Thế nên, cái tên ma tu đề nghị "giấu Môn chủ" kia, nếu rơi vào tay ta lúc trước, thì trước khi trời sáng đã bị treo lên cột treo xác trước sơn môn cho kền kền rỉa rồi.
Tiếc thay, giờ Môn chủ không phải là ta.
Ta liếc nhìn Mặc Thanh đang tỏ vẻ thản nhiên kia, chờ xem thủ đoạn trị dưới của hắn ra sao.
Bước qua khúc ngoặt, chỉ thấy một tảng đá lớn khắc hai chữ "Cấm Địa" lặng lẽ đứng đó.
Phía trước tảng đá là một khoảng đất bằng phẳng hiếm hoi trong núi. Đám ma tu và tên mũi tẹt đang tranh cãi gay gắt ở đó.
Trong số bảy tám tên ma tu cấp thấp của Hí Nguyệt phong, kẻ cầm đầu là một tên tóc ngắn.
Bọn chúng hoàn toàn không nhận ra ta và Mặc Thanh đang đi tới.
Chỉ có tên mũi tẹt đang đứng đối diện với chúng ta là chợt im bặt.
Mấy tên kia thấy lạ mới ngoái đầu nhìn, ban đầu còn chưa kịp phản ứng, đến khi tên mũi tẹt thốt lên một tiếng: "Môn chủ!", sắc mặt cả đám lập tức thay đổi như diễn kịch, trắng bệch ra trong nháy mắt.
Thấy ta vẫn còn sống nhăn răng đứng cạnh Mặc Thanh, đến cả cái cổ của mấy tên đó cũng sợ đến trắng dã.
Hừm, xem biểu hiện này thì Mặc Thanh lập uy trong môn phái cũng không tồi đấy chứ.
"Cấm địa có người đột nhập, sao không ngăn cản? Sao không thông báo?"
Mặc Thanh thản nhiên hỏi, dù hắn đã biết tỏng.
Mấy tên ma tu lập tức quỳ sụp xuống, đầu không dám ngẩng lên.
Còn tên mũi tẹt thì lộ vẻ khó xử, nhìn ta rồi lại nhìn Mặc Thanh:
"Môn chủ... ta thật sự... không biết có nên giết hay không..."
Cái mặt hắn hiện rõ vẻ lúng túng của kẻ đầu óc chậm chạp.
Đặt mình vào hoàn cảnh của hắn, ta cũng thấy cảm thông đôi chút.
Nhưng hắn cũng ngu ngơ quá mức, ta nhịn không được bèn xen vào một câu:
"Người ta hỏi ngươi sao không ngăn cản thông báo, chứ ai hỏi ngươi có giết hay không."
Ta quay sang nhìn Mặc Thanh, nở một nụ cười cực kỳ "khả ái":
"Ngài có ý đó phải không, sư phụ?"
Tiếng "sư phụ" này vừa thốt ra, sắc mặt mấy tên ma tu dưới đất càng thêm đặc sắc, biến đổi đủ màu như đèn kéo quân.
Còn tên mũi tẹt phía sau thì đấm mạnh vào lòng bàn tay một cái, lộ vẻ "cuối cùng ta đã hiểu".
Mặc Thanh liếc ta một cái, không thừa nhận cũng chẳng phủ nhận.
Hắn ung dung bước đến trước mặt mấy tên ma tu, giọng nói hờ hững, nhẹ tênh:
"Lâu nay ta không để mắt đến việc thu nhận môn đồ, chẳng ngờ Vạn Lục Môn hiện giờ lại có những kẻ to gan đến mức này. Ganh ghét hãm hại nhau thì thôi đi, đằng này lại còn chỉ sai kẻ khác, dối trên lừa dưới, ngay cả cấm địa cũng dám làm càn."
Hắn khựng lại một nhịp, áp lực từ luồng khí tức xung quanh đột ngột tăng mạnh. Dù đứng phía sau, ta cũng cảm thấy ngực mình thắt lại, khó thở vô cùng.
Mấy tên ma tu đang quỳ dưới đất, kẻ nào nội tức yếu một chút là lập tức nôn ra một ngụm máu tươi.
"Ai cho các ngươi lá gan đó?"
Hắn vừa dứt lời, đám ma tu dưới đất đều run rẩy kêu gào:
"Môn chủ tha mạng! Môn chủ tha mạng!"
Thế nhưng mặc cho bọn chúng van nài thế nào, áp lực khổng lồ kia vẫn không hề thuyên giảm.
Ta thầm nghĩ, đêm nay chắc Mặc Thanh cũng định khai sát giới rồi.
Xem ra cách xử lý của hắn cũng chẳng khác ta là bao, lát nữa chắc cũng là một chuyến đến đài quất xác hay cột treo xác thôi.
Hừ, ta thầm bĩu môi trong lòng, đúng là chẳng có gì sáng tạo.
Vốn dĩ ta còn định tự mình ra tay một phen cho bõ ghét, lâu rồi không xử lý ai nên tay chân cũng thấy ngứa ngáy.
Kết quả lại bị cách làm cũ rích của Mặc Thanh nẫng tay trên.
Phen này trở về Hí Nguyệt phong, chẳng cần ta phải ra oai, chỉ cần tiếng lành đồn xa cũng đủ làm đám ma tu kia sợ mất mật rồi.
Dù sao thì việc Mặc Thanh để ta sống sót rời khỏi cấm địa, lại mặc định cho ta gọi là "sư phụ", rồi còn vì "ta" mà xử tử mấy tên ma tu kia...
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận