Bất luận nhân quả bên trong thế nào, thì trong mắt người ngoài, câu chuyện này cũng đủ đầy kịch tính để thêu dệt rồi.
Thế nhưng đúng lúc này, tên tóc ngắn cầm đầu bỗng hộc ra một búng máu, cả cơ thể lả đi ngã xuống đất.
Áp lực của Mặc Thanh cũng dần tan biến.
Ơ kìa?
Ta hơi ngẩn người.
Đã chết đâu?
Sao không ép tiếp đi?
Ta quay sang nhìn Mặc Thanh.
Hắn chỉ cao ngạo, lạnh lùng nhìn mấy tên ma tu vừa đi một vòng qua cửa tử.
Nhìn cái bộ dạng thảm hại của chúng bây giờ, đúng là còn không bằng mấy con chó hoang.
Hắn hạ lệnh:
"Đuổi xuống núi đến trấn Thuận An làm ruộng, mười năm không được quay lại núi."
Cái gì cơ?
Khoan đã...
Ta có nghe lầm chỗ nào không nhỉ?
Đài quất xác đâu?
Cột treo xác đâu?
Không để kền kền rỉa cho chúng nát bươm ra, mà cứ thế đuổi xuống núi thôi sao?
Lại còn mười năm?
Còn cho chúng quay lại? Còn làm ruộng nữa?
Làm ruộng là cái loại cực hình quái quỷ gì thế?
Sao ta chưa bao giờ nghe qua vậy!
Ta ngơ ngác nhìn mấy tên ma tu kia.
Bọn chúng như được đại xá, dìu dắt nhau bò dậy, cà nhắc rời đi.
Thế mà lại có thể rút lui nguyên vẹn!
Mặc Thanh ơi là Mặc Thanh, ngươi đúng là một tên xấu xí khiến ta không tài nào hiểu nổi mà!
Hồi trước giết ta thì bất ngờ, giờ đến thủ đoạn trị dưới cũng bất ngờ nốt.
Ta nhíu mày đánh giá hắn.
Sau khi xử lý xong đám ma tu, hắn cũng không nán lại lâu, chỉ quay sang dặn ta một câu:
"Sau này nếu nàng ta lại vào giấc mộng của ngươi, hãy báo lại cho ta."
Dứt lời, bóng dáng hắn đã biến mất trong màn đêm mịt mùng.
Ta đứng lặng trong bóng tối một hồi lâu.
Tên mũi tẹt tiến lại gần:
"Cô nương."
Lần này hắn rất mực khách khí:
"Để ta gọi kiệu đưa người về nhé?"
Hắn gần như khom lưng hỏi ta.
Ta quay sang nhìn hắn: "Mũi tẹt, ta hỏi ngươi cái này."
Ta nhíu mày, mặt mũi nghiêm trọng:
"Làm ruộng nghĩa là thế nào? Ngươi giải thích cho ta xem."
Nghe ta gọi như vậy, tên mũi tẹt lẳng lặng sờ sờ cái mũi của mình, đáp:
"Thì là ra mấy mảnh ruộng trước sơn môn mà làm việc đồng áng thôi."
Ta càng không hiểu nổi.
Khoan bàn đến chuyện dùng "việc đồng áng" để phạt người, cái chính là...
"Trước sơn môn của chúng ta lấy đâu ra chỗ mà làm ruộng?"
Hồi ta còn làm chủ Vạn Lục Môn, để phô trương thanh thế, ta đã bố trí thiên hiểm quan ngay trước sơn môn chính của núi Trần Tích.
Nào là thương trận, tiễn trận, rồi tà hỏa thiêu đốt, băng địa giá rét.
Kẻ nào dám bén mảng tới không chết thì cũng sống không bằng chết.
Trong vòng ba mươi dặm quanh sơn môn, nếu không có sự cho phép của Vạn Lục Môn ta, thì một con ruồi cũng đừng hòng bay vào.
Trong mắt đám danh môn chính phái, sơn môn núi Trần Tích chính là kiệt tác đại diện cho địa ngục trần gian!
Vậy mà bây giờ có kẻ nói với ta là cử người đến trước sơn môn để... làm ruộng?
À, ta hiểu rồi, thì ra Mặc Thanh ngươi thích kiểu này.
Giao cho chúng những nhiệm vụ bất khả thi, bắt chúng phải làm ruộng ngay giữa các sát trận để hành hạ tinh thần chứ gì...
"Ơ, vốn dĩ là không có."
Tên mũi tẹt tận tâm giải thích:
"Nhưng sau khi Môn chủ tiếp quản Vạn Lục Môn, ngài ấy đã xóa bỏ hết các trận pháp cũ, trả đất cho dân để họ canh tác lương thực."
Ta nghe xong mà suýt nữa phun một ngụm máu vào mặt hắn:
"Ngươi nói cái gì? Hắn xóa cái gì cơ?"
Tên mũi tẹt ghé sát vào tai ta, nói nhỏ:
"Trận pháp của Tiền môn chủ đó. Môn chủ đã xóa sạch rồi. Năm đầu tiên đất còn hoang nên chưa thu hoạch được gì, nhưng hai năm nay thì mùa màng tốt lắm, trồng gì được nấy. Giờ đang là mùa xuân, trước sơn môn núi Trần Tích đang tràn trề sức sống luôn ấy, ủa, lúc cô nương đến đây không nhìn thấy sao..."
Ta...
Ta mà nhìn thấy chắc sẽ tức đến mức tự chọc mù mắt mình ngay tại chỗ luôn quá!
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận