? Lỡ như bị hắn thấy, tôi còn có đường mà chối cãi."
"Nếu ngươi đưa toàn bộ cái thân xác này cho ta, thì đã chẳng lắm chuyện thế."
Tôi ngước nhìn trời,
"Đến giờ Ngọ rồi, tiền cũng đốt xong, ta về nghỉ đây, đợi đến tối lại nhập vào xác ngươi."
Tôi thầm tính toán, tối nay nên đến chợ quỷ dành cho vong hồn một chuyến mới phải.
Nếu tiền Chỉ Yên đốt đã vào tài khoản dưới âm phủ của tôi, tôi sẽ mua một viên Thần Hành Ngoại để cắn, lúc đó có thể tự mình bay đến Tàng Thư Các, khỏi phải đi xin phép Mặc Thanh cho mệt xác, lại đỡ bị hắn nghi ngờ.
Muốn quyến rũ hay nịnh bợ ai, bước đầu tốt nhất là đừng có bàn điều kiện, đừng đòi hỏi gì cả.
Cứ nhất tâm quyến rũ, chuyên tâm nịnh hót, khiến người ta tưởng rằng mình một lòng một dạ chỉ thích con người hắn, đó mới là cảnh giới cao nhất của thuật mê hoặc.
……..
Đêm khuya thanh vắng.
Trên đỉnh Hí Nguyệt lặng ngắt như tờ, nhưng bên ngoài vẫn thấp thoáng có người qua lại.
Tu ma không giống tu tiên, có vài môn công pháp phải luyện vào ban đêm mới hiệu quả.
Tôi nhập vào xác Chỉ Yên, để linh hồn nàng ta lại trong phòng, còn mình thì đẩy cửa bước ra ngoài.
Trên đường gặp người, tôi chẳng né chẳng tránh, cứ để mặc bọn họ cúi đầu khom lưng nịnh nọt mình.
Tôi gật đầu ra hiệu, bảo là đi dạo một chút, bọn họ ai nấy đều cười híp mắt tiễn tôi đi, đi xa một quãng vẫn còn nghe tiếng họ gọi với theo dặn tôi đi thong thả.
So với tình cảnh của Chỉ Yên trước kia mà nàng ta kể với tôi, đúng là một trời một vực.
Tôi đắc ý vô cùng.
Lộ Chiêu Diêu ta quả nhiên phải làm người thì mới sống rực rỡ ra trò được chứ!
Đến trong rừng, tôi bấm một cái quyết, chớp mắt đã tới khu chợ quỷ mà trước đây tôi phải bay mất ba ngày mới tới.
Thế nhưng lạ thật.
Hiện tại trong tầm mắt của tôi chỉ thấy một khu rừng khô héo âm u, chẳng thấy bóng dáng hàng quán hay lũ quỷ bán hàng lờ đờ đâu cả.
Tôi đi một vòng, nhìn con đường này, thấy mình rõ ràng không thể đi nhầm được.
Tôi xoa cằm ngẫm nghĩ một hồi, bèn đi sang bên cạnh ngồi xuống, để nửa thân trên thoát ra khỏi xác Chỉ Yên.
Ngay khoảnh khắc hồn phách tôi rời xác, trước mắt bỗng sáng rực lên.
Chỉ thấy trên cùng một con đường ấy, hai bên là những cửa tiệm san sát nhau, trước tiệm còn có vô số quái vật tiểu quỷ qua lại tấp nập, yên tĩnh mà phồn hoa một cách quái dị.
Đúng là chợ quỷ rồi, không sai đi đâu được.
Tôi lại ngả người ra sau, nhập vào thân xác Chỉ Yên.
Quả nhiên, vừa vào xác nàng ta, dùng đôi mắt thịt của nàng ta nhìn con đường phía trước thì mọi thứ lại biến mất sạch sành sanh.
Chẳng lẽ, cái xác này của Chỉ Yên chỉ có thể nhìn thấy mỗi mình con quỷ là ta thôi sao?
Tôi lại thoát xác ra một lần nữa, đứng dậy quay đầu nhìn, thấy thân xác nàng ta đang mềm nhũn dựa vào gốc cây, còn hồn phách Chỉ Yên thì không thấy tự bay tới đây.
Xem ra, chỉ khi mặt trời mọc, Chỉ Yên mới có thể tự hồi hồn.
Đang suy nghĩ, bỗng có một nữ quỷ bay ngang qua sau lưng, lờ đờ tiến về phía xác của Chỉ Yên.
Hỏng bét!
Vạn nhất để mụ ta nhập vào xác Chỉ Yên thì... Cái ý nghĩ đó còn chưa kịp chạy hết trong đầu, thì nữ quỷ kia đã xuyên thẳng qua người Chỉ Yên, xuyên luôn qua cái cây đại thụ sau lưng nàng ta, rồi cứ thế bay tiếp về phía trước.
Tôi lại vò đầu bứt tai ngẫm nghĩ, hay là cái xác này chỉ buổi tối ta mới nhập vào được?
Là do cái đêm mưa gió một tháng trước, nàng ta đập đầu vào bia mộ của ta đến sứt đầu mẻ trán, nên mới tạo ra một sợi dây liên kết đặc biệt với ta chăng?
"Này."
Tôi gọi giật một tên quỷ thư sinh bên cạnh, hắn lờ đờ quay đầu nhìn tôi:
"Tiểu... sinh... hữu... lễ..."
"Ừ, hữu lễ cái nỗi gì, chào ngươi. Ở đây có cái xác trống, ngươi lên thử xem sao."
"Nam... nữ... thụ... thụ... bất... thân... không... được... đâu."
Chết rồi mà còn hủ lậu thế, tôi lườm hắn một cái cháy mặt, lại túm một bà lão chống gậy gần đó:
"Ở đây có cái xác trống, bà nhập thử xem."
Bà lão nhìn tôi một cái, móm mém hỏi:
"Cô nương, bát tự của cô thế nào? Con trai lão cũng chết rồi, hay là mình làm cái đám cưới ma nhỉ?"
"..."
Thôi bỏ đi, ta đúng là không nên nói chuyện với lũ quỷ này làm gì cho mệt.
Tôi ngoái nhìn thân xác Chỉ Yên một cái, thầm nghĩ: Cứ vứt đại ở đây vậy, nếu lát nữa quay lại mà không thấy đâu thì chứng tỏ có kẻ khác nhập được, còn nếu xác vẫn ở đây thì tức là chỉ mình ta dùng được thôi.
Dù sao ai nhập đi chăng nữa thì sáng mai Chỉ Yên cũng tự hồi hồn, không sợ mất xác đâu mà lo.
Giờ ta có tiền rồi, phải đi làm một viên Thần Hành Ngoại để "tút" lại bản thân cái đã.
Tôi hớn hở lao vào chợ quỷ, nhìn ngó xung quanh, cuối cùng cũng tìm thấy tiệm bán Thần Hành Ngoại.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận