Ma giáo!
Thế nào mới gọi là ma giáo hả!
Đã là ma giáo thì phải ra cái dáng ma giáo chứ!
Phải có lửa!
Có máu!
Có dung nham!
Đao kiếm phải lạnh lẽo sắc lẹm, sát khí phải ngút trời!
Tóm lại là phải có cái khí thế "kẻ nào lại gần, kẻ đó chết"!
Cớ sao giờ đây lại xuân ý dạt dào, tràn trề sức sống thế này?
Nào là trồng rau trồng lúa, nào là mùa màng bội thu...
Ngươi là Thổ Địa công công đấy à?
Hay ngươi là Thần Tài gia gia?
Chúng ta là ma giáo! Chúng ta kiếm cơm bằng cái nghề hung thần ác sát cơ mà!
"Tiên Thi Đài đâu? Vẫn còn giữ chứ?"
Tôi hỏi hắn,
"Khối bạch ngọc khổng lồ mà năm đó ta phải tốn bao công sức mới đào lên được, thứ biểu tượng cho sự giàu sang và uy nghiêm của Vạn Lục Môn ấy, vẫn còn giữ chứ hả?"
"À, Tiên Thi Đài ấy à... Năm kia trấn Thuận An phát triển du lịch, đám ma tu khắp nơi nghe danh kéo đến tham quan Vạn Lục Môn đông quá. Trên trấn định xây một tòa tửu lâu, trấn trưởng bèn đến tìm Môn chủ nhờ giúp đỡ, thế là Môn chủ đem cái đài đó tặng họ làm đá tảng lót móng nhà rồi."
À... đá lót móng...
Trời đất ơi, tôi cảm thấy tim mình thắt lại, thở không ra hơi nữa rồi.
"Thế còn Quải Thi Trụ?"
Tôi hỏi trong hơi tàn lực kiệt,
"Cái cột làm bằng gỗ vạn năm âm trầm, tiêu tốn biết bao nhân lực, chạm khắc hàng ngàn đầu lâu xương chéo, thứ cột trụ biểu tượng cho sự sát phạt quyết đoán, uy vũ cực độ của Vạn Lục Môn ta đâu?"
"Dỡ rồi."
Tên tiểu tử mũi tẹt đáp lời một cách thật thà,
"Chẻ nhỏ ra mài nhẵn thành cột thấp, đem đi dựng chuồng lợn rồi."
Chuồng lợn!
Chuồng lợn sao?
Nhà nào to gan lớn mật dám dùng Quải Thi Trụ của ta để nuôi lợn hả!
Cho ta đi gặp hắn ngay!
Ta thề là sẽ không đánh chết hắn đâu!
Hắn không sợ mấy cái đầu lâu trên đó dọa chết cả đàn lợn nhà hắn à!
"Mà nói đi cũng phải nói lại, có vẻ cô nương đây rất am hiểu diện mạo trước kia của núi Trần Tích chúng ta nhỉ."
"Ta chỉ là nghe đồn đại trên giang hồ về núi Trần Tích như thế thôi. Giờ ngươi đừng có nói chuyện với ta nữa, để ta yên, ta chỉ muốn ở một mình thôi."
Tôi đuổi khéo tên mũi tẹt, lủi ra một góc rồi ngồi thụp xuống, ôm bụng, cảm thấy lục phủ ngũ tạng mình đang đau như cắt.
Núi Trần Tích của ta ơi!
Nơi mà ta đã dày công bài trí bao nhiêu năm, khó khăn lắm mới khiến thiên hạ vừa nhìn từ xa đã sợ đến vãi linh hồn.
Cái danh hung thần ác sát, cái uy ác danh vang xa, cái sức mạnh mà chỉ cần nhắc tên cũng khiến đám danh môn chính phái phải khiếp vía... tất cả đều bị hủy hoại sạch sành sanh rồi!
Mặc Thanh!
Lệ Trần Lan!
Cái đồ tổ sư nhà ngươi!
Ta và ngươi đúng là không đội trời chung!
Ta muốn ngươi!
Phải xuống tận địa ngục mà nhận lỗi với ta!
...
Sau đó, tôi được khiêng về Hý Nguyệt Phong.
Tôi ngồi thiền trong tiểu viện của mình suốt cả đêm, chẳng mảy may buồn ngủ, trong đầu chỉ toàn tâm toàn ý nghĩ cách làm sao để xử đẹp Mặc Thanh.
Mãi đến lúc bình minh ló rạng, ánh sớm mai tràn qua đỉnh núi cao nhất phía trước Hý Nguyệt Phong và chiếu thẳng vào tiểu viện này, tôi bỗng cảm thấy toàn thân mất lực một cách đột ngột.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo...
Ta lại bị cái quái gì đó văng ra khỏi cơ thể này rồi! Mẹ kiếp!
Lại nữa!
Lại một lần nữa!
Tôi lơ lửng ngoài giường, nhìn thân xác của Cầm Chỉ Yên bất ngờ mềm nhũn ra trên nệm, trong lòng chỉ thấy sụp đổ hoàn toàn!
Lần này rõ ràng tôi đâu có ngủ! Tại sao lại đột ngột thế này!
Và cái thân xác mềm nhũn ấy, lại giống y hệt lần trước, khẽ rên rỉ một tiếng rồi tỉnh lại.
Cũng y như lần trước, Cầm Chỉ Yên sau khi ngơ ngác một hồi thì trừng mắt nhìn tôi, hít một hơi lạnh:
"Tỷ... cơ thể của muội, lại tìm về được rồi sao?"
"Ta biết cơ thể ngươi về rồi, không cần lần nào cũng kinh ngạc thế đâu, nói chuyện gì hữu ích tí đi."
Tôi bay đến cạnh giường, ngồi xuống trước mặt con bé, gõ gõ vào tấm ván giường (dù tôi chẳng chạm vào được cái gì), nhưng vẫn phải giả bộ ra dáng bề trên bắt nó chú ý vào trọng điểm:
"Rốt cuộc ngươi là cái kiểu hồn ma gì mà đêm tối có thể đi mây về gió hàng chục dặm để bay đến đây vậy? Chẳng phải hôm qua chúng ta đã bàn xong chuyện làm ăn rồi sao, ngươi có ý gì đây?"
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận