Trông thấy Mặc Thanh sắp bước qua góc ngoặt, hắn rốt cuộc cũng khẽ ngoái đầu, ném cho ta một ánh nhìn đạm mạc.
Vừa bắt được ánh mắt ấy, ta lập tức rảo bước đuổi theo: "Môn chủ, ngài định cho ta đi cùng đấy à?"
"Ở lại đây thì không có đường sống đâu."
Thế là ta nhanh nhảu bám gót hắn ngay.
Thấy hắn đứng lại chờ, ta thầm hiểu bụng dạ tên này, xem như hôm nay cái mạng nhỏ này đã được bảo toàn triệt để.
Có điều...
Hắn không sao, nhưng ta thì có sao.
Chuyện "mách lẻo" vẫn chưa xong đâu:
"Môn chủ, ta còn một việc muốn thưa."
Ta nói,
"Tuy hiện tại ta là đồ đệ của ngài..."
"Ai nói thế?"
Hắn khựng lại, lạnh lùng cắt ngang lời ta, rồi quay sang nhìn ta chằm chằm.
Ta cũng chẳng vừa, cứ thế giương mắt nhìn thẳng vào hắn:
"Lần trước gặp mặt ta đã nói rồi còn gì, muốn làm đồ đệ của ngài."
"Ta đồng ý bao giờ?"
"Thì ngài cũng đâu có từ chối."
"..."
Hắn lại im lặng.
Ta mặc nhiên coi đó là sự thừa nhận, kiên định quay lại chủ đề vừa nãy:
"Cứ coi như giờ ta là đồ đệ của ngài đi..."
Ta cố ý dừng lại một nhịp, liếc hắn một cái, thấy hắn không có ý kiến gì nữa mới hài lòng gật đầu nói tiếp:
"Nhưng dẫu sao ta cũng là kẻ đến sau, nên đối với các ca ca tỷ tỷ ở Hí Nguyệt phong, ta vẫn luôn kính trọng hết mực..."
Cầm Chỉ Yên đuổi theo không kịp bước chân ta, nhưng ta vẫn nghe thấy tiếng nàng ta như thể vừa phun ra một ngụm máu tươi vì tức.
Ta kệ nàng ta, tiếp tục luyên thuyên:
"Dù bọn họ có nghiêm khắc với ta, ta cũng chỉ coi đó là sự rèn giũa. Ai dè gần đây mấy vị ca ca đó lại có hành vi bất chính, thậm chí còn muốn làm nhục sự trong sạch của ta, thật quá quắt. Hôm nay ta vốn định đến đây hóa chút tiền vàng, kết quả bị bọn họ rượt đuổi suốt dọc đường, giấy tiền rơi sạch sành sanh rồi, ngài xem..."
Mặc Thanh vẫn không dừng bước, cũng chẳng buồn ngoái đầu:
"Vạn Lục Môn này chẳng ai bắt ngươi phải kính trọng họ cả. Ở đây, thực lực mới là tiếng nói duy nhất."
Ý tứ rõ ràng: Hắn mặc kệ.
Ta gật đầu, thế cũng tốt, dù sao giờ thân xác này cũng thuộc về ta rồi.
Trước mặt bà nội này mà mấy con tiểu yêu tinh Hí Nguyệt phong còn dám cười được, ta thề sẽ gọi các ngươi là đại ca luôn.
Ta lẵng nhẵng theo sau Mặc Thanh, khi chưa ra khỏi sơn cốc, ta đã nghe thấy tiếng tranh chấp ở góc ngoặt phía trước.
Một bên là giọng của tên tiểu tử mũi tẹt:
"Ta nhất định phải báo việc này cho Môn chủ mới có thể vào bắt người."
Bên kia là đám ma tu nhao nhao khuyên nhủ:
"Việc gì phải kinh động đến Môn chủ? Linh cốc này chúng ta không vào được nhưng các ngươi thì vào được mà. Cứ xông vào bắt con nhỏ tiên môn đó ra rồi giết quách đi cho xong, đôi bên đều khỏi khó xử. Sau này Môn chủ có hỏi tới, cứ bảo nó định xông vào cấm địa, các ngươi ngăn không được nên mới hạ thủ, chẳng phải là êm xuôi sao?"
Nghe đoạn đối thoại này, xem ra Cầm Chỉ Yên vào cấm địa lâu như vậy mà bọn chúng vẫn chưa báo lên Môn chủ.
Ta nhướng mày, tự định nghĩa tính chất sự việc này — điển hình của thói "dối trên lừa dưới", cấu kết với bộ phận khác để mưu tài hại mệnh đây mà.
Với ta, làm việc xấu không phải là tội.
Đã tu ma đạo thì giết người luyện công, cướp đoạt pháp bảo, cấu xé lẫn nhau, mặt ngoài một kiểu sau lưng một đao mới đúng là bản sắc.
Chứ nếu cứ khư khư giữ cái mớ quy tắc của đám danh môn chính phái thì đi tu tiên cho rồi, tu ma làm gì cho phí công? Chẳng phải tu ma là để cầu một sự tự tại, khoái lạc đó sao?
Vì thế, dựa trên nguyên tắc này, hồi trước ta xử lý người rất đơn giản.
Có hai quy tắc:
Một là xem tâm trạng.
Nếu có kẻ phạm lỗi mà ta đang vui thì bỏ qua, còn đang quạu thì đánh gãy chân rồi quẳng khỏi sơn môn.
Hai là nếu việc xấu đó động đến lợi ích của ta, thì bất kể tâm trạng thế nào, tất thảy đều bị đánh chết, quất xác, rồi đem ra phơi giữa bàn dân thiên hạ.
Thói dối trên lừa dưới kia nếu lừa cấp trên của chúng thì ta xử theo quy tắc một.
Nhưng nếu lừa ta, lại còn để ta bắt thóp khi mông chưa kịp chùi sạch, thì mời các vị ghé thăm đài quất xác ngay và luôn.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận