"Nào, nói theo ta."
Tôi trấn tĩnh bảo Chỉ Yên,
"Hôm qua lại mộng thấy Lộ Chiêu Diêu rồi, nàng ta vẫn cứ đòi ta đốt tiền giấy cho bằng được. Ta không vào được cấm địa, đành phải làm tạm ở chỗ này."
"Tôi... tôi hôm qua lại mộng thấy Lộ Chiêu Diêu, nàng ấy bắt tôi đốt tiền... tôi đành ở đây... làm tạm."
Một câu nói mà nàng ta lắp ba lắp bắp, nhưng thôi, dù sao cũng đủ ý.
Mặc Thanh nhìn chằm chằm Chỉ Yên, vẻ mặt như đang suy tính điều gì.
Nhưng chưa đợi tôi kịp nhìn thấu xem hắn đang tính toán cái quái gì, hắn đã dời mắt đi, nhìn sang đống tiền giấy đã đốt hết một xe, mà cạnh đó vẫn còn một xe nữa.
Chỉ Yên cười gượng gạo:
"Hì hì, có hơi nhiều một chút nhỉ? Tôi cũng hết cách, nàng ấy cứ nhất định đòi nhiều thế này..."
"Câm miệng, ai mướn ngươi nói nhiều thế!"
Tôi mắng thầm.
Cái trò giả thần giả quỷ này, tốt nhất là cứ phải thần thần bí bí, mập mờ hư thực mới khiến người ta không biết đâu mà lần.
Khai tuốt tuồn tuột ra thế này thì còn gì là hiệu quả nữa.
Bị tôi quát một câu, Chỉ Yên lập tức ngậm miệng, mặt đầy vẻ uất ức xen lẫn hối lỗi.
Ngay lúc tôi cho rằng nàng ta sai rồi, và bản thân nàng ta cũng thấy mình sai, thì Mặc Thanh vốn đang lạnh mặt bỗng nhiên... dường như... thoáng phát ra một tiếng cười nhẹ.
Hắn không hề mở miệng, tiếng cười ấy giống như từ trong lồng ngực khẽ hừ ra một tiếng qua cánh mũi hơn.
"Đúng là tác phong của nàng ấy."
Tôi hơi sững lại, ngước nhìn hắn.
Chỉ thấy hắn đang nhìn đăm đăm vào ánh nến và lửa đỏ, đôi đồng tử đen láy phản chiếu tia lửa bập bùng.
Hắn ngẩn ngơ thất thần một chốc, nhưng rất nhanh sau đó, ánh sáng trong mắt lại lịm dần đi.
Hàng mi rủ xuống, che đậy tâm tư thâm trầm, mọi cảm xúc đều được hắn đè nén không lộ ra một mảy may.
Dáng vẻ này... đúng là có vài phần "u sầu" như lời Chỉ Yên từng kể với tôi.
"Ờ... ở đây vẫn còn hương nến tiền giấy, ngài... ngài có muốn đốt cho nàng ấy một ít không?"
Nhìn Mặc Thanh như vậy, Chỉ Yên bỗng run rẩy thốt ra một câu.
"Ta không thèm hắn đốt!"
"Nàng ấy chắc chắn không thích thấy ta thắp hương cho đâu."
Tôi và Mặc Thanh gần như đồng thanh nói ra câu đó.
Tôi thấy cổ của Chỉ Yên – kẻ đang quỳ dưới đất – hơi vặn vẹo, trông như thể nàng ta phải dùng hết sức bình sinh mới nhịn được cái ham muốn ngoái đầu nhìn về phía tôi.
Tôi không giải thích nguyên do cho Chỉ Yên, Mặc Thanh cũng im lặng không nói gì thêm.
Chỉ còn lại mình Chỉ Yên quỳ ở giữa, đứng ngồi không yên như ngồi trên đống kim châm, cứ nhấp nha nhấp nhổm.
"Vậy tôi... đốt tiếp nhé?"
Chỉ Yên dường như lấy hết can đảm hỏi một câu, chẳng rõ là đang hỏi tôi hay xem ý của Mặc Thanh.
Mặc Thanh lùi lại hai bước:
"Đốt đi."
Hắn nhẹ tựa lưng vào cái cây đối diện tôi.
Hắn đứng đối diện tôi nhưng lại chẳng thể thấy tôi, chỉ nghiêng đầu nhìn ngọn lửa càng lúc càng cháy rực rỡ, nhìn tro tàn bay lả tả khắp trời, không biết đang trầm tư điều gì.
Đợi tiền giấy cháy xong, Mặc Thanh cũng rời đi đột ngột như lúc hắn mới xuất hiện, thậm chí chẳng thèm chào Chỉ Yên lấy một tiếng.
Mãi đến khi Chỉ Yên thấy đốm lửa cuối cùng đã tắt ngấm, nàng ta mới quỳ trên đất mà quay người lại.
Thấy sau lưng không còn ai, nàng ta mới "phù" một cái thở phào nhẹ nhõm, ngồi bệt xuống đất đấm đấm hai chân:
"Hai cái vị đại ma vương các người... tôi đây là tạo cái nghiệp gì không biết..."
"Sau này nói năng cho cẩn thận."
Tôi bảo,
"Ngươi cứ đốt tiền là hắn tới, biết đâu hắn lại đang dùng thiên lý nhãn dòm ngó ngươi lúc nào không hay đấy."
Nghe xong, cả người Chỉ Yên cứng đờ.
Môi mím chặt, một sợi tóc cũng không dám cử động.
"Nhưng cũng đừng sợ quá, môn chủ công việc bận rộn lắm. Vừa mới đích thân tới đây, giờ chắc không có rảnh để canh chừng ngươi đâu."
Tôi phỏng đoán:
"Ma tu đến đẳng cấp như Lệ Trần Lan, thân động như thần động, tâm nghĩ đến đâu thân liền tới đó, muốn đi đâu chỉ cần một ý niệm là xong. Mà hôm qua chúng ta ở trong cấm địa buôn dưa lê lâu như thế, mãi đến giờ Tý hắn mới tới, chắc là lúc đó tình cờ quét mắt qua thung lũng thấy ngươi, nên chưa đợi bọn thuộc hạ báo cáo đã tự mình phi tới luôn. Hôm nay chắc cũng vậy thôi, tình cờ bắt gặp thôi, chứ không hắn đã chẳng đợi lâu thế."
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận